Sau đêm hôm ấy, không gian trong xưởng vẽ dường như bị bao phủ bởi một tầng áp suất vô hình. Diệp An trở lại vào buổi chiều hôm sau, khi hoàng hôn đang nhuộm đỏ rực những khung cửa kính cũ kỹ. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đi vào phía sau tấm bình phong để thay đồ. Mỗi cử động của cô đều nhẹ nhàng như sợ làm vỡ vụn bầu không khí mong manh này.
Hàn Lam đã đứng sẵn ở đó, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ, tay cầm bảng pha màu với những gam màu trầm mặc và u uất hơn mọi ngày. Anh không chào cô, chỉ ra hiệu bằng một cái hất cằm lạnh lùng về phía bục gỗ.
"Hôm nay, tôi muốn vẽ biểu cảm của sự chịu đựng," anh nói, giọng khô khốc như tiếng lá rụng. "Cô hãy ngồi xuống sàn, ôm lấy đầu gối, nhìn thẳng vào tôi nhưng đừng cho tôi thấy sự phục tùng. Tôi muốn thấy sự phản kháng."
Diệp An làm theo. Khi cô ngồi xuống, làn da trắng ngần của cô tương phản gắt gao với mặt sàn gỗ tối màu. Tư thế này khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé và dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết.
Hàn Lam bắt đầu vẽ. Nhưng khác với sự điềm tĩnh thường ngày, những nét cọ của anh hôm nay trở nên bạo liệt. Tiếng lông cọ ma sát mạnh bạo trên bề mặt toan thô nhám vang lên xoèn xoẹt, xé toạc sự tĩnh lặng đến gai người. Anh không dùng những đường nét mềm mại nữa; anh đang tấn công bức tranh bằng những nhát cọ đầy dồn nén.
Ánh mắt anh nhìn cô lúc này không còn là sự quan sát của một người thầy, mà là sự chiếm đoạt của một kẻ đang cố tình bóc trần những bí mật thầm kín nhất của đối phương.
"Thầy đang giận sao?" Diệp An bất ngờ lên tiếng, giọng cô nhỏ nhưng vang vọng.
Bàn tay cầm cọ của Hàn Lam khựng lại. Anh ngước nhìn cô qua giá vẽ, hơi thở hơi dồn dập. "Trong xưởng vẽ này, cảm xúc cá nhân là thứ rác rưởi nhất. Đừng hỏi những câu ngớ ngẩn."
"Nhưng thầy đang vẽ bằng sự giận dữ," cô kiên quyết, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh, không hề né tránh. "Thầy đang vẽ em, hay đang vẽ nỗi sợ hãi của chính thầy khi chạm vào em đêm qua?"
Hàn Lam buông cây cọ xuống sàn. Tiếng động khô khốc của cán gỗ chạm đất như một phát súng khép lại cuộc đấu trí. Anh bước tới chỗ cô, từng bước chân mang theo sự áp chế nặng nề. Anh quỳ xuống sàn, đối diện với Diệp An ở khoảng cách chỉ bằng một gang tay.
"Cô nghĩ mình hiểu tôi sao?" Anh gằn giọng, bàn tay mạnh bạo nắm lấy cổ chân mảnh mai của cô, kéo nhẹ khiến cô mất thăng bằng.
Diệp An khẽ kêu lên một tiếng, hơi thở cô nghẹn lại nơi cổ họng. Sự đụng chạm này không hề nhẹ nhàng như đêm trước. Nó thô bạo, đầy tính chiếm hữu và chứa đựng sự khao khát bị kìm nén bấy lâu. Lòng bàn tay nóng hổi của anh áp sát vào làn da chân mát lạnh của cô, tạo nên một sự xung đột nhiệt độ khiến trái tim cô đập loạn nhịp.
"Ánh mắt này..." Hàn Lam thì thầm, đôi mắt anh dán chặt vào đôi môi đang run rẩy của Diệp An. "Sự phản kháng này chính là thứ sẽ hủy hoại cô, và cả tôi."
Anh không rời tay đi mà chậm rãi trượt lòng bàn tay lên phía trên, lướt qua bắp chân rồi dừng lại ở đầu gối cô. Một sự im lặng kéo dài, chỉ có tiếng nhịp tim của hai con người đang đối đầu nhau trong một trò chơi cảm xúc đầy nguy hiểm. Hàn Lam dường như đang đấu tranh giữa việc đẩy cô ra và việc kéo cô vào lòng để thiêu cháy mọi rào cản địa vị.
Bên ngoài, mặt trời đã khuất hẳn. Bóng tối trong xưởng vẽ đặc quánh lại, che giấu đi sự rạo rực đang không ngừng dâng trào giữa người họa sĩ lập dị và cô học trò nhỏ.