MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU ÁNH BÌNH MINHChương 7: TẦN SỐ ÂM THANH "LẠC QUẺ" VÀ CHIẾC LOA CŨ TRÊN NGỌN CÂY ĐA

PHÍA SAU ÁNH BÌNH MINH

Chương 7: TẦN SỐ ÂM THANH "LẠC QUẺ" VÀ CHIẾC LOA CŨ TRÊN NGỌN CÂY ĐA

1,715 từ · ~9 phút đọc

Trường Bình Minh vào những ngày cuối học kỳ II luôn chìm trong một bầu không khí kỳ lạ: vừa hối hả, vừa uể oải, lại vừa có chút gì đó nôn nao của mùa chia tay. Những cây phượng già sau một đêm mưa bỗng trổ bông đỏ rực như những đốm lửa bập bùng giữa tán lá xanh ngắt. Thế nhưng, trái ngược với khung cảnh thơ mộng đó, nhóm "4.0" lại đang đối mặt với một vấn đề hết sức "đau đầu" liên quan đến chiếc loa phát thanh cổ lỗ sĩ đặt ngay cạnh cây đa cổ thụ ở sân trường.

"Tao nói thiệt, cái loa đó bị quỷ ám rồi! Sáng nay lúc chào cờ, rõ ràng thầy hiệu phó đang dặn dò về lịch thi, tự nhiên nó rè rè một hồi rồi phát ra tiếng... nhai trầu! Nhóp nhép, nhóp nhép, nghe mà dựng cả tóc gáy!" – Hà "Hóng" vừa nói vừa xoa xoa hai cánh tay, mắt liếc về phía gốc đa già cỗi nơi chiếc loa sắt hoen gỉ đang chĩa về phía hành lang.

Nam "Bóng Quế" đang ngồi gặm ổ bánh mì ở băng ghế đá, nghe tới đó liền nghẹn ngang cổ. Cậu nuốt cái ực, mặt biến sắc: "Chưa đâu, tao còn nghe kinh dị hơn. Chiều qua tao ở lại trực nhật, lúc cả trường về hết rồi, cái loa đó tự nhiên phát ra tiếng hát ru. Giọng khàn khàn, chậm rì rì, giữa sân trường vắng hoe mà nghe tiếng 'À ơi...' thì có nước đi cấp cứu vì đứng tim thôi!"

Tùng "Tủ" đang loay hoay với cái radio cầm tay, cố gắng điều chỉnh tần số để thu một đài khoa học quốc tế, chợt dừng tay, đẩy gọng kính một cách chuyên nghiệp: "Về lý thuyết, chiếc loa đó được kết nối dây dẫn rất sơ sài. Có khả năng nó đang bị nhiễu sóng từ một nguồn phát nào đó gần đây, hoặc dây đồng bị oxy hóa tạo ra những âm thanh biến dạng mà não bộ con người thường tự diễn dịch thành những tiếng động quen thuộc. Đó là hiệu ứng ảo thanh thôi."

"Ảo thanh cái đầu ông!" – Chi "Đại Đao" từ đâu bước tới, tay xách theo một hộp dụng cụ mượn từ phòng bảo vệ, cái thước gỗ thì dắt ngang hông như kiếm sĩ. "Sáng nay thầy tổng phụ trách vừa mắng tao một trận vì tội để 'đám đệ tử' phá hoại hệ thống âm thanh. Thầy bảo nếu không sửa được cái loa đó để chuẩn bị cho lễ bế giảng, thì cả nhóm đừng hòng có điểm rèn luyện tốt. Đi! Lên cây đa!"

Cả nhóm nhìn cây đa cổ thụ cao vút, cành lá sum suê uốn lượn như những con rồng khổng lồ, rồi nhìn nhau ngán ngẩm. Nam "Bóng Quế" run rẩy: "Lớp trưởng... bà định bắt tụi tôi leo lên đó hả? Cây đa đó già hơn cả cụ cố tôi, linh thiêng lắm, leo lên quở một cái là tiêu đời trai luôn đó!"

