MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU ÁNH BÌNH MINHChương 2: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG PHÍM ĐÀN "VÔ TRI"

PHÍA SAU ÁNH BÌNH MINH

Chương 2: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG PHÍM ĐÀN "VÔ TRI"

1,649 từ · ~9 phút đọc

Sau vụ náo loạn ở nhà kho dụng cụ, danh tiếng của nhóm "4.0" bỗng chốc nổi như cồn trong thế giới ngầm của trường Bình Minh. Nói là thế giới ngầm cho oai, thực chất là trong nhóm chat "Hội Hóng Biến" do Hà "Hóng" làm quản trị viên. Những lời đồn thổi về việc Nam "Bóng Quế" bị ma nhập hay Chi "Đại Đao" dùng thước gỗ trừ tà đã biến thành những câu chuyện ly kỳ đến mức chính chủ nghe xong cũng phải ngơ ngác.

Thế nhưng, sự yên bình của những ngày ôn thi chẳng kéo dài được bao lâu. Sáng thứ Hai đầu tuần, cả trường xôn xao vì một sự cố tại phòng nhạc nằm ở tầng 4 dãy nhà C – khu vực vốn yên tĩnh nhất trường.

"Ê, tụi mày nghe gì chưa? Cô giáo dạy Nhạc sáng nay vừa mở cửa phòng ra đã ngất xỉu tại chỗ luôn!" – Hà "Hóng" vừa chạy vào lớp đã vội vàng quăng cặp xuống bàn, mặt mày hớn hở như vừa trúng số.

Tùng "Tủ" đang mải mê gặm ổ bánh mì khô khốc, mắt không rời cuốn sách "Vật lý lý thuyết", lầm bầm đáp: "Chắc là tụ huyết áp do chưa kịp ăn sáng thôi. Căn phòng đó hướng Tây Nam, buổi sáng tích tụ nhiều khí CO2 là chuyện thường."

"CO2 cái đầu ông ấy!" – Hà đập bàn – "Trên những phím đàn piano điện tử, dù đã ngắt điện hoàn toàn, nhưng người ta lại thấy những vết bùn đất hình dấu vân tay. Mà lạ nhất là cái gì tụi mày biết không? Trên bảng đen viết đầy công thức... tính vận tốc ánh sáng bằng nốt nhạc!"

Nam "Bóng Quế" đang ngồi gục mặt xuống bàn bỗng dưng hắt xì một cái rõ to, nước mắt nước mũi giàn dụa. Cậu ngước lên, đôi mắt thâm quầng nhìn ba đứa bạn: "Lại nữa à? Tao đã bảo là đừng có dây vào mấy cái này mà. Đêm qua tao nằm mơ thấy một ông cụ mặc đồ vest, cứ đứng đầu giường bắt tao đánh đàn dù tao còn chẳng biết nốt Đồ nó nằm ở đâu!"

Chi "Đại Đao" từ đâu bước tới, cái thước gỗ gõ xuống bàn cái chát khiến cả đám giật nảy mình. Cô nàng khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẹm nhìn cả nhóm: "Không nói nhiều. Chiều nay tan học, cả nhóm lên phòng nhạc. Thầy hiệu phó vừa gọi tao lên, nói là nếu chúng ta 'dọn dẹp' ổn thỏa mấy cái tin đồn nhảm nhí này để trường đón đoàn thanh tra, thầy sẽ xem xét xóa cái án phạt trực nhật một tháng của thằng Nam vì tội đi trễ."

Nam nghe đến đây thì mếu máo: "Lớp trưởng ơi, sao bà lại bán đứng sự an toàn của tôi với giá rẻ mạt thế?"

"Im lặng và tuân lệnh!" – Chi dứt khoát.

Chiều hôm đó, khi nắng quái chiều bắt đầu xuyên qua những kẽ lá phượng, nhóm 4.0 lại một lần nữa hành quân lên tầng 4. Không gian ở dãy nhà C vắng lặng đến rợn người. Tiếng bước chân của bốn đứa trẻ vang lên khô khốc trên nền gạch men.

