Trường Bình Minh vào những ngày đỉnh điểm của mùa khô nắng gắt đến mức nhựa đường như muốn chảy ra dưới đế giày của đám học sinh. Những tán phượng đỏ rực cũng bắt đầu héo rũ vì cái nắng cháy da cháy thịt. Thế nhưng, giữa cái nóng hầm hập ấy, một câu chuyện rợn người bắt đầu lan truyền từ các dãy hành lang: Cột cờ chính ở giữa sân trường – niềm tự hào của bao thế hệ học sinh – bỗng dưng biến mất cái bóng vào đúng 12 giờ trưa, trong khi bóng của mọi vật khác vẫn đổ dài trên mặt đất.
"Tao thề là tao đã đứng canh đúng một tiếng đồng hồ! Mặt trời đứng bóng, bóng cái cây bàng héo kia còn có một mẩu, vậy mà cái cột cờ cao ngất ngưởng đó lại... không có bóng! Nó cứ như một vật thể ảo bị lỗi đồ họa vậy đó!" – Hà "Hóng" vừa dùng tờ tạp chí quạt lấy quạt để, vừa mô tả với vẻ mặt đầy kịch tính.
Nam "Bóng Quế" đang ôm chai nước suối lạnh áp vào má để hạ nhiệt, nghe vậy liền rùng mình: "Đừng có đùa, Hà ơi. Người ta nói vật gì không có bóng là vật đó đã bị... mượn linh hồn rồi. Hay là cái cột cờ đó thực chất là một con quỷ đang giả dạng để đứng canh trường mình?"
Tùng "Tủ" nãy giờ vẫn đang hí hoáy với một cái thước đo góc và mấy tờ giấy tính toán, đẩy gọng kính một cách trịnh trọng: "Về mặt quang học, hiện tượng này chỉ xảy ra khi mặt trời ở vị trí thiên đỉnh tuyệt đối đối với một vĩ độ nhất định, nhưng trường mình không nằm ở vĩ độ đó. Hơn nữa, nếu các vật khác có bóng mà cột cờ không có, thì đây chắc chắn là một sự nhiễu loạn vật chất. Có thể là do sự khúc xạ ánh sáng bị bẻ cong bởi một nguồn năng lượng lớn."
Chi "Đại Đao" từ đâu bước tới, tay cầm một cái ô đen lớn, ánh mắt quét qua ba đứa bạn đang ngồi bệ rạc dưới gốc cây. "Nói nhiều làm gì. Thầy giám thị vừa than phiền là dây cáp kéo cờ dạo này cứ bị kẹt, mỗi lần kéo lên là nghe tiếng rên rỉ như có ai đó đang bị thắt cổ. Thầy hứa nếu chúng ta tìm ra nguyên nhân và sửa được, thầy sẽ bỏ qua vụ thằng Nam lén mang trà sữa vào phòng thí nghiệm. Đi! Ra cột cờ!"
Nam "Bóng Quế" mếu máo: "Lớp trưởng ơi, trời nắng thế này ra đó là thành thịt nướng đó! Cho tôi ở lại đây đi!"
"Không đi thì tự mình lên gặp thầy giám thị mà giải trình vụ trà sữa!" – Chi dứt khoát xoay người bước đi, cái bóng của cô đổ dài trên sân xi măng bỏng rát.
Đúng 11 giờ 55 phút trưa. Sân trường Bình Minh vắng lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng ve kêu ra rả như muốn xé toạc không gian. Cả nhóm 4.0 đứng vây quanh bục cột cờ. Quả thật, khi đồng hồ điểm đúng 12 giờ, một hiện tượng kỳ quái đã xảy ra. Cái bóng của bục đá, của nhóm bạn và của những chậu hoa xung quanh đều hiện rõ mồn một, riêng chiếc cột cờ bằng inox sáng loáng lại đứng trơ trọi, dưới chân nó hoàn toàn là một khoảng trắng xóa như thể ánh nắng xuyên qua nó mà không để lại dấu vết gì.
"Hắt... hắt... xìiiii!"
