Sau một tuần làm mưa làm gió với kênh phát thanh "Tần số 4.0", nhóm bạn bỗng dưng trở nên trầm lắng lạ thường. Nguyên nhân không phải vì bài vở, mà vì trường Bình Minh đang bước vào đợt phun thuốc khử trùng toàn diện để chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ, buộc tất cả các lớp phải dọn dẹp tủ cá nhân và hầm bàn sạch sẽ. Chính trong lúc "tổng tấn công" vào đống rác tích tụ suốt một năm học, Nam "Bóng Quế" đã lôi ra được một vật phẩm mà cậu thề là "có cho tiền cũng không dám giữ".
Đó là một quyển sổ tay bìa da đen bóng, nằm kẹt sâu trong khe nứt của hầm bàn số 13, dãy cuối phòng học. Cuốn sổ không ghi tên người sở hữu, chỉ có duy nhất một dòng chữ nguệch ngoạc ở trang bìa: "Đừng đọc sau 12 giờ đêm".
"Về mặt tâm lý học hành vi, dòng chữ này là một dạng nghịch lý cấm đoán. Càng cấm, con người ta càng muốn làm," Tùng "Tủ" đẩy gọng kính, tay cầm chiếc nhíp gắp quyển sổ lên như thể nó là một mẫu vật nhiễm phóng xạ.
Hà "Hóng" vừa nhai trân châu vừa ghé mắt nhìn: "Kinh chưa, chữ viết tay này là kiểu chữ cổ từ thời mấy ông bà khóa đầu trường mình nè. Tao nghe nói hầm bàn số 13 đó từng là chỗ ngồi của một đàn anh chuyên viết truyện kinh dị, sau đó ảnh mất tích bí ẩn ngay đêm trước khi nộp bài thi Văn..."
"Lại là nghe nói!" Chi "Đại Đao" hừ lạnh, giật lấy quyển sổ từ tay Tùng. "Để tao xem trong này có cái gì mà tụi mày cứ cuống quýt lên. Nam, mày hắt xì phát nào chưa?"
Nam "Bóng Quế" lúc này đang ngồi thu mình trên ghế, hai tay ôm chặt cái bình xịt nước vối: "Chưa... nhưng mà mũi tao nó đang nhảy tango đây này. Cái quyển sổ đó... tao thấy nó có khói đen tỏa ra, thật đó!"
Tan học chiều đó, thay vì về nhà, cả nhóm tụ tập tại phòng phát thanh – giờ đã trở thành "trụ sở" không chính thức của cả bọn. Ánh nắng ráng chiều nhuộm đỏ rực căn phòng, hắt lên những máy móc cũ kỹ tạo nên những hình thù vặn vẹo trên tường. Chi mở quyển sổ ra.
Trang đầu tiên ghi: "Ngày 13 tháng 6. Tôi bắt đầu nghe thấy tiếng bước chân đi ngược trên trần nhà. Không phải một người, mà là cả một đám đông đang chạy trốn điều gì đó."
Càng đọc, những dòng nhật ký càng trở nên hỗn loạn. Người viết dường như đang rơi vào một trạng thái hoảng loạn tột độ. Anh ta kể về việc nhìn thấy những bóng người đi xuyên qua tường vào lúc hoàng hôn, về việc những con số trên bảng đen tự thay đổi thành những lời nguyền rủa.
"Hắt... hắt... xìiiii!"
Nam hắt hơi mạnh đến mức chiếc mic bạc trên bàn rung lên bần bật. Cùng lúc đó, đèn trong phòng phát thanh chớp nháy liên tục rồi vụt tắt. Một luồng khí lạnh tràn vào, mang theo mùi của giấy cháy và mực khô.
"Tùng! Bật đèn dự phòng lên!" Chi quát lớn, tay thủ sẵn cái thước gỗ.
Cộp... cộp... cộp...
Tiếng bước chân vang lên. Nhưng đúng như trong nhật ký mô tả, âm thanh không phát ra từ hành lang, mà phát ra từ trần nhà. Những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, như thể có hàng chục người đang chạy ngược chiều ngay trên đầu họ.
Nam "Bóng Quế" nhìn lên trần nhà và hét lên một tiếng thảm thiết. Dưới ánh đèn pin lờ mờ từ điện thoại của Hà, những vết chân bằng bùn đen bắt đầu hiện ra trên trần bê tông trắng. Chúng không đi thẳng, mà xoay tròn quanh chiếc đèn chùm, tạo thành một vòng xoáy kỳ dị.
"Nhiệt độ phòng giảm xuống còn 10 độ C! Có sự hội tụ năng lượng âm cực đại!" Tùng hét lên, tay giữ chặt chiếc máy đo đang kêu tít tít liên hồi.
Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của góc phòng, một bóng người cao gầy hiện ra. Đó là một thanh niên mặc đồng phục trường thời kỳ đầu, tay cầm một cây bút máy, gương mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Anh ta nhìn chằm chằm vào quyển sổ trong tay Chi.
"Trả... trả lại cho tôi... tôi chưa viết xong... kết thúc..."
"Anh là người viết quyển sổ này?" Chi không lùi bước, cô giơ cao quyển sổ. "Kết thúc gì? Tại sao anh lại ám cái bàn số 13 đó?"
Cái bóng của thanh niên run rẩy, anh ta khuỵu xuống sàn (dù chân anh ta vẫn lơ lửng). "Tôi là Huy... Tôi đã dành cả mùa hè năm đó để viết về bí mật của ngôi trường này. Tôi phát hiện ra trường Bình Minh được xây trên một vùng đất giao thoa... Nhưng tôi không thể viết xong chương cuối... Tôi bị kẹt lại trong chính câu chuyện của mình..."
Nam "Bóng Quế" nhìn Huy, rồi nhìn sang nhóm bạn. Cậu chợt nhận ra Huy không phải là một con ma ác độc, anh ta chỉ là một kẻ nghệ sĩ bị chính đam mê của mình nuốt chửng, cũng giống như Nhã họa sĩ hay Minh phát thanh viên.
"Anh Huy nè," Nam bỗng cất tiếng, giọng vẫn còn run nhưng chứa đầy sự đồng cảm. "Anh muốn một kết thúc như thế nào? Nếu anh không viết được, để tụi em giúp anh viết nốt được không?"
Huy ngước lên, ánh mắt đỏ ngầu dịu lại đôi chút. "Kết thúc... phải là một sự giải thoát. Những người đi ngược trên trần nhà kia... họ là những linh hồn bị lãng quên. Họ cần một lời chào tạm biệt."
Hà "Hóng" nhanh trí lấy trong cặp ra một cây bút bi mực tím – loại mực mà học sinh bây giờ hay dùng: "Đây, anh dùng cây bút này đi. Mực tím là màu của sự thủy chung, cũng là màu của những hy vọng mới. Anh hãy viết nốt lời chào tạm biệt vào trang cuối đi."
Chi đặt quyển sổ xuống bàn, ngay trước mặt Huy. Huy cầm lấy cây bút bi của Hà, đôi tay lờ mờ lướt trên mặt giấy. Những tiếng bước chân trên trần nhà bỗng nhiên chậm lại, rồi dừng hẳn. Huy viết thật nhanh, nét chữ không còn nguệch ngoạc mà trở nên thanh thoát, nhẹ nhàng.
Trang cuối cùng hiện lên dòng chữ: "Hoàng hôn buông xuống, những bước chân tìm về nhà. Bình Minh sẽ lại sang, và chúng tôi... cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi. Tạm biệt nhé, những người bạn tương lai."
Ngay khi dấu chấm cuối cùng được hạ xuống, một luồng sáng dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng. Những vết chân trên trần nhà biến mất như chưa từng tồn tại. Huy mỉm cười nhìn nhóm 4.0, gật đầu thay cho lời cảm ơn rồi tan thành những đốm sáng li ti, bay qua cửa sổ và hòa vào trời đêm đầy sao.
Đèn phòng vụt sáng trở lại. Quyển nhật ký da đen giờ đây chỉ còn là một cuốn sổ cũ bình thường, những dòng chữ kinh dị trước đó đã mờ đi, chỉ còn lại trang cuối với nét mực tím tươi tắn của Hà.
"Uầy... suýt nữa là tao rớt tim ra ngoài rồi," Hà "Hóng" thở phào, ngồi bệt xuống sàn, tay vẫn còn run run khi cầm lại cây bút bi.
Tùng "Tủ" soi kỹ quyển sổ: "Thật không thể tin được. Toàn bộ các chỉ số điện từ đã biến mất. Cuốn sổ này giờ chỉ là vật liệu hữu cơ thông thường."
Chi "Đại Đao" khép quyển sổ lại, cô nhìn sang Nam – người lúc này đang ngồi thở dốc như vừa chạy bộ mười cây số. Chi không mắng cậu nhát gan nữa, cô đặt tay lên vai Nam, khẽ nói: "Hôm nay mày giỏi lắm Nam. Không có mày bắt chuyện, chắc tụi tao đã bị 'nhốt' trong câu chuyện của ổng rồi."
Nam đỏ mặt, gãi đầu cười hì hì: "Tại tôi thấy ảnh... tội nghiệp quá thôi. Ma gì mà nhìn còn khổ hơn tụi mình ôn thi đại học nữa."
Cả nhóm cùng bật cười. Tiếng cười giòn tan xua tan đi cái lạnh lẽo và u uất vừa rồi. Họ cùng nhau rời khỏi trường khi trăng đã lên cao. Trên bầu trời, ngôi sao hôm lấp lánh như đang dõi theo những bước chân của bốn đứa trẻ.
"Nè, ngày mai là thi môn Văn đó," Tùng đột nhiên nhắc nhở. "Anh Huy giải thoát rồi, nhưng tụi mình mà viết sai chủ đề là không ai giải thoát được đâu nghe chưa?"
"Trời ơi! Đừng có nhắc đến thi cử lúc này được không?" Hà "Hóng" kêu lên thảm thiết.
Dưới ánh trăng, bốn cái bóng dài đổ trên sân trường. Nam đi cạnh Chi, thỉnh thoảng cậu lại lén nhìn sang cô lớp trưởng. Trong khoảnh khắc đối mặt với Huy, cậu đã thấy Chi run rẩy một chút, nhưng cô vẫn đứng vững để bảo vệ cả nhóm. Nam thầm hứa, dù sau này có gặp bao nhiêu con ma đi ngược trên trần nhà đi nữa, cậu cũng sẽ cố gắng không hắt hơi để có thể đứng thẳng cạnh cô.
Mùa hè của tuổi 17 vẫn còn đó những bí ẩn chưa có lời giải, nhưng với nhóm 4.0, mỗi "vụ án" đi qua lại khiến họ hiểu thêm về giá trị của sự sống và tình bạn. Trường Bình Minh không chỉ là nơi để học, mà còn là nơi để những linh hồn tìm thấy sự an ủi, và để những người trẻ tìm thấy bản thân mình giữa những nghịch lý của cuộc đời.
Họ cùng nhau bước ra cổng trường, nơi bác bảo vệ đang gà gật bên chiếc radio cũ. Một ngày nữa lại khép lại, bình yên và rực rỡ theo cái cách rất riêng của nó.