"Không leo thì ở lại trực nhật sân trường suốt mùa hè!" – Chi ra lệnh dứt khoát.

Cuối cùng, sau một hồi đùn đẩy, dưới sự giám sát của "đại ca" Chi, cả nhóm cũng tiếp cận được gốc đa. Tùng "Tủ" mang theo máy đo sóng âm, Hà "Hóng" cầm điện thoại sẵn sàng ghi hình (với lý do "thu thập chứng cứ cho hội hóng biến"), còn Nam "Bóng Quế" thì bị ép leo lên đầu tiên vì cậu là người nhẹ nhất.

Càng leo lên cao, không khí giữa những tán lá dày đặc càng trở nên mát lạnh, một cái lạnh khác hẳn với gió trời. Mùi nhựa cây hăng hắc quyện với mùi gỉ sắt của chiếc loa cũ. Khi Nam tiếp cận được chiếc loa sắt nằm vắt vẻo trên một cành cây lớn, cậu bỗng khựng lại.

"Hắt... hắt... xìiiii!"

Tiếng hắt hơi của Nam làm rung rinh cả một chùm lá đa. Và ngay lập tức, chiếc loa vốn đang im lìm bỗng phát ra tiếng rè... rè... rồi một giọng nói thào thào vang lên ngay bên tai Nam:

"Thằng nhỏ kia... xịt thuốc sâu... không có tâm gì hết... làm ta hắt xì theo luôn rồi nè..."

Nam "Bóng Quế" suýt chút nữa là buông tay ngã xuống đất. Cậu nhìn trân trân vào cái loa. Ở đó, một làn khói trắng nhạt nhòa đang cuộn lại thành hình dáng một bà lão nhỏ thốn, mặc bộ đồ bà ba nâu, miệng bỏm bẻm nhai trầu, tay cầm một cái đài cassette cũ kỹ.

"Bà... bà là ai?" – Nam lắp bắp, hai chân run như cầy sấy trên cành cây.

"Tao là bà Năm bán xôi ở cổng trường mười năm trước đây chứ ai. Tao mất rồi mà cái đài này nó hư, tao không nghe được đài tiếng nói Việt Nam buổi tối nên tao buồn quá. Tao mượn cái loa này của trường tụi bây để khuếch đại âm thanh lên nghe cho rõ ấy mà."

Dưới đất, Chi "Đại Đao" thấy Nam đứng hình liền hét lên: "Sao rồi Nam? Có chuột hay tổ ong trong đó không?"

Nam nhìn xuống, rồi nhìn bà cụ ma, bỗng thấy bà lão trông hiền hậu lạ thường. Cậu nói nhỏ vào mic điện thoại đang kết nối với nhóm dưới đất: "Tụi mày ơi... không phải ma ám gì đâu. Là bà Năm bán xôi hồi xưa. Bà muốn nghe đài mà cái máy của bà bị hỏng."

Tùng "Tủ" nghe xong liền sáng mắt ra. Cậu lục lọi trong túi lấy ra một vài linh kiện điện tử nhỏ và một chiếc pin dự phòng. "Đưa máy đo cho Nam! Bảo bà Năm đưa cái đài cassette đây, tớ sẽ hướng dẫn Nam sửa nó thông qua sóng Bluetooth. Về nguyên lý, linh hồn có thể tương tác với các hạt hạ nguyên tử trong mạch điện nếu có một nguồn năng lượng kích thích."

Thế là, giữa trưa nắng gắt của trường Bình Minh, một cảnh tượng "vô tiền khoáng hậu" diễn ra: Một nam sinh cấp 3 ngồi trên cành đa cao chót vót, tay cầm kìm và tua vít, miệng liên tục lẩm bẩm theo sự chỉ dẫn của một thằng bạn mọt sách dưới đất, trong khi cạnh bên là một hồn ma bà lão đang chăm chú theo dõi từng động tác như giám khảo chấm thi tay nghề.

Hà "Hóng" ở dưới đất bắt đầu lục lại ký ức: "Bà Năm xôi gấc! Hồi tao còn học lớp 1, bà hay cho tao thêm một muỗng đường nè. Bà hiền lắm, mất vì già thôi chứ không phải chuyện gì oan ức đâu."

