Khi những cơn mưa đầu mùa bắt đầu rỉ rả trút xuống mái tôn của trường Bình Minh, không khí vốn đã căng thẳng vì đợt kiểm tra tập trung lại càng thêm phần u uất. Những hành lang rêu phong trở nên trơn trượt, và mùi đất ẩm quyện với mùi sách cũ tạo nên một cảm giác bồn chồn khó tả. Trong bối cảnh đó, một giai thoại mới lại xuất hiện, lần này là từ phòng mỹ thuật nằm ở tầng áp mái của dãy nhà B – nơi vốn là lãnh địa của những tâm hồn nghệ sĩ bay bổng và... những bức tượng thạch cao trắng muốt.
"Tụi mày nghe tin gì chưa? Bức chân dung 'Cô gái vô danh' trong phòng mỹ thuật vừa thay đổi tư thế!" – Hà "Hóng" vừa chạy vào chỗ ngồi, tóc tai còn dính chút nước mưa, nhưng đôi mắt thì sáng rực như đèn pha.
Nam "Bóng Quế" đang loay hoay lau cái kính cận bám đầy hơi nước, nghe vậy liền rùng mình một cái, suýt tí nữa là làm gãy gọng kính. Cậu lí nhí: "Thay đổi tư thế là sao? Đừng nói là cô ấy bước ra khỏi tranh đi dạo hành lang nha?"
"Không đến mức đó, nhưng con nhỏ lớp 11 chuyên vẽ bảo là hôm qua cô ấy nhìn sang trái, sáng nay lại thấy cô ấy nhìn sang phải, môi còn hơi nhếch lên như đang cười nhạo mấy đứa vẽ xấu ấy!" – Hà vừa nói vừa làm mặt quỷ, khiến Nam càng thêm run rẩy.
Tùng "Tủ" đang mải mê với bảng tuần hoàn các nguyên tố, không ngẩng đầu lên nhưng vẫn góp giọng đều đều: "Có thể là do độ ẩm không khí tăng cao làm biến dạng thớ vải canvas, hoặc là do sự thay đổi của góc chiếu sáng khiến mắt người bị đánh lừa về mặt thị giác. Không có gì phải xoắn cả."
"Thế còn mùi sơn dầu nồng nặc phát ra từ phòng đó vào lúc 12 giờ trưa, dù cả tuần nay không có lớp mỹ thuật nào thì giải thích thế nào hả ông giáo sư?" – Chi "Đại Đao" từ đâu đi tới, tay cầm cái thước gỗ gõ nhẹ lên mặt bàn của Tùng, ánh mắt đầy thách thức.
Chi quay sang nhìn Nam, người lúc này đang cố gắng thu mình nhỏ lại hết mức có thể. Cô nhếch mép cười: "Nam, chuẩn bị tinh thần đi. Chiều nay sau giờ Sinh học, chúng ta sẽ lên đó 'thưởng thức nghệ thuật'. Nghe nói bức tranh đó là của một cựu học sinh để lại, có nhiều uẩn khúc lắm."
Buổi chiều, khi tiếng chuông tan học vừa dứt, cả nhóm 4.0 lại lầm lũi tiến về phía dãy nhà B. Tầng áp mái của trường Bình Minh là một không gian khá tách biệt, trần nhà cao với những xà gồ gỗ cũ kỹ và những ô cửa sổ tròn nhìn ra khoảng sân ngập nắng (nhưng lúc này chỉ toàn mây xám).
Càng tiến gần đến phòng mỹ thuật, mùi sơn dầu càng trở nên đậm đặc, nồng nặc đến mức khiến người ta có cảm giác đầu óc hơi choáng váng.
"Hắt... hắt... xìiiii!"
Nam hắt hơi một cú vang trời, tiếng vang dội lại từ những bức tường vôi bong tróc. "Lạnh quá... mùi này... không phải mùi sơn bình thường đâu tụi mày ơi. Nó có mùi... hoa hồng héo nữa."
Chi "Đại Đao" đẩy cánh cửa gỗ nặng nề. Phòng mỹ thuật hiện ra trong ánh hoàng hôn tà ác. Những bức tượng thạch cao đứng sừng sững trong góc phòng như những lính canh câm lặng. Giữa phòng, trên một giá vẽ bằng gỗ sồi, là bức chân dung một cô gái có mái tóc dài, vận chiếc áo dài trắng thanh thoát. Cô gái trong tranh rất đẹp, nhưng đôi mắt lại mang một nỗi buồn sâu thẳm.
"Đúng là cô ấy đang nhìn sang phải thật này!" – Hà "Hóng" reo lên, vừa sợ hãi vừa thích thú, đưa điện thoại lên định chụp một tấm.
"Đừng chụp!" – Tùng "Tủ" ngăn lại, tay cầm máy đo cường độ ánh sáng – "Có điều gì đó không ổn. Phân tử màu trong bức tranh này đang dao động... chúng không nằm yên trên bề mặt vải."
Bỗng nhiên, một tiếng thở dài thườn thượt vang lên từ phía sau bức màn đỏ che cửa sổ. Một bóng người mảnh khảnh từ từ hiện ra. Đó là một cô gái với bàn tay dính đầy màu vẽ, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách kỳ lạ. Cô không nhìn nhóm 4.0, mà chỉ chăm chú nhìn vào bức tranh.
"Vẫn chưa đủ... sắc đỏ này vẫn chưa đủ độ nồng cháy..." – Cô gái thì thầm, giọng nói nghe như tiếng lá khô cọ xát vào nhau.
Nam "Bóng Quế" nhận ra ngay, đây không phải là một "hồn ma ác ý". Đây là một linh hồn đang bị kẹt trong nỗi ám ảnh của chính mình. Cậu bước tới một bước, giọng run run nhưng chân thành: "Chị ơi... chị đang vẽ gì vậy?"
