MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Danh Nghĩa Thầy TròChương 1

Phía Sau Danh Nghĩa Thầy Trò

Chương 1

698 từ · ~4 phút đọc

Mùi của căn biệt thự cũ luôn là thứ hỗn hợp đặc quánh giữa gỗ mục, hơi ẩm của những cơn mưa rào Sài Gòn và mùi hăng nồng gắt từ sơn dầu. Diệp An đứng trước cánh cửa gỗ lim đen bóng, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau để ngăn sự run rẩy. Cô đã nghe quá nhiều lời đồn thổi về Trịnh Hàn Lam. Kẻ điên. Thiên tài. Gã đàn ông độc hành trong những bức tranh đầy ám ảnh.

"Vào đi."

Tiếng nói phát ra từ bên trong không cao, không thấp, nhưng có độ trầm đục như tiếng gỗ nứt. Diệp An đẩy cửa. Luồng ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ áp mái chỉ đủ soi rọi một góc căn phòng ngổn ngang giá vẽ và những khung toan chưa hoàn thiện.

Giữa bóng tối mập mờ ấy, Trịnh Hàn Lam ngồi trên chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ. Anh không ngước nhìn cô, đôi mắt vẫn dán chặt vào một tấm bản thảo nhăn nhúm. Anh mặc một chiếc sơ mi đen xắn tay cẩu thả, để lộ đôi cánh tay rắn chắc với những vết vết màu bám vương vãi, trông giống như những vết sẹo nghệ thuật.

"Biết quy tắc chứ?" Anh lên tiếng, lúc này mới từ từ ngẩng đầu.

Ánh nhìn của anh như một lưỡi dao bén ngót, rạch qua lớp vỏ bọc bình tĩnh của Diệp An. Nó không phải là cái nhìn suồng sã của những gã đàn ông tầm thường, mà là sự quan sát lạnh lùng của một người đang bóc tách từng khối hình học trên cơ thể người đối diện.

"Dạ biết. Không hỏi, không nhìn, không chạm." Diệp An đáp, giọng cô hơi khàn đi vì lo lắng.

Hàn Lam đứng dậy, từng bước chân của anh trên sàn gỗ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt chậm rãi. Anh dừng lại trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức Diệp An có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt và hơi ấm toát ra từ lồng ngực anh. Anh cao hơn cô hẳn một cái đầu, bóng của anh bao trùm lấy cô, khiến không gian vốn dĩ đã ngột ngạt càng trở nên chật chội.

"Ở đây, cô không phải là Diệp An. Cô không phải là sinh viên, cũng không phải là đàn bà." Anh đưa một ngón tay thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của mình. "Ở đây, cô là ánh sáng, là bóng tối, là những đường cong tôi cần để lấp đầy sự trống rỗng này. Hiểu chứ?"

Diệp An cảm thấy nhịp tim mình mất kiểm soát. Ngón tay anh khô khốc, nóng hổi chạm vào làn da mịn màng nơi cằm cô, tạo nên một sự tương phản đầy kích thích. Sự cách biệt mười sáu năm cuộc đời giữa họ hiện hữu rõ rệt trong từng hơi thở dồn dập của cô gái trẻ và sự tĩnh lặng đến đáng sợ của người đàn ông đối diện.

"Tôi hiểu." Cô thì thầm.

"Tốt." Hàn Lam buông tay, quay lưng về phía giá vẽ lớn giữa phòng. "Cởi áo ra. Đứng vào vị trí có vệt nắng đó. Tôi không có nhiều kiên nhẫn cho sự do dự."

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Chỉ có tiếng sột soạt của vải vóc khi Diệp An run rẩy trút bỏ lớp bảo vệ cuối cùng. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi hoàng hôn len lỏi qua khe cửa, cơ thể thanh tân của cô hiện ra như một tạo vật bằng sứ trắng. Hàn Lam không quay lại, nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô qua mùi hương nhài thanh khiết bắt đầu len lỏi vào khứu giác vốn dĩ chỉ toàn mùi hóa chất của mình.

Anh cầm cây cọ lên, bàn tay vốn dĩ cực kỳ ổn định bỗng chốc khựng lại một nhịp rất nhỏ. Trong bóng tối của xưởng vẽ, một mối quan hệ cấm kỵ và đầy mê hoặc vừa được khai bút, bằng sự run rẩy của người mẫu và sự khao khát tiềm tàng của người nghệ sĩ.