Sau khoảng ba mươi phút "phẫu thuật" điện tử tâm linh, chiếc đài cassette trên tay bà Năm bỗng phát ra âm thanh trong trẻo: "Đây là Đài Tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội...".

Bà cụ Năm cười tít mắt, những nếp nhăn trên mặt bà dãn ra đầy hạnh phúc. Bà vỗ vai Nam (dù tay bà xuyên qua vai cậu như làn không khí mát): "Giỏi! Tụi bây giỏi lắm! Thôi, trả lại cái loa cho trường tụi bây đó. Bà về cổng trường nghe đài tiếp đây, ở trên này gió lớn quá, đau lưng bà lão!"

Bóng bà cụ từ từ tan biến, để lại một hương trầu quế thoang thoảng giữa tán đa. Chiếc loa sắt bỗng nhiên im bặt tiếng rè, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc qua lá.

Nam "Bóng Quế" leo xuống đất, người đầy mồ hôi và bụi cây. Chi "Đại Đao" bước tới, lấy tờ giấy ăn trong túi ra lau mặt cho cậu, giọng bớt phần đanh thép: "Làm tốt lắm. Coi như mày lập công lớn, tối nay tao đãi cả nhóm trà chanh vỉa hè cổng trường, chỗ bà Năm hay ngồi hồi xưa ấy."

"Ủa, rồi còn cái loa? Sửa xong thật hả Tùng?" – Hà "Hóng" tò mò hỏi.

Tùng "Tủ" mỉm cười, vẻ mặt đầy đắc thắng: "Tớ đã nối lại dây mass và khử nhiễu từ trường do 'năng lượng bà lão' để lại rồi. Giờ thì nó còn tốt hơn cả loa mới."

Chiều hôm đó, lễ bế giảng năm lớp 11 diễn ra rộn ràng. Khi tiếng nhạc "Phượng hồng" vang lên qua chiếc loa trên cây đa, âm thanh trong trẻo lạ thường, len lỏi qua từng tán lá rớt xuống sân trường ngập nắng. Nhóm 4.0 ngồi cạnh nhau ở dãy ghế cuối, ai cũng cảm thấy một niềm vui len lỏi trong lòng.

Nam nhìn về phía cổng trường, nơi có quán xôi nhỏ của một người phụ nữ khác hiện đang bán, thầm nghĩ có lẽ bà Năm đang ngồi đâu đó dưới gốc cây xà cừ gần đấy, thong thả nhai trầu và nghe đài.

"Nè Nam, sao ngồi thẫn thờ vậy?" – Chi "Đại Đao" huých vai cậu, đưa cho cậu một chiếc nón tốt nghiệp bằng giấy mà cô vừa xếp. "Sang năm là năm cuối rồi đó, lo mà tập trung vào, đừng có để ma dắt đi mất nghe chưa?"

Nam nhìn Chi, ánh nắng xuyên qua kẽ lá đậu trên đôi mắt nâu của cô, lung linh và ấm áp đến lạ. Cậu mỉm cười, lần đầu tiên chủ động nắm lấy vạt áo của Chi khi đám đông xô đẩy: "Biết rồi mà lớp trưởng. Có bà ở đây, con ma nào dám dắt tôi đi?"

Chi khựng lại một nhịp, gương mặt thoáng đỏ nhưng nhanh chóng quay đi, lẩm bẩm: "Dẻo miệng gớm! Lo mà học đi đồ nhát gan!"

Tiếng loa phát thanh vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran, báo hiệu một mùa hè đầy rực rỡ sắp bắt đầu. Trường Bình Minh vẫn đứng đó, cổ kính và đầy bí mật, nhưng với bộ tứ 4.0, những bí mật đó không còn là nỗi sợ, mà là những sợi dây liên kết vô hình giữa quá khứ và hiện tại, khiến thanh xuân của họ trở nên đậm đà và rực rỡ hơn bao giờ hết. Họ cùng nhau nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những ước mơ của tuổi 17 đang bắt đầu vỗ cánh bay xa.