Cô gái giật mình quay lại. Trong mắt Nam, cô không có chân, người cứ lơ lửng trên mặt sàn đầy những vết màu loang lổ. Cô nhìn Nam, rồi nhìn xuống bảng pha màu trống rỗng trên tay.
"Tôi là Nhã. Tôi phải hoàn thành bức chân dung này trước buổi triển lãm... nhưng tôi không tìm được màu đỏ của sự sống. Tôi đã vẽ mãi, vẽ mãi... đến khi hơi thở cuối cùng cũng tan vào mùi sơn này."
Hóa ra, Nhã là một tài năng hội họa của trường từ những năm 90. Cô đã dành cả thanh xuân để theo đuổi sự hoàn hảo trong nghệ thuật, đến mức quên cả ăn ngủ và cuối cùng gục ngã ngay trên chính bảng màu của mình.
"Chị Nhã nè," Hà "Hóng" bỗng nhiên bước tới, lấy trong túi xách ra một món đồ mà chỉ có cô nàng mới mang theo: Một thỏi son môi màu đỏ rượu vang cực sang chảnh. "Chị thử màu này xem. Đây là màu 'Burning Heart', đỏ nhất trong những màu đỏ mà em có đó."
Nhã nhìn thỏi son với vẻ ngơ ngác. Tùng "Tủ" bỗng nhiên hiểu ý, cậu lấy chiếc nhíp trong túi dụng cụ, khéo léo gạt một ít son từ thỏi của Hà ra một mảnh giấy nhỏ rồi đưa cho Nhã.
"Về mặt cấu tạo hóa học, pigment của son môi có độ bám dính và phản quang khác hẳn với sơn dầu thông thường. Có thể nó sẽ tạo ra hiệu ứng mà chị đang tìm kiếm." – Tùng giải thích theo phong cách khô khan quen thuộc.
Nhã cầm lấy màu đỏ ấy, đôi mắt cô rưng rưng. Cô bắt đầu vẽ. Những nốt nhạc của cọ vẽ vang lên trên mặt vải canvas tạo thành một giai điệu kỳ bí. Chi "Đại Đao" đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay đỡ lấy giá vẽ khi nó rung lên bởi những luồng điện từ tâm linh. Nam "Bóng Quế" thì đóng vai trò "người mẫu bất đắc dĩ", đứng im phăng phắc để Nhã lấy góc độ ánh sáng trên khuôn mặt.
Sau mười lăm phút đầy căng thẳng, Nhã hạ bút. Trên bức tranh, đôi môi của cô gái vô danh bỗng rực sáng một màu đỏ kiêu sa, đầy sức sống. Bức tranh dường như được thổi hồn, trở nên rực rỡ và chân thực đến mức người ta có cảm giác cô gái trong tranh sắp sửa cất tiếng nói.
Nhã nhìn tác phẩm của mình, mỉm cười mãn nguyện. Bóng hình cô bắt đầu tan dần, biến thành những hạt bụi màu sắc lấp lánh trong không trung. "Cảm ơn tụi em... Cuối cùng, tôi cũng đã có thể tốt nghiệp."
Căn phòng trở nên yên tĩnh trở lại. Mùi sơn dầu nồng nặc biến mất, thay vào đó là mùi thơm thoang thoảng của thỏi son môi và mùi mưa mát lành từ cửa sổ thổi vào. Bức tranh trên giá vẽ bây giờ đã trở lại bình thường, cô gái trong tranh nhìn thẳng về phía trước, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.
"Uầy, mất tiêu thỏi son giới hạn của tao rồi!" – Hà "Hóng" xị mặt, nhưng trong mắt lại lấp lánh niềm vui.
"Để đó, hôm nào tớ xin mẹ tiền mua đền cho thỏi khác." – Tùng "Tủ" buột miệng nói, rồi ngay lập tức đỏ mặt quay đi chỗ khác, giả vờ thu dọn máy móc.
Chi "Đại Đao" huých vai Nam một cái: "Thấy chưa? Đi với tao toàn gặp chuyện hay ho thôi. Nam, mày thấy màu đỏ đó đẹp không?"
Nam nhìn bức tranh, rồi nhìn sang Chi. Dưới ánh hoàng hôn muộn, gương mặt Chi cũng đang ửng hồng, có lẽ vì mệt hoặc vì điều gì đó khác. Nam gãi đầu, cười hì hì: "Đẹp... nhưng mà tôi thấy màu đỏ trên mặt bà bây giờ đẹp hơn."
"Mày nói cái gì? Muốn ăn thước hả?" – Chi quát lên, nhưng tay lại không hề vung thước, chỉ có đôi tai là đỏ rực lên.
Hà "Hóng" và Tùng "Tủ" nhìn nhau cười gian xảo, rồi cả nhóm cùng nhau dọn dẹp phòng mỹ thuật trước khi trời tối hẳn. Họ bước xuống cầu thang, tiếng cười nói giòn tan xua tan cái không khí âm u của buổi chiều mưa.
Trên tầng áp mái, bức chân dung cô gái vô danh vẫn đứng đó, chứng kiến những bước chân thanh xuân của bốn đứa trẻ. Trường Bình Minh vẫn còn đó những bí mật, những linh hồn chưa thể rời đi, nhưng với bộ tứ 4.0, mỗi ngày đến trường không chỉ là để học kiến thức, mà còn là để học cách yêu thương và thấu hiểu những mảnh đời đã khuất. Và có lẽ, đó mới chính là bài học tốt nghiệp quan trọng nhất mà họ sẽ mang theo suốt cuộc đời.