MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Danh Nghĩa Thầy TròChương 2

Phía Sau Danh Nghĩa Thầy Trò

Chương 2

733 từ · ~4 phút đọc

Vệt nắng cuối ngày yếu ớt nhảy múa trên bả vai gầy của Diệp An, rồi tan ra trên mặt sàn gỗ đầy bụi bặm. Cô đứng đó, trần trụi và đơn độc, cảm giác như mọi dây thần kinh trên da thịt đều đang bị kích thích bởi không khí lành lạnh và sự hiện diện áp đảo của người đàn ông phía sau giá vẽ.

"Nghiêng người sang trái một chút. Cằm hơi nâng lên, nhìn về phía khung cửa sổ trống."

Tiếng Hàn Lam khô khốc, vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Anh vẫn chưa nhìn thẳng vào cô bằng con mắt của một người đàn ông, nhưng Diệp An cảm nhận được tầm mắt anh đang "chạm" vào mình. Đó là một kiểu xúc giác kỳ lạ, giống như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến những sợi lông tơ của cô dựng đứng.

Hàn Lam bắt đầu di chuyển. Tiếng sột soạt của than chì mài trên giấy nhám vang lên đều đặn, phá vỡ sự im lặng đến nghẹt thở. Anh vẽ rất nhanh, đôi tay điêu luyện phác họa những đường nét cơ bản nhất. Trong tâm trí anh lúc này, Diệp An là một tập hợp của những mảng sáng tối, của những khối tròn và những đường cắt mềm mại. Thế nhưng, khi nhìn qua khe hở của giá vẽ, đôi mắt anh vô tình dừng lại ở nốt ruồi nhỏ xíu nơi xương quai xanh của cô – nó khẽ phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.

"Thả lỏng ra. Cô đang cứng nhắc như một khối đá."

Anh bất thình lình buông bút, bước ra khỏi "pháo đài" giá vẽ của mình. Diệp An giật mình, theo bản năng muốn co người lại để che đi sự nhạy cảm, nhưng ánh nhìn nghiêm khắc của anh đã đóng đinh cô tại chỗ.

Hàn Lam dừng lại ngay sát bên cạnh cô. Ở khoảng cách này, Diệp An có thể thấy rõ những tia máu nhỏ trong mắt anh – hệ quả của những đêm thức trắng. Anh không chạm vào cô bằng cả bàn tay, mà chỉ dùng chuôi gỗ của cây cọ vẽ, khẽ khàng nâng cánh tay đang run rẩy của cô lên.

"Đừng sợ tôi. Hãy sợ việc cô không thể trở thành nghệ thuật."

Lời nói của anh trầm thấp, phả vào tai cô hơi nóng nồng đậm mùi thuốc lá. Chuôi gỗ lạnh lẽo trượt nhẹ từ bắp tay xuống mạn sườn, rồi dừng lại ở hõm eo tinh tế của cô. Sự va chạm giữa cái lạnh của vật vô tri và cái nóng hừng hực từ cơ thể người đàn ông đứng gần kề tạo nên một sự xung đột cảm giác mãnh liệt. Diệp An cắn chặt môi, cố ngăn một tiếng rên rỉ vô thức phát ra.

Hàn Lam nheo mắt. Anh nhận ra sự phản ứng của cô. Một sự phản ứng rất "người", rất thật, không hề có sự giả tạo của những người mẫu chuyên nghiệp mà anh từng thuê. Làn da của cô ửng hồng lên dưới sự quan sát của anh, một sắc hồng thanh tân và đầy sức sống mà không loại màu vẽ nào có thể sao chép hoàn hảo được.

"Ánh mắt của cô..." Anh lẩm bẩm, bàn tay không tự chủ được mà đưa lên, định gạt đi lọn tóc xõa ngang ngực cô.

Nhưng rồi, quy tắc "không chạm" đột ngột hiện về trong trí não. Ngón tay anh khựng lại giữa không trung, chỉ cách làn da mịn màng của cô vài milimet. Sự căng thẳng trong không gian lúc này đặc quánh đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để thiêu cháy cả hai.

Hàn Lam thu tay lại, quay gót trở về vị trí cũ một cách dứt khoát.

"Tiếp tục. Giữ nguyên tư thế đó cho đến khi mặt trời lặn hẳn."

Diệp An hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng những mái nhà cao tầng. Cô biết, mình đã bước chân vào một vùng cấm địa. Ở đó, Trịnh Hàn Lam là vị chúa tể cô độc, và cô – dưới ngòi bút của anh – đang dần đánh mất bản ngã để trở thành một thứ đam mê tội lỗi mà cả hai đều chưa dám gọi tên.