MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU ÁNH BÌNH MINHChương 4: TIẾNG GÕ CỬA LÚC GIỮA ĐÊM VÀ CHIẾC BÓNG DƯỚI GẦM GIƯỜNG

PHÍA SAU ÁNH BÌNH MINH

Chương 4: TIẾNG GÕ CỬA LÚC GIỮA ĐÊM VÀ CHIẾC BÓNG DƯỚI GẦM GIƯỜNG

1,405 từ · ~8 phút đọc

Áp lực thi cử không chỉ dừng lại ở những tiết học trên lớp mà còn bám đuổi đám học sinh trường Bình Minh về tận nhà. Đối với Nam "Bóng Quế", những đêm thức khuya học bài luôn là một cực hình đúng nghĩa. Không phải vì bài tập khó (dù nó cũng khó thật), mà là vì bóng tối trong phòng cậu luôn dường như có một sức sống riêng.

Đêm đó, đồng hồ vừa điểm 12 giờ khuya. Nam đang vật lộn với những bài toán tích phân khô khan. Căn phòng im ắng đến mức Nam có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập và tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ dưới gầm giường: Cộc... cộc... cộc...

Nam đóng băng tại chỗ, cây bút bi trong tay rơi xuống sàn, lăn tọt vào vùng tối dưới gầm giường. Tim cậu nhảy lên tận cổ họng. "Không sao, chỉ là con chuột thôi," cậu tự trấn an mình bằng một giọng nói run rẩy. Nhưng ngay sau đó, một giọng nói khàn đặc, nhỏ như tiếng gió rít vang lên ngay dưới chân cậu:

"Này... cho tôi... mượn cây bút... được không?"

"A... A... MAAAA!"

Nam hét lên một tiếng thất thanh, nhảy tót lên bàn học, đạp đổ cả chồng sách giáo khoa. Cùng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Là cuộc gọi nhóm từ "Bộ tứ 4.0". Nam vừa bắt máy đã gào khóc thảm thiết: "Tụi mày ơi cứu tao! Ma nó đòi mượn bút! Nó ở dưới gầm giường tao nè!"

Đầu dây bên kia, giọng Chi "Đại Đao" vang lên tỉnh queo, kèm theo tiếng lật giấy sột soạt: "Bình tĩnh đi đồ nhát gan. Ma nhà mày còn lịch sự chán, con ma nhà tao nó vừa mới giấu mất cái thước gỗ của tao đây này. Tao đang phải dùng sống dao để kẻ lề tập đây."

"Của tớ cũng vậy," giọng Tùng "Tủ" xen vào, nghe có vẻ bình thản nhưng hơi thở hơi gấp gáp. "Toàn bộ pin trong máy tính cầm tay của tớ vừa bị rút cạn sạch một cách phi lý. Theo định luật bảo toàn năng lượng, nhiệt độ phòng tớ đang giảm 5 độ C mỗi phút. Có một thực thể đang thu thập năng lượng để... làm gì đó."

"Còn tao thì không thấy ma, nhưng tao thấy... một đám bóng đen đang đứng xếp hàng ngoài ban công nhà tao," Hà "Hóng" thì thào, giọng run run nhưng vẫn không quên cập nhật tình hình. "Tụi nó không hù dọa gì hết, chỉ đứng đó... cầm đề cương nhìn tao học. Áp lực quá tụi mày ơi!"

Cả bốn đứa nhận ra một điều kinh khủng: Lần này, "những người bạn khuất mặt" không còn quẩn quanh ở trường nữa. Tụi nó đã theo chân đám học sinh về tận nhà. Và mục tiêu của chúng không phải là hù chết người, mà dường như là... muốn học cùng.

"Hắt... hắt... xìiiii!"

Nam lại hắt hơi một cái chấn động. Lần này, cậu không thấy sợ nữa mà thấy bực. Cậu nhìn xuống gầm giường, lấy hết can đảm cầm bình xịt "nước thánh" (thực chất là nước trà xanh của mẹ) xịt vung vít: "Mượn bút cái gì mà mượn! Mai tôi thi rồi! Có giỏi thì ra đây giải hộ bài toán này đi!"

Kỳ lạ thay, tiếng gõ cửa ngừng hẳn. Một cái bóng mờ ảo, nhỏ bé từ từ bò ra từ gầm giường. Đó là một cậu bé mặc bộ đồ học sinh cấp 1, mắt đeo cái kính cận dày cộm bị vỡ một bên tròng. Cậu bé nhìn Nam bằng ánh mắt buồn rầu: "Anh ơi... em chưa làm xong bài tập tập viết... cô giáo không cho em đi đầu thai..."

Nam khựng lại. Cơn giận tan biến, thay vào đó là một niềm thương cảm dâng trào. Cậu nhận ra những bóng đen quanh bạn bè mình cũng vậy. Họ là những linh hồn trẻ tuổi bị kẹt lại trong vòng xoáy của sự học, của những kỳ thi dang dở, những ước mơ chưa kịp thành hình dưới mái trường Bình Minh qua nhiều thập kỷ.

