Sau một tuần "vật lộn" với các bóng ma ôn thi tại gia, nhóm 4.0 trở lại trường với vẻ mặt phờ phạc nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự tự tin lạ kỳ. Tuy nhiên, sự tự tin đó nhanh chóng bị dập tắt bởi một hiện tượng quái đản mới diễn ra tại phòng sinh hoạt chung của Câu lạc bộ Cờ vua – một căn phòng nhỏ nằm tách biệt ở cuối hành lang tầng 3, nơi vốn dĩ chỉ dành cho những cái đầu lạnh và sự im lặng tuyệt đối.
"Tụi mày có tin được không? Thằng lớp trưởng lớp 12A1, cái thằng vốn nổi tiếng là 'tượng đá' vì không bao giờ biến sắc trước bất kỳ đối thủ nào, hôm qua vừa chạy thục mạng ra khỏi phòng cờ vua, miệng lẩm bẩm: 'Nó đi nước mã... nhưng con mã bay trên trần nhà!'" – Hà "Hóng" vừa thở hổn hển vừa thuật lại, tay không quên múa may minh họa cho sự kinh hoàng của nạn nhân.
Tùng "Tủ" đang điều chỉnh lại tiêu cự của chiếc kính cận, nhíu mày phân tích: "Theo lý thuyết về trọng lực, việc một vật thể rắn như quân cờ di chuyển trên trần nhà là điều bất khả thi, trừ khi có một lực từ trường cực mạnh hoặc... ai đó đã dán nam châm lên trần."
"Nam châm cái con khỉ!" – Chi "Đại Đao" gõ cái thước gỗ xuống mặt bàn đá, tiếng vang khô khốc làm mấy em khóa dưới đang đi ngang qua giật nảy mình. "Cái phòng đó trước đây là kho lưu trữ hồ sơ cũ, nghe nói có mấy vụ kiện tụng gì đó liên quan đến đất đai của trường từ thời nảo thời nao. Đi, Nam 'Bóng Quế', tới lượt mày phát huy tác dụng rồi đó."
Nam "Bóng Quế" đang cố gắng nuốt trôi miếng bánh mì, nghe gọi tên thì suýt nghẹn. Cậu khổ sở nhìn Chi: "Lớp trưởng ơi, tôi xin bà. Ma dưới đất tôi còn chưa tiếp đãi xong, giờ bà bắt tôi đi gặp ma 'ngược dòng trọng lực' à? Mũi tôi nãy giờ nó cứ ngứa ngáy, điềm chẳng lành đâu!"
Mặc cho Nam kêu gào, cả nhóm vẫn lôi kéo cậu đến trước cửa phòng cờ vua. Căn phòng im lìm, không gian đặc quánh mùi gỗ thông và mùi giấy cũ. Trên các bàn cờ, những quân cờ vẫn đứng yên vị, nhưng không khí bên trong lạnh lẽo một cách bất thường, cái lạnh không phải do máy lạnh mà là cái lạnh buốt thấu xương tủy.
"Hắt... hắt... xìiiii!"
Nam hắt hơi một cái chấn động, và ngay lập tức, một tiếng lộc cộc vang lên ngay trên đỉnh đầu họ. Cả bốn đứa ngước mắt nhìn lên. Trên trần nhà bê tông trắng xóa, một bàn cờ gỗ không biết từ đâu xuất hiện, dính chặt vào trần như thể đó là mặt đất. Và kinh khủng hơn, những quân cờ đen trắng đang tự động di chuyển, tạo ra những tiếng động khô khốc trong không gian tĩnh mịch.
"Về mặt kỹ thuật..." – Tùng "Tủ" lắp bắp, tay run run mở máy đo – "Nhiệt độ trên trần nhà thấp hơn dưới sàn tới 15 độ C. Có một vùng không gian bị bẻ cong..."
"Im lặng đi Tùng!" – Chi "Đại Đao" gắt khẽ, tay nắm chặt thước gỗ. Cô nhìn chằm chằm vào bàn cờ trên trần nhà. "Này! Ai đang ở trên đó? Muốn đánh cờ thì xuống đây mà đánh, sao lại bày trò hù dọa học sinh hả?"
Đáp lại lời Chi là một giọng cười trẻ con lanh lảnh nhưng mang theo âm hưởng u sầu: "Không xuống được... dưới đó nóng quá... ở trên này mát hơn... có ai muốn chơi một ván không?"
Nam "Bóng Quế" lúc này bỗng thấy một bóng hình nhỏ bé, mặc bộ đồ bơi kiểu cũ, đang ngồi vắt vẻo trên cái quạt trần không quay. Cậu bé đó không có chân, phần dưới chỉ là một làn khói xanh nhạt.
"Em... em là ai? Sao lại ở trên đó?" – Nam hỏi, giọng run run nhưng không còn vẻ trốn tránh.
"Em là Thành. Hồi xưa em đi bơi ở hồ bơi cũ của trường, rồi em bị chuột rút... Lúc em tỉnh dậy, em thấy mình ở đây. Em buồn quá, chỉ có mấy quân cờ này chơi với em thôi. Nhưng mọi người cứ thấy em là chạy, em chỉ muốn có người chơi cùng thôi mà." – Đứa trẻ mếu máo, những giọt nước mắt (hay là nước hồ bơi?) rơi từ trên trần nhà xuống, làm ướt vai áo của Nam.
