MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Danh Nghĩa Thầy TròChương 5

Phía Sau Danh Nghĩa Thầy Trò

Chương 5

678 từ · ~4 phút đọc

Hàn Lam đã thu tay lại, nhưng dư chấn của sự đụng chạm ấy vẫn còn âm ỉ trên làn da Diệp An như một vết bỏng lạnh. Anh đứng dậy, quay trở lại bóng tối phía sau giá vẽ, để mặc cô ngồi đó giữa sự ngổn ngang của cảm xúc.

Hôm nay, không khí trong xưởng vẽ thay đổi. Diệp An không còn là người duy nhất bị đặt dưới kính hiển vi của nghệ thuật. Khi Hàn Lam mải mê với những mảng màu, Diệp An bắt đầu dùng chính đôi mắt của một người mẫu để "vẽ" lại anh.

Cô quan sát cách anh nheo mắt khi nhìn vào dải sáng, cách những đường gân xanh trên mu bàn tay anh nổi rõ mỗi khi anh siết chặt cán cọ. Anh có một thói quen kỳ lạ: mỗi khi bí ý tưởng, anh sẽ vô thức cắn nhẹ môi dưới, để lộ vẻ phong trần của một người đàn ông đã đi qua quá nhiều giông bão. Diệp An nhận ra, đằng sau vẻ ngoài gai góc và lập dị kia là một tâm hồn đang rỉ máu, một kẻ dùng màu sắc để che đậy sự trống rỗng đến cùng cực.

"Tại sao thầy lại chỉ vẽ vào lúc hoàng hôn?" Diệp An đột ngột phá tan sự im lặng.

Hàn Lam không ngẩng đầu, tiếng cọ vẽ vẫn đều đặn trên mặt toan. "Vì ánh sáng ban ngày quá thật. Nó bóc trần mọi thứ một cách tàn nhẫn. Tôi thích sự mập mờ của bóng tối hơn."

"Thầy đang sợ sự thật sao?"

Cánh tay Hàn Lam khựng lại. Anh từ từ hạ bảng màu xuống, lần này anh chủ động bước ra khỏi vùng tối, tiến đến đứng đối diện với cô. Dưới ánh đèn vàng vọt, gương mặt anh hiện lên rõ rệt với những nếp nhăn nơi khóe mắt — minh chứng cho sự ưu tư kéo dài.

"Sự thật duy nhất ở đây là cô đang đứng quá xa vị trí tôi cần," anh nói, giọng điệu có chút mỉa mai nhưng ánh mắt lại không giấu được vẻ xao động.

Anh tiến lại gần, cúi xuống để nhìn thẳng vào mắt cô. Khoảng cách gần đến mức Diệp An có thể đếm được từng sợi lông mi của anh. Cô không né tránh, trái lại còn tiến sát hơn, để hơi thở của mình hòa quyện vào hơi thở của anh. Sự bối rối không còn nằm ở phía Diệp An nữa; giờ đây, chính Hàn Lam mới là người đang lúng túng trước sự dạn dĩ của cô gái trẻ.

"Thầy nói em là ánh sáng, là bóng tối của thầy," cô thì thầm, đôi môi gần như chạm vào cằm anh. "Vậy thầy là gì trong bức tranh của chính mình? Một kẻ quan sát đứng ngoài cuộc, hay là một phần của sự khao khát này?"

Bàn tay Hàn Lam run lên một nhịp nhẹ. Anh nhận ra mình đã đánh giá thấp cô sinh viên phục chế cổ vật này. Cô không chỉ phục chế những món đồ cũ, cô đang cố gắng phục chế lại cả trái tim đã chai sạn của anh.

Nỗi bối rối hiện rõ trong ánh mắt Hàn Lam. Anh vội vã quay đi, lùng sục tìm bao thuốc lá như một cách để trốn chạy khỏi sự truy vấn của cô. Tiếng bật lửa tạch tạch vang lên khô khốc. Khói thuốc trắng đục lan tỏa, che lấp đi gương mặt đang biến đổi của người họa sĩ.

"Về đi," anh nói, giọng đanh lại. "Hôm nay thế là đủ rồi."

Diệp An mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy sự hiểu thấu. Cô chậm rãi mặc lại chiếc sơ mi trắng, cài từng chiếc cúc một dưới ánh nhìn vẫn lén lút dõi theo của anh. Cô biết, mình đã thắng trong ván cờ cảm xúc ngày hôm nay. Kẻ quan sát giờ đây đã trở thành kẻ bị quan sát, và bức tường ngăn cách giữa họ đang xuất hiện những vết nứt không thể hàn gắn.