MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU ÁNH BÌNH MINHChương 3: LỜI NGUYỀN TRONG CHIẾC GƯƠNG "MẶT MỤN"

PHÍA SAU ÁNH BÌNH MINH

Chương 3: LỜI NGUYỀN TRONG CHIẾC GƯƠNG "MẶT MỤN"

1,850 từ · ~10 phút đọc

Áp lực của kỳ thi giữa học kỳ II đổ ập xuống trường Bình Minh như một cơn bão cấp 12. Đối với học sinh cuối cấp, kẻ thù lớn nhất không phải là ma quỷ, mà là những tờ đề cương dày cộm và những vết quầng thâm trên mắt. Trong bầu không khí căng thẳng ấy, một tin đồn mới lại bùng lên từ khu nhà vệ sinh nữ cũ ở dãy hành lang phía Tây – nơi ánh sáng luôn lờ mờ như bị ai đó phủ một lớp màn xám xịt.

"Tao thề là tao không nhìn nhầm! Tao vừa định dặm lại chút phấn thì trong gương xuất hiện một khuôn mặt đầy mụn, đỏ loét, cứ nhìn tao rồi thở dài thườn thượt!" – Hà "Hóng" vừa kể vừa ôm lấy cánh tay Chi "Đại Đao", giọng run bần bật.

Nam "Bóng Quế" đang ngồi gục đầu vào cuốn vở Văn, nghe thấy thế liền bật dậy như lò xo, mặt mày tái mét: "Thôi xong, lại là ma gương à? Theo phim ảnh thì kẻ nào soi gương đó sẽ bị hút linh hồn vào trong, rồi người trong gương sẽ chui ra thay thế..."

"Bớt xem phim lại giùm cái Nam!" – Chi "Đại Đao" gõ cái thước gỗ xuống bàn, cắt ngang dòng suy tưởng kinh dị của Nam. "Mặt mày thằng Nam bây giờ cũng có khác gì con ma đâu, thức khuya ôn bài cho cố vào rồi quáng gà hết cả lũ."

Tùng "Tủ" nãy giờ vẫn đang hí hoáy với cái kính hiển vi tự chế và vài mẩu giấy quỳ tím, đẩy gọng kính lên tiếng: "Về mặt hóa học, những chiếc gương cũ thường bị oxy hóa lớp bạc phía sau, tạo ra những vệt ố có hình thù kỳ dị. Cộng với tâm lý lo âu do thiếu ngủ, não bộ con người sẽ tự động lắp ghép những mảng tối đó thành hình mặt người. Đó là hiện tượng Pareidolia."

Hà "Hóng" bĩu môi: "Khoa học cái gì mà khoa học! Cả chục đứa bên lớp 12A3 cũng thấy rồi kìa. Con ma đó còn biết... mượn đồ nữa. Cái kẹp tóc đính đá của con nhỏ lớp trưởng bên đó biến mất ngay sau khi nó soi gương. Ma này là ma điệu, tao chắc chắn!"

Cả nhóm 4.0 đang tranh cãi thì bỗng thấy một nữ sinh lớp dưới chạy ngang qua hành lang, vừa chạy vừa khóc nức nở, tay che mặt. Chi "Đại Đao" vốn tính nghĩa hiệp, liền cầm thước đuổi theo hỏi chuyện. Hóa ra, cô bé đó vừa soi cái gương "mặt mụn" đó xong thì phát hiện toàn bộ son môi trong túi trang điểm của mình đều bị gãy đôi, và trong gương bỗng hiện lên dòng chữ bằng bụi: "Xấu quá...".

"Quá đáng! Ma cỏ gì mà vô duyên vậy!" – Chi "Đại Đao" chống nạnh, đôi lông mày nhướn lên đầy thách thức. "Đi! Tan học hôm nay chúng ta sẽ đi diện kiến 'beauty blogger' cõi âm này."

Giờ tan trường, không khí trường Bình Minh mang một màu vàng vọt của buổi hoàng hôn tà ác. Dãy hành lang phía Tây vắng hoe không một bóng người vì ai cũng sợ lời nguyền "mất nhan sắc". Nam "Bóng Quế" đi giữa ba người bạn, tay cầm chặt một túi tỏi và một bình xịt nước thánh (thực chất là nước vối của bà ngoại nấu).