Hà "Hóng" nhìn thấy cảnh đó, lòng trắc ẩn trỗi dậy. Cô lục trong túi xách ra một túi kẹo dẻo màu sắc rực rỡ, đưa lên cao: "Nè Thành, chị có kẹo ngon lắm. Em xuống đây chị cho kẹo, rồi anh Tùng đây – thiên tài toán học của trường – sẽ đấu cờ với em, chịu không?"
Cậu bé ma nhìn túi kẹo, mắt sáng lên một chút nhưng rồi lại xị mặt: "Nhưng em không chạm vào đồ vật ở dưới đó được, em chỉ điều khiển được đồ vật trên này thôi."
Tùng "Tủ" bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng. Cậu đẩy gọng kính, giọng đầy quyết tâm: "Được rồi, nếu em không xuống được, thì chúng ta sẽ chơi cờ bằng trí tưởng tượng. Anh sẽ đứng dưới này đọc nước đi, em ở trên đó di chuyển quân cờ. Nếu anh thắng, em phải hứa không được hù dọa ai nữa và phải để mọi người vào đây sinh hoạt bình thường. Còn nếu em thắng... anh sẽ mang đến cho em một bộ cờ vua điện tử mới nhất."
Cuộc đối đầu kỳ lạ nhất lịch sử trường Bình Minh bắt đầu. Một bên là thiên tài logic Tùng "Tủ" với những tính toán chi li, một bên là hồn ma nhỏ bé với những nước đi đầy ngẫu hứng và ma quái trên trần nhà. Chi "Đại Đao" và Hà "Hóng" đứng canh cửa, còn Nam "Bóng Quế" đóng vai trò "thông dịch viên tâm linh", thỉnh thoảng lại nhắc nhở Thành đừng có di chuyển quân cờ nhanh quá kẻo Tùng nhìn không kịp.
Trận đấu kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Mồ hôi vã ra trên trán Tùng dù phòng rất lạnh. Những quân cờ trên trần nhà bay lượn như có phép thuật. Cuối cùng, Tùng nhếch mép cười, đẩy một quân tốt ảo trong đầu: "Chiếu tướng!"
Cậu bé ma ngẩn người nhìn bàn cờ trên trần nhà, rồi òa khóc nức nở: "Em thua rồi... anh giỏi quá... từ lúc em mất đến giờ, chưa ai chơi với em lâu như vậy."
Chi "Đại Đao" bước tới, giọng cô bớt phần gay gắt: "Nín đi nhóc. Thua thì thôi, làm gì mà khóc dữ vậy. Từ nay tụi chị sẽ thường xuyên ghé thăm em. Căn phòng này sẽ là căn cứ bí mật của nhóm 4.0, không ai dám đuổi em đi đâu."
Hà "Hóng" nhanh nhảu thêm vào: "Đúng đó, để chị kể cho em nghe về những chuyện 'hot' nhất trường bây giờ, bảo đảm em sẽ không thấy chán nữa."
Thành ngừng khóc, bóng hình cậu trở nên rõ ràng và tươi tắn hơn. Cậu vẫy tay một cái, bàn cờ trên trần nhà biến mất, thay vào đó là những quân cờ trở về vị trí cũ trên bàn gỗ dưới sàn. Nhiệt độ phòng dần ấm lên, mùi ẩm mốc tan biến, thay vào đó là mùi kẹo dẻo ngọt ngào mà Hà vừa khui ra.
"Cảm ơn các anh chị... Em sẽ không hù ai nữa đâu. Em sẽ giúp các anh chị trông coi căn phòng này." – Cậu bé ma cười, rồi từ từ lặn mất vào những thớ gỗ của cái tủ cũ.
Cả nhóm bước ra khỏi phòng cờ vua khi trời đã sập tối. Nam "Bóng Quế" cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, cái mũi cũng hết ngứa. Cậu nhìn sang Tùng "Tủ", thấy cậu bạn đang hí hoáy ghi chép gì đó vào sổ tay.
"Ông lại tính toán gì thế Tùng?" – Nam tò mò hỏi.
"Tớ đang tính toán lực đẩy của linh hồn đối với các vật thể rắn. Nếu chúng ta tận dụng được sức mạnh của Thành, việc di chuyển đồ đạc nặng nề trong trường sẽ trở nên rất đơn giản..."
"Ông thôi đi cái đồ thực dụng!" – Chi "Đại Đao" và Hà "Hóng" đồng thanh hét lên, tạo nên một trận cười sảng khoái vang vọng dãy hành lang vắng.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bốn đứa trẻ vai kề vai bước về phía cổng trường. Họ nhận ra rằng, đằng sau mỗi lời nguyền kinh dị đều là một câu chuyện cần được lắng nghe, và đằng sau mỗi nỗi sợ hãi là một trái tim cần được sưởi ấm. Ba năm cấp 3 của họ có lẽ sẽ không có những mối tình chớm nở rõ rệt, nhưng những sự gắn kết kỳ lạ như thế này chắc chắn sẽ là những mảnh ghép không thể thiếu trong hành trang trưởng thành của mỗi người.
Chiếc thước gỗ của Chi khẽ chạm vào tay Nam trong bóng tối, một cái chạm vô tình nhưng làm Nam thoáng đỏ mặt. Cậu vội vàng nhìn sang hướng khác, giả vờ hắt hơi một cái thật to để che giấu sự bối rối của mình. Thanh xuân của họ, chính là những khoảnh khắc "vô tri" và ấm áp như thế đấy.