Sau sự kiện "Bà Năm Xôi Gấc" trên cây đa, chiếc loa cũ của trường Bình Minh bỗng dưng trở nên... ngoan ngoãn lạ thường. Thế nhưng, sự bình yên đó chỉ là cái bẫy của một cơn bão khác sắp ập đến. Khi mùa hè vừa chạm ngõ, cả nhóm "4.0" không được nghỉ ngơi mà phải đối mặt với một nhiệm vụ mới từ cô chủ nhiệm: Phục hồi lại Câu lạc bộ Phát thanh vốn đã bị đắp chiếu từ năm 2005.
"Tao nói thiệt, trường mình có thù với thiết bị điện tử hay sao ấy!" – Hà "Hóng" vừa dùng tờ báo quạt lấy quạt để vừa càu nhàu. Cả nhóm đang đứng trước căn phòng nhỏ hẹp nằm sâu trong dãy hành lang cũ của khu B. Cánh cửa gỗ mục nát có tấm bảng nhôm mờ căm ghi chữ: "PHÒNG PHÁT THANH".
Tùng "Tủ" lấy chìa khóa từ bác bảo vệ, khó khăn lắm mới vặn mở được ổ khóa đã rỉ sét. Một mùi bụi bặm, mùi giấy ẩm và mùi của thời gian bốc lên nồng nặc. Bên trong, những máy trộn âm (mixer) cũ kỹ, những cuộn băng cassette bám đầy mạng nhện và một chiếc mic đứng bằng bạc nằm trơ trọi giữa phòng.
Nam "Bóng Quế" vừa bước vào đã thấy sống lưng lạnh toát. Cậu nép sát vào người Chi "Đại Đao", giọng run bần bật: "Lớp trưởng... tao thấy... hình như có ai đó đang ngồi đeo tai nghe ở đằng kia."
Chi "Đại Đao" vung cái thước gỗ, ánh mắt sắc lẹm quét qua căn phòng: "Đâu? Làm gì có ai. Mày lại quáng gà rồi Nam. Tùng, kiểm tra xem máy móc còn dùng được không."
Tùng "Tủ" tiến tới bàn điều khiển, tay đeo găng tay y tế như thể đang khám nghiệm hiện trường. Cậu thổi bụi, cắm điện vào một chiếc đài cổ. Kỳ lạ thay, dù dây điện đã bị chuột cắn nham nhở, chiếc đèn báo hiệu vẫn bật sáng màu đỏ sẫm như một giọt máu.
"Về lý thuyết, mạch điện này đã hỏng hoàn toàn," Tùng lẩm bẩm, mắt không rời chiếc kim đồng hồ đang nhảy loạn xạ. "Nhưng có một dòng điện cảm ứng lạ đang chạy qua các bóng chân không. Có thể đây là hiện tượng tích tụ tĩnh điện lâu ngày."
"Hắt... hắt... xìiiii!"
Tiếng hắt hơi của Nam chưa dứt thì chiếc radio bỗng phát ra tiếng rè rè chói tai, rồi một giọng nam trầm ấm, lịch thiệp vang lên: "Chào buổi tối, các bạn học sinh Bình Minh. Hôm nay là ngày 19 tháng 5 năm 2005. Sau đây là bản tin cuối ngày..."
Hà "Hóng" suýt đánh rơi cái điện thoại: "Ngày 19 tháng 5 năm 2005? Đó là ngày... ngày xảy ra vụ hỏa hoạn ở khu nội trú cũ mà!"
Cả nhóm đứng hình. Giọng nói trong đài vẫn tiếp tục, nhưng âm thanh bắt đầu bị biến dạng, méo mó như tiếng người đang gào thét trong lửa: "Đám cháy đang lan rộng... các bạn ở tầng 3 làm ơn... làm ơn chạy đi... đừng quay lại lấy đồ... làm ơn..."
Nam "Bóng Quế" lúc này nhìn thấy rõ mồn một: Một anh chàng sinh viên mặc áo đoàn, gương mặt hiền lành nhưng đầy lo âu, đang ngồi trước chiếc mic bạc. Tay anh ta run rẩy chỉnh âm lượng, miệng không ngừng lặp lại lời cảnh báo. Anh ta không phải đang hù dọa họ, anh ta đang cố gắng cứu những người đã chết từ 20 năm trước.
"Anh ấy là anh Minh, chủ nhiệm CLB khóa đó," Hà "Hóng" thầm thì, mắt rưng rưng khi nhớ lại những bài báo cũ cô từng đọc. "Người ta bảo anh ấy đã ở lại đến giây cuối cùng để thông báo cho mọi người thoát hiểm, còn anh ấy thì..."