"Hắt... hắt xìiiii!" – Tiếng hắt hơi của Nam vang vọng khắp dãy hành lang trống trải. "Nó... nó ở gần đây lắm. Tao thấy lạnh sống lưng quá tụi mày ơi."

Nhà vệ sinh nữ cũ hiện ra với cánh cửa gỗ bị xệ, phát ra tiếng kêu két... két... mỗi khi có gió lùa. Chi "Đại Đao" là người đầu tiên bước vào, theo sau là Hà "Hóng" (đang núp sau lưng Chi) và Tùng "Tủ" đang cầm máy đo nhiệt độ hồng ngoại. Nam "Bóng Quế" đứng ở ngay cửa, mắt nhắm tịt, miệng lâm râm khấn vái.

Chiếc gương lớn trên bồn rửa tay bị ố vàng, những vết mốc đen sì loang lổ như những xúc tu của một sinh vật lạ. Khi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều hắt vào, mặt gương bỗng dưng mờ đục như có ai đó vừa hà hơi vào.

"Nhiệt độ giảm đột ngột từ 28 độ xuống còn 15 độ. Có một vùng nhiễu loạn nhiệt ngay sát mặt gương." – Tùng "Tủ" thông báo, giọng vẫn bình thản như đang đọc báo cáo thực hành.

Bỗng nhiên, một bàn tay gầy gò, nhợt nhạt từ trong mặt gương từ từ vươn ra. Cả nhóm nín thở. Nhưng thay vì một móng tay dài sắc nhọn như trong phim, bàn tay đó lại... quờ quạng tìm kiếm cái túi xách của Hà "Hóng" đang để trên bệ đá.

"A! Ma ăn cắp!" – Hà "Hóng" hét lên, theo phản xạ tự nhiên liền giật lại cái túi. "Tốn bao nhiêu tiền săn sale mới được cái túi này, ma cũng không được đụng vào!"

Sự giằng co giữa một người sống và một bàn tay trong gương khiến khung cảnh trở nên vừa kinh dị vừa... hài hước. Nam "Bóng Quế" lúc này mới mở mắt ra, thấy cảnh tượng đó liền cuống quýt rút bình xịt ra xịt lấy xịt để: "Chết đi đồ ma điệu! Trả túi cho bạn tao!"

"Á... xót quá... cay mắt tôi quá!" – Một giọng nữ trẻ trung, nghe rất "teen" vang lên từ phía sau mặt gương.

Mặt gương bỗng chốc trong vắt lại, hiện ra hình ảnh một cô gái trạc tuổi họ, mặc đồng phục trường Bình Minh nhưng là mẫu của mười năm trước. Trên mặt cô nàng lấm tấm những nốt mụn dậy thì, tóc tai hơi bù xù. Cô ấy đang dùng tay che mắt, có vẻ như bị nước vối của Nam làm cho cay xè.

"Tôi chỉ muốn mượn cái kem che khuyết điểm thôi mà! Làm gì mà ác thế!" – Con ma mếu máo.

Cả nhóm ngẩn người. Chi "Đại Đao" hạ cái thước gỗ xuống, nhíu mày: "Bà chị là ai? Sao lại ám ở đây hù dọa học sinh rồi còn bẻ son người ta?"

Con ma ngồi bệt xuống (trong gương), thút thít kể: "Tôi là Vy, học sinh khóa 2012. Hồi đó tôi là học sinh giỏi, nhưng vì áp lực thi cử nên mặt nổi mụn be bét. Đến ngày chụp ảnh kỷ yếu tốt nghiệp, tôi buồn quá nên trốn vào đây soi gương rồi khóc, rồi... bị đột quỵ do làm việc quá sức. Tôi chết khi chưa kịp có một tấm ảnh nào tử tế để dán vào hồ sơ tốt nghiệp. Tôi hận cái mặt mụn này, nên thấy đứa nào xinh đẹp điệu đà là tôi ghét, tôi phá cho bõ ghét!"

Hà "Hóng" nghe xong bỗng thấy mủi lòng, cô nàng buông cái túi xách ra, lục lọi bên trong lấy ra một hộp cushion và một thỏi son xịn: "Trời ơi, chị ơi là chị! Thời buổi nào rồi mà còn tự ti vì mụn. Để em, Hà 'Hóng' – chuyên gia makeup của khối 12 này ra tay cho."