Phòng nhạc nằm cuối hành lang. Khi Chi đẩy cửa bước vào, một mùi gỗ cũ và mùi hoa oải hương héo úa xộc thẳng vào mũi. Giữa căn phòng, cây đàn Piano cơ lớn (Grand Piano) nằm im lìm như một con quái vật đang ngủ đông.

"Nhìn kìa!" – Hà "Hóng" chỉ tay lên bảng.

Đúng như lời đồn, những dòng phấn trắng viết chi chít những ký hiệu âm nhạc đan xen với những công thức vật lý phức tạp. Tùng "Tủ" lập tức lao tới, mắt sáng rực như bắt được vàng. Cậu bắt đầu lẩm bẩm: "Kỳ lạ thật... Đây là bài toán về sự dao động của sóng âm kết hợp với thuyết tương đối. Ai lại có thể viết ra những thứ này trong bóng tối?"

Trong khi Tùng và Hà mải mê xem xét những vết bùn trên phím đàn, Nam bỗng dưng cảm thấy không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Cậu thấy nhiệt độ giảm xuống đột ngột. Một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu bò từ dưới chân lên đến gáy.

"Hắt... hắt... hắt xìiiii!" – Nam hắt hơi liên tục, người run cầm cập.

"Nam, mày lại phát tín hiệu rồi đấy à?" – Chi hỏi, tay nắm chặt cái thước gỗ, khẽ tiến lại gần phía sau Nam như một bản năng bảo vệ.

"Có... có ai đó đang ngồi ở ghế đàn..." – Nam chỉ tay vào khoảng không trống rỗng phía trước cây Piano.

Trong mắt Nam lúc này, một thanh niên mặc chiếc áo sơ mi trắng kiểu cũ, đầu tóc bù xù đang điên cuồng gõ tay xuống phím đàn. Nhưng lạ thay, không có một âm thanh nào phát ra. Người đó trông rất trẻ, gương mặt đầy vẻ u uất và thất vọng.

"Này, anh gì ơi?" – Nam lắp bắp.

Chàng thanh niên ngước lên. Đôi mắt anh ta không có tròng đen, chỉ một màu trắng dã. Anh ta gào lên, nhưng chỉ thấy những làn khói đen thoát ra từ miệng. Đột nhiên, cây đàn Piano tự rung lên. Những nốt nhạc bắt đầu vang lên một cách hỗn loạn, chói tai như những tiếng thét xé lòng.

"Cái gì thế này? Máy đo điện từ trường của tớ cháy luôn rồi!" – Tùng la lên khi thiết bị trên tay bắt đầu bốc khói nghi ngút.

Cánh cửa phòng nhạc bỗng đóng sầm lại. Những chiếc ghế ngồi bắt đầu tự bay lên không trung. Hà "Hóng" sợ quá nhảy phắt lên lưng Tùng, miệng hét không ra hơi: "Cứu tao! Tao chưa kịp uống hết ly trà sữa ban sáng!"

Chi "Đại Đao" không hề nao núng. Cô vung thước gỗ, hét lớn: "Đứa nào dám làm loạn trong giờ trực nhật của bà? Ra mặt hết cho tao!"

Nhưng lần này, "đối thủ" không dễ bị dọa như ông bảo vệ hôm nọ. Những phím đàn piano vẫn nhảy múa điên cuồng. Nam nhận ra chàng thanh niên đang chỉ tay vào một nốt nhạc bị kẹt cứng – nốt Si giáng.

Bằng một sự dũng cảm không ngờ (hoặc do sợ quá hóa liều), Nam lao tới cây đàn, luồn tay vào khe phím bị kẹt. Cậu cảm thấy một vật cứng. Nam gồng mình kéo mạnh ra.

