Bóng tối hoàn toàn xâm chiếm xưởng vẽ, chỉ còn lại ánh đèn sợi đốt phía trên giá vẽ tỏa ra quầng sáng vàng vọt, cô độc. Diệp An cảm thấy tê dại. Đứng yên một tư thế suốt hai giờ đồng hồ không chỉ là thử thách về thể xác mà còn là một cuộc tra tấn về tinh thần.
"Nghỉ mười phút."
Giọng Hàn Lam vang lên, kèm theo tiếng lạch cạch của bút vẽ đặt xuống khay. Diệp An như người vừa trút được gánh nặng, cô khẽ rùng mình, đôi chân run rẩy bước đến bên chiếc ghế gỗ gần đó. Cô với lấy chiếc sơ mi trắng mỏng manh định khoác lên người, nhưng bàn tay đột ngột khựng lại khi nhận ra ánh mắt của Hàn Lam vẫn chưa rời khỏi mình.
Anh không nhìn cô như cách một gã đàn ông thèm khát một cơ thể. Anh nhìn cô như một thợ điêu khắc đang tìm kiếm vết nứt trên khối cẩm thạch. Anh chậm rãi tiến lại gần, trong tay cầm một bảng màu còn loang lổ những sắc độ xám và nâu trầm.
"Đừng mặc vào vội," anh nói, giọng thấp và khàn hơn thường lệ. "Tôi cần kiểm tra lại khối cơ bắp ở lưng cô dưới ánh đèn trực diện."
Diệp An nín thở. Anh đứng ngay sau lưng cô. Sự hiện diện của anh giống như một ngọn lửa lớn, tỏa ra sức nóng khiến làn da cô nóng bừng dù nhiệt độ trong phòng đang hạ thấp. Cô cảm nhận được hơi thở của anh phả nhẹ lên gáy mình, làm những sợi tóc tơ dựng đứng.
"Lưng cô... có một vết sẹo nhỏ."
Ngón tay anh — lần này không phải chuôi cọ, mà là những đầu ngón tay thô ráp vì cầm bút quá nhiều — bất chợt chạm nhẹ vào mạn sườn sau của cô. Diệp An giật mình, một luồng điện xẹt qua cột sống khiến cô khẽ cong người. Sự va chạm này rõ ràng đã vi phạm quy tắc "không chạm", nhưng cả hai đều không ai lên tiếng phản kháng.
"Là dấu vết của một lần ngã từ nhỏ," cô lí nhí, cảm nhận rõ sự run rẩy trong giọng nói của chính mình.
Ngón tay của Hàn Lam mơn man quanh vết sẹo nhỏ ấy, chuyển động chậm chạp và đầy mị hoặc. Anh dường như đang mê đắm cảm giác dưới lòng bàn tay hơn là việc kiểm tra hình khối. Sự cách biệt mười sáu năm cuộc đời dường như tan biến trong khoảnh khắc này, chỉ còn lại sự tò mò nguyên thủy giữa một người đàn ông và một người đàn bà.
"Nó không xấu," anh thì thầm, môi anh gần sát bên tai cô đến mức cô có thể cảm nhận được sự chuyển động của không khí khi anh nói. "Nó làm cho bức tranh có sức sống hơn. Sự hoàn hảo thường rất tẻ nhạt, Diệp An."
Tên cô phát ra từ khuôn miệng anh nghe lạ lẫm và đầy nam tính. Diệp An xoay người lại, một hành động bột phát và đầy liều lĩnh. Trong khoảng không chật hẹp, ngực cô suýt chút nữa đã chạm vào ngực áo sơ mi của anh. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh chứa đựng sự ngưỡng mộ pha lẫn nỗi sợ hãi và một thứ khát khao không lời.
Hàn Lam nhìn sâu vào đôi mắt ấy. Bản năng nghệ sĩ trong anh gào thét rằng đây là khoảnh khắc đẹp nhất để vẽ, nhưng bản năng của một người đàn ông lại muốn làm điều gì đó hoàn toàn khác. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má đang ửng hồng của cô, ngón cái vuốt ve cánh môi hơi hé mở.
Sự tĩnh lặng của xưởng vẽ lúc này trở nên đặc quánh, đầy kích thích. Tiếng tim đập của Diệp An dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không lùi lại. Cô đang chờ đợi.
Nhưng ngay khi không khí tưởng chừng như sắp bùng nổ, Hàn Lam đột ngột thu tay lại, gương mặt trở nên lạnh lùng như cũ. Anh quay lưng đi, cầm lấy bao thuốc lá trên bàn.
"Đủ rồi cho hôm nay. Cô có thể mặc áo vào và về được rồi."
Diệp An đứng đó, hụt hẫng và chơi vơi giữa những cảm xúc vừa nảy mầm. Cô nhận ra rằng, trong trò chơi này, anh luôn là người nắm quyền kiểm soát, và cô, đã hoàn toàn bị lôi cuốn vào thế giới đầy mê hoặc nhưng cũng đầy tội lỗi của anh.