Thế là một khung cảnh có một không hai diễn ra trong nhà vệ sinh trường Bình Minh. Một nhóm học sinh cuối cấp đang vây quanh cái gương để... dạy ma trang điểm. Hà "Hóng" hướng dẫn Vy cách tán nền, Tùng "Tủ" thì đứng bên cạnh giải thích về nguyên lý tán sắc ánh sáng để làm mờ vết thâm, còn Chi "Đại Đao" thì đứng canh cửa, thỉnh thoảng lại nhắc: "Lẹ lên, bảo vệ mà thấy là cả lũ bị đình chỉ thi vì tội làm phép trong trường đó!"

Nam "Bóng Quế" ban đầu còn sợ, nhưng thấy Vy cũng chỉ là một cô gái mới lớn với những nỗi lo giống hệt đám bạn mình, cậu bỗng thấy thương thương. Nam lấy trong cặp ra một tấm thẻ học sinh cũ của mình, dán cái gương lại một góc: "Chị Vy, chị nhìn vào đây nè, chị không xấu đâu, chỉ là chị quên mất cách mỉm cười thôi."

Sau khi được Hà "Hóng" "phù phép", gương mặt của Vy trong gương trở nên rạng rỡ hơn hẳn. Dù nốt mụn vẫn còn đó, nhưng đôi mắt cô đã sáng lên niềm vui. Vy nhìn mình trong gương, lần đầu tiên sau mười năm cô không còn thở dài nữa.

"Cảm ơn tụi em nhé. Hóa ra cái gương này mờ không phải vì nó cũ, mà vì lòng chị luôn u tối." – Vy mỉm cười, hình bóng cô bắt đầu nhạt dần. "Chị đi đây, chị phải đi nộp hồ sơ tốt nghiệp ở cõi bên kia nữa. Chúc tụi em thi tốt, đừng có thức khuya quá như chị nhé!"

Vy tan biến, để lại một làn hương hoa oải hương nhè nhẹ và chiếc kẹp tóc đính đá của cô gái lớp trưởng lúc sáng nằm ngay ngắn trên bệ đá. Mặt gương trở lại bình thường, chỉ là một cái gương cũ ố vàng, không còn hơi lạnh, không còn những tiếng thở dài.

"Hết rồi hả?" – Nam "Bóng Quế" ngẩn ngơ hỏi.

"Hết rồi. Đi về thôi, tao đói sắp xỉu rồi nè!" – Hà "Hóng" vừa cất đồ trang điểm vừa lầm bầm – "Mất toi nửa hộp phấn xịn, lần sau bắt ma kiểu này chắc tao phá sản quá."

Cả nhóm bước ra khỏi nhà vệ sinh, hoàng hôn lúc này không còn đáng sợ mà đỏ rực rỡ như màu hoa phượng. Tùng "Tủ" đột nhiên dừng bước, nhìn Hà rồi nhìn Chi, khẽ nói: "Thực ra... nãy Vy trang điểm xong trông cũng không khác Hà là mấy."

Hà "Hóng" đứng hình hai giây rồi hét lên: "Ông nói cái gì? Ý ông bảo mặt tao cũng đầy mụn giống ma hả?"

Tùng hốt hoảng chạy biến: "Ý tớ là... là... cũng xinh giống nhau mà!"

Chi "Đại Đao" cười ngất, còn Nam "Bóng Quế" thì thong dong đi phía sau, thầm nghĩ hóa ra ma quỷ đôi khi cũng chỉ là những ký ức chưa kịp trọn vẹn của thanh xuân. Cậu nhìn sang Chi, thấy cô nàng đang xoay xoay cái thước gỗ, ánh nắng chiều đậu trên tóc cô khiến Nam thoáng chút ngẩn ngơ.

"Nè Nam! Đứng đó hóng gió à? Về học bài mau, mai kiểm tra Toán một tiết đó!" – Chi quay đầu lại, nheo mắt cười với cậu.

"Biết rồi mà! Đợi tôi với!"

Bốn cái bóng lại nối đuôi nhau rời khỏi dãy hành lang phía Tây. Họ còn nhiều kỳ thi phía trước, nhiều vụ án kỳ quái khác đang chờ, nhưng mỗi lần vượt qua một "nỗi sợ", họ lại thấy mình lớn thêm một chút, gắn kết thêm một chút dưới mái trường Bình Minh đầy nắng và gió này. Những lời nguyền có thể đáng sợ, nhưng nó chẳng là gì so với sức sống mãnh liệt và những tình bạn dở hơi của tuổi mười bảy.