Đó là một bức ảnh cũ bị ố vàng và một chiếc huy chương vàng cuộc thi âm nhạc năm 2000. Ngay khi vật đó được lấy ra, không gian bỗng chốc im lặng đến lạ kỳ. Những chiếc ghế đang bay lơ lửng rơi rầm xuống sàn.

Bóng hình chàng thanh niên mờ dần. Anh ta nhìn về phía chiếc huy chương, rồi nhìn nhóm bạn, một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trước khi tan biến vào hư không. Những dòng chữ trên bảng cũng dần mờ đi, chỉ để lại một nốt nhạc duy nhất nằm lẻ loi.

"Hết rồi à?" – Hà "Hóng" leo xuống từ lưng Tùng, chỉnh lại đầu tóc – "Kinh dị thật, suýt nữa là tao đi chầu ông bà rồi."

Tùng "Tủ" nhặt chiếc huy chương lên, soi dưới ánh đèn điện thoại: "Vương Hoàng Minh. Thủ khoa âm nhạc năm 2000. Nghe nói anh ta mất vì tai nạn ngay đêm trước buổi trình diễn tốt nghiệp đại học. Có lẽ anh ta vẫn còn nuối tiếc vì bài luận kết hợp giữa âm nhạc và vật lý chưa hoàn thành."

Chi "Đại Đao" hừ lạnh một tiếng, cất cái thước vào túi: "Hóa ra là một tên 'mọt sách' kiêm 'mọt đàn' chưa muốn tốt nghiệp. Thôi, dọn dẹp đống đổ nát này đi rồi về. Nam, mày làm tốt đấy, dù cái mặt vẫn hèn như cũ."

Nam thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi đầm đìa: "Lớp trưởng, bà khen một câu tử tế thì chết ai à?"

"Khen để mày kiêu ngạo à? Lo mà học đi, ma cũng còn muốn tốt nghiệp kia kìa, mày mà rớt là tao cho mày thành ma thật luôn!" – Chi nói, nhưng tay lại kín đáo đưa cho Nam một chai nước khoáng.

Cả nhóm dọn dẹp lại căn phòng. Tùng bí mật chép lại công thức trên bảng vào sổ tay, lẩm bẩm rằng cái này có thể áp dụng vào bài thi Lý sắp tới. Hà thì bận rộn biên soạn một câu chuyện "cảm động" về tình yêu và đam mê để đăng lên hội.

Bước ra khỏi phòng nhạc, Nam ngoái đầu nhìn lại. Cây đàn piano đứng đó, dưới ánh trăng non len lỏi qua cửa sổ, trông không còn đáng sợ nữa. Cậu cảm thấy có chút gì đó buồn man mác. Tuổi trẻ của ai đó đã dừng lại ở đây, còn họ thì vẫn đang phải tiếp tục chạy đua với những kỳ thi, những áp lực và cả những rung động khó gọi tên.

"Nam! Đi nhanh lên! Tao đói rồi, hôm nay tao bao cả đám đi ăn hủ tiếu gõ!" – Tiếng Chi vang lên từ phía cầu thang.

"Có thật không? Lớp trưởng bao thật à?" – Nam hớn hở chạy theo.

"Tao nói bao chứ có nói tao trả tiền đâu? Chia đều 4 đứa!"

"Trời ơi! Đồ lừa đảo!"

Tiếng cười nói của bốn đứa trẻ vang vọng khắp hành lang vắng, xua tan đi sự lạnh lẽo của những linh hồn cũ. Dưới ánh đèn đường vàng vọt của sân trường, bốn cái bóng trẻ trung, tràn đầy sức sống đang cùng nhau bước tiếp trên hành trình thanh xuân đầy kỳ quái nhưng cũng thật tuyệt vời của mình. Kỳ thi tốt nghiệp vẫn còn đó, những bí ẩn khác vẫn đang chờ đợi, nhưng ít nhất vào lúc này, họ có nhau.