Đêm. Kim đồng hồ trên tường xưởng vẽ đã điểm qua con số mười hai. Không gian tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể gây nên một cơn địa chấn nhỏ trong tâm hồn. Thay vì kết thúc buổi làm việc như thường lệ, Hàn Lam vẫn không ra lệnh cho Diệp An rời đi. Anh đang bị cuốn vào một cơn cuồng si hội họa chưa từng có, và cô là nguồn cơn của sự điên rồ đó.
Dưới ánh đèn sợi đốt nóng rực, không khí trở nên khô khốc. Diệp An cảm thấy những giọt mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra trên hõm cổ, trượt dài xuống khe ngực rồi biến mất dưới làn da thanh tân. Sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm, nhưng ánh mắt của Hàn Lam – thứ ánh mắt rực cháy như quỷ dữ – khiến cô không dám cử động dù chỉ là một lọn tóc.
"Đừng nhắm mắt," giọng anh vang lên, trầm thấp và mang theo sự cưỡng chế mê người. "Tôi muốn thấy sự rã rời trong ánh mắt cô. Đó mới là vẻ đẹp thực sự của sự sống."
Hàn Lam bước tới. Lần này, anh không cầm theo cọ vẽ. Anh dừng lại trước mặt Diệp An khi cô đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ. Trong đêm sâu, sự hiện diện của người đàn ông này mang theo một áp lực vây hãm. Anh cúi xuống, chống hai tay vào thành ghế, nhốt cô vào giữa khoảng không gian hạn hẹp của lồng ngực mình.
"Thầy..." Diệp An thốt lên, hơi thở cô trở nên ngắn và gấp gáp.
"Suỵt." Anh đặt một ngón tay lên môi cô. Ngón tay anh không còn vương mùi sơn, mà là mùi nồng của cafe và khói thuốc đắt tiền. "Đừng phá hỏng khoảnh khắc này bằng ngôn ngữ. Đêm nay, chúng ta không cần là thầy trò."
Hàn Lam đưa tay chạm vào gáy cô, những ngón tay luồn sâu vào chân tóc, buộc cô phải ngửa cổ lên đối diện với anh. Dưới góc độ này, sự yếu ướt của Diệp An phô bày trọn vẹn trước mắt anh. Anh chậm rãi cúi đầu, môi anh dừng lại ngay sát vành tai cô, hơi nóng phả vào khiến cô run rẩy kịch liệt.