"Anh Minh ơi!" – Chi "Đại Đao" bỗng nhiên cất tiếng, giọng cô không còn đanh thép mà chứa chan sự thấu cảm. Cô bước tới gần chiếc mic bạc. "Anh nghỉ ngơi được rồi. Mọi người đều đã an toàn cả rồi. Bây giờ là năm 2026, ngôi trường vẫn bình yên anh ạ."
Cái bóng của Minh khựng lại. Anh ngước nhìn Chi, rồi nhìn sang Nam, Tùng và Hà. Một giọt nước mắt vô hình lăn dài trên gương mặt nhợt nhạt. Chiếc đài bỗng chuyển sang phát một bản nhạc không lời du dương, bản nhạc mà ngày xưa trường thường phát vào mỗi buổi tan trường.
"Anh ấy bị kẹt lại trong khoảnh khắc sợ hãi nhất," Tùng "Tủ" nói, giọng hơi nghẹn lại. "Anh ấy cứ tưởng bản tin của mình chưa đến được với mọi người."
Nam "Bóng Quế" bỗng thấy lòng mình dũng cảm lạ thường. Cậu tiến tới, đặt bàn tay mình lên vai Minh (dù chỉ cảm nhận được một làn khói lạnh lẽo). "Anh đã làm rất tốt. Cảm ơn anh vì tất cả. Bây giờ, hãy để tụi em tiếp quản căn phòng này nhé."
Như hiểu được lời Nam, anh Minh mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân. Hình bóng anh dần tan biến vào những nốt nhạc, để lại căn phòng trở nên sáng sủa và ấm áp hơn. Chiếc mic bạc bỗng loé lên một tia sáng rồi trở lại bình thường.
"Này, nhìn kìa!" – Hà "Hóng" chỉ vào cuốn nhật ký CLB nằm trên bàn. Ở trang cuối cùng, một dòng chữ mới hiện ra, nét mực còn như mới: "Gửi lại các em. Hãy để tiếng nói của Bình Minh luôn vang xa."
Cả nhóm lặng đi một hồi lâu. Chi "Đại Đao" hít một hơi thật sâu, cô cầm lấy chiếc mic bạc, hắng giọng rồi nói vào máy: "Alo, 1, 2, 3... Chào buổi chiều trường Bình Minh. Đây là bản tin đầu tiên của nhóm 4.0. Chúng tôi xin thông báo: Mùa hè đã thực sự bắt đầu, và tất cả chúng ta... đều xứng đáng được hạnh phúc."
Tiếng nói của Chi vang vọng qua hệ thống loa mới được Tùng sửa lại, lan tỏa khắp các hành lang, chạm vào từng tán lá phượng rực đỏ. Dưới sân trường, bác bảo vệ già ngẩng đầu lên nhìn về phía phòng phát thanh, mỉm cười gật gù như thấy lại một người bạn cũ.
"Uầy, lớp trưởng nói nghe 'deep' quá nha!" – Hà "Hóng" trêu chọc để phá tan bầu không khí xúc động.
"Im đi! Lo mà soạn tin bài cho ngày mai đi," Chi đỏ mặt, quay đi chỗ khác nhưng môi vẫn mỉm cười.
Tùng "Tủ" thì đang hí hoáy chế lại bộ lọc âm, còn Nam "Bóng Quế" thì đang dọn dẹp đống băng cũ. Nam nhận ra rằng, ma quỷ trong ngôi trường này không đáng sợ như trong phim. Họ chỉ là những linh hồn còn vương vấn những trách nhiệm, những tình cảm chưa kịp trọn vẹn. Và nhóm 4.0, bằng cách này hay cách khác, đang trở thành những "người hòa giải" giữa hai thế giới.
Khi ánh hoàng hôn vàng rực đổ bóng qua cửa sổ, bốn đứa trẻ ngồi bệt xuống sàn phòng phát thanh, cùng nhau nghe một bản nhạc radio xưa cũ. Không có lời tỏ tình nào được thốt ra, nhưng cái cách Nam đưa chai nước cho Chi, cách Tùng nhường chỗ ngồi cho Hà, đã nói lên tất cả về một tình bạn sâu sắc đang nảy nở giữa những biến cố kỳ quái.
Họ biết rằng, con đường phía trước vẫn còn nhiều "vụ án" tâm linh khác, nhưng chỉ cần chiếc mic này còn vang tiếng, và chỉ cần bốn người còn đứng cạnh nhau, thì không có lời nguyền nào có thể làm họ chùn bước. Trường Bình Minh hôm nay không còn nghe thấy tiếng hét hãi hùng, mà chỉ còn tiếng nhạc du dương của những trái tim trẻ tuổi đang đập cùng một nhịp với lịch sử hào hùng của ngôi trường thân yêu.