"Tụi mày nghe tao nói không?" Nam nói vào điện thoại, giọng đã bình tĩnh hơn. "Đừng sợ tụi nó. Tụi nó chỉ là những học sinh cũ chưa được 'tốt nghiệp' tâm linh thôi. Chi, bà trả lại cái thước cho con ma nhà bà đi, chắc nó muốn kẻ bảng điểm đó. Tùng, ông nạp pin lại đi, có khi con ma nhà ông đang cần tính toán gì đó để siêu thoát. Hà, bà mở cửa ban công cho tụi nó vào đi, ngoài đó lạnh lắm."

Mười lăm phút sau, một cuộc "họp nhóm âm dương" diễn ra qua sóng điện thoại và cả ngoài đời thực. Trong phòng Nam, cậu bé ma đang loay hoay cầm cây bút bi, nắn nót viết chữ "O" vào trang giấy trắng. Ở nhà Chi, cô nàng đang vừa mắng vừa dạy một con ma nữ cách thắt khăn quàng đỏ cho đúng kiểu. Tại nhà Tùng, cậu chàng đang cùng một linh hồn "tiền bối" tranh luận về một hằng số vật lý đã bị thay đổi theo thời gian. Còn Hà "Hóng" thì đang bận rộn... phỏng vấn các hồn ma ngoài ban công về "gu thời trang cõi âm" để lấy tư liệu viết bài.

Đêm đó, không gian trường Bình Minh và những ngôi nhà xung quanh bao trùm trong một bầu không khí kỳ lạ. Không có tiếng thét, không có sự kinh dị, chỉ có tiếng sột soạt của bút giấy và tiếng thì thầm trao đổi bài vở.

"Nè Nam," Chi "Đại Đao" chợt lên tiếng qua điện thoại, giọng dịu dàng hiếm thấy. "Bà chị ma nhà tao vừa mới giúp tao nhớ ra một công thức toán mà tao quên khuấy mất. Hóa ra bạo lực không phải lúc nào cũng giải quyết được vấn đề."

"Tớ cũng vậy," Tùng "Tủ" thêm vào. "Tiền bối vừa chỉ cho tớ thấy một lỗ hổng trong bài khảo sát. Ma quỷ cũng có ích phết nhỉ?"

Nam mỉm cười, nhìn cậu bé ma đang ngủ gật ngay trên trang vở của mình. Cậu chợt thấy lòng mình nhẹ tênh. Cậu hiểu rằng, dưới mái trường Bình Minh này, mỗi góc hành lang, mỗi gầm giường hay mỗi trang vở đều chở che cho những mảnh đời, dù là sống hay đã khuất. Tất cả họ đều đang cùng nhau chiến đấu vì một mục tiêu duy nhất: Vượt qua kỳ thi của chính mình để đến với một chương mới.

Gần sáng, khi ánh bình minh bắt đầu ló dạng, những cái bóng mờ nhạt dần rồi tan biến vào hư không. Cậu bé ma trước khi biến mất đã để lại một dòng chữ nắn nót cuối trang giấy: "Cảm ơn anh. Em tốt nghiệp rồi."

Nam vươn vai, xương cốt kêu răng rắc. Cậu nhìn vào màn hình điện thoại, ba đứa bạn vẫn chưa tắt máy, tiếng thở đều đều cho thấy tụi nó đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Nam khẽ nói vào mic: "Ngủ ngon nhé, những người bạn đồng hành. Mai chúng ta sẽ lại cùng nhau chiến đấu."

Ánh nắng sớm mai rọi vào phòng, rực rỡ và ấm áp. Nam biết rằng kỳ thi giữa kỳ sắp tới sẽ rất khó khăn, nhưng cậu không còn sợ bóng tối nữa. Vì giờ đây cậu biết, dù có chuyện gì xảy ra, cậu vẫn luôn có "Bộ tứ 4.0" bên cạnh, và thỉnh thoảng là cả những "người bạn cũ" luôn sẵn lòng hỗ trợ từ phía sau những bức màn bí ẩn.

Bước ra khỏi nhà với chiếc cặp sách trĩu nặng, Nam thấy Chi, Tùng và Hà đã đứng đợi sẵn ở đầu ngõ. Chi vẫn cầm cái thước gỗ nhưng nụ cười tươi rói, Tùng vẫn đẩy gọng kính đầy tri thức, và Hà thì đang bận rộn kể về "scandal cõi âm" đêm qua. Họ nhìn nhau, không cần nói một lời, cả bốn cùng bước về phía cổng trường Bình Minh, nơi những tia nắng đầu ngày đang nhảy múa trên tán lá phượng già, hứa hẹn một ngày mới đầy ắp tiếng cười và cả những vụ án "vô tri" sắp sửa bắt đầu.