Nam hắt hơi một cú vang dội, nước mắt nước mũi giàn dụa vì dị ứng bụi nắng. Và ngay lập tức, nhiệt độ xung quanh bục cột cờ bỗng giảm xuống đột ngột. Một luồng hơi lạnh bốc lên từ lòng đất, đối lập hoàn toàn với cái nóng bên ngoài.
"Nhìn kìa!" – Tùng "Tủ" chỉ vào phần thân cột cờ.
Trong mắt Nam lúc này, không còn là chiếc cột inox vô tri nữa. Thay vào đó, một bóng người cao lớn, vận bộ quân phục bạc màu từ thời chiến, đang gồng mình ôm chặt lấy thân cột. Người đó không có mặt, chỉ có một khối sương mù xám xịt, nhưng đôi bàn tay gân guốc thì đang siết chặt vào dây cáp treo cờ. Cái bóng của cột cờ không biến mất, mà chính là người này đã... "nuốt" trọn cái bóng đó để che giấu sự hiện diện của mình dưới ánh mặt trời.
"Ông ấy đang giữ cái gì đó..." – Nam thào thào, hàm răng đánh vào nhau lập cập dù mồ hôi vẫn đang chảy ròng ròng trên trán.
Chi "Đại Đao" bước lên bục đá, cô không sợ hãi mà đặt tay lên thân cột nóng hổi. "Này chú! Chú giữ cột cờ làm gì mà để dây cáp kẹt cứng thế này? Học sinh tụi cháu sáng nào cũng phải làm lễ chào cờ, chú làm thế này là cản trở việc học tập của tụi cháu đó!"
Cái bóng sương mù rung lên, một giọng nói trầm đục, vang vọng như tiếng trống trận từ xa xăm vọng về: "Phải giữ... không được để ngã... lá cờ là niềm tự hào... trận chiến vẫn chưa kết thúc..."
Hà "Hóng" chợt sực nhớ ra điều gì đó, cô lục lọi trong điện thoại: "Ê, tao nhớ rồi! Trên trang truyền thống của trường có ghi, khu đất này ngày xưa là một trạm thông tin liên lạc. Có một chú lính trẻ đã hi sinh khi cố gắng giữ vững cột cờ tín hiệu trong một trận oanh tạc bằng không quân. Chú ấy tên là Hùng, mất đúng vào giờ Ngọ ngày này mấy chục năm trước!"
Tùng "Tủ" bỗng nhiên hiểu ra vấn đề. Cậu lấy trong cặp ra một chiếc la bàn và một bản đồ cũ của trường. "Chú Hùng ơi, trận chiến đã kết thúc từ lâu rồi! Đất nước đã hòa bình, và lá cờ này bây giờ không còn là tín hiệu chiến đấu nữa, nó là lá cờ của tri thức, của tương lai. Chú nhìn xuống sân trường xem, đây là trường học, không phải chiến trường!"
Cái bóng sương mù khựng lại. Khối sương mù trên mặt từ từ dãn ra, hiện lên gương mặt một chàng trai rất trẻ, trẻ đến mức chỉ hơn nhóm 4.0 vài tuổi. Chú Hùng nhìn quanh, thấy những dãy nhà cao tầng, thấy những hàng cây xanh và thấy bốn đứa trẻ đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy sự kính trọng và thương cảm.
"Hòa bình rồi sao? Các em... đều được đi học sao?" – Giọng chú Hùng run rẩy.
Nam "Bóng Quế" bước tới, cậu lấy từ trong cặp ra chiếc khăn quàng đỏ dự phòng của mình, nhẹ nhàng buộc nó vào một mấu nối trên thân cột. "Dạ, tụi cháu đều được đi học bình thường chú ạ. Chú đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc rồi. Bây giờ chú có thể nghỉ ngơi, lá cờ này cứ để tụi cháu và các thế hệ sau trông nom."
Chú Hùng nhìn chiếc khăn quàng đỏ bay phấp phới trong gió, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay vốn siết chặt dây cáp từ từ nới lỏng ra. Chú mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thanh thản như ánh nắng ban mai.
"Tốt rồi... tốt rồi..."
Cái bóng sương mù dần tan biến, hòa vào không trung. Ngay lập tức, chiếc cột cờ đổ sập một cái bóng dài, đen thẫm trên mặt sân xi măng, nối thẳng từ bục đá đến tận chân tường dãy nhà hiệu bộ. Dây cáp treo cờ bỗng nhiên trơn tru trở lại, lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh cột tung bay phấp phới trong làn gió trưa hiếm hoi.
Nhiệt độ sân trường trở lại bình thường, cái nóng lại ập đến nhưng không còn cảm giác ngột ngạt, ám ảnh nữa. Nam "Bóng Quế" ngồi bệt xuống bục đá, thở phào nhẹ nhõm: "Hết rồi... chú ấy đi rồi."
Hà "Hóng" đứng lặng người nhìn lá cờ: "Tự nhiên thấy yêu trường mình ghê tụi mày ạ. Không có chú Hùng, chắc gì tụi mình được ngồi đây hóng chuyện ma."
Chi "Đại Đao" không nói gì, cô chỉ im lặng gỡ chiếc khăn quàng đỏ của Nam ra, xếp lại gọn gàng rồi nhét vào tay cậu. Ánh mắt cô nhìn ra xa xăm, có chút gì đó sâu sắc và trưởng thành hơn thường lệ. Cô khẽ nói: "Đi thôi, về phòng phát thanh nghỉ ngơi. Chiều nay còn tiết kiểm tra Sử, tụi mình phải thi cho tốt để không phụ lòng chú ấy."
Tùng "Tủ" đẩy gọng kính, lẩm bẩm: "Về mặt tâm linh, chú Hùng là một 'dư ảnh chính khí'. Thật may là chúng ta đã giải tỏa được nút thắt thời gian đó."
Cả bốn đứa trẻ vai kề vai bước đi trên sân trường ngập nắng. Cái bóng của họ hòa vào cái bóng dài của cột cờ, tạo thành một dải màu đen vững chãi trên nền đất nóng. Họ biết rằng, dưới mỗi tấc đất của trường Bình Minh này đều là những câu chuyện hào hùng và cảm động, và nhiệm vụ của họ không chỉ là bắt ma, mà là gìn giữ những giá trị cao đẹp mà những người đi trước đã đánh đổi bằng cả thanh xuân.
Nam nhìn sang Chi, thấy cô đang đi bên cạnh mình, cái thước gỗ vẫn dắt bên hông nhưng bước chân cô nhẹ nhàng hơn mọi ngày. Cậu chợt thấy nắng trưa hôm nay thật đẹp, một vẻ đẹp rực rỡ và đầy hy vọng.
"Nè Chi, mai mốt tốt nghiệp, bà định thi vào đâu?" – Nam buột miệng hỏi.
Chi dừng bước, nhìn lá cờ đang bay trên cao rồi quay lại nhìn Nam, cười rạng rỡ: "Chưa biết, nhưng chắc chắn là một nơi có thể bảo vệ được nhiều người như cách chú Hùng đã làm. Còn mày, đồ nhát gan?"
Nam gãi đầu, cười hì hì: "Tôi hả? Chắc tôi đi theo bảo vệ bà quá, chứ không có tôi hắt hơi báo động, bà dễ bị ma lừa lắm!"
"Đồ dẻo miệng! Đi mau lên!"
Tiếng cười của bốn đứa trẻ vang vọng giữa sân trường vắng, hòa vào tiếng lá cây xào xạc và tiếng gió lồng lộng. Mùa hè năm lớp 12 vẫn còn dài, những bí ẩn vẫn còn đó, nhưng trong lòng mỗi người đều đã thắp lên một ngọn lửa của sự dũng cảm và lòng biết ơn. Trường Bình Minh không chỉ là nơi để học kiến thức, mà là nơi họ cùng nhau lớn lên, cùng nhau chạm vào những linh hồn của quá khứ để vững bước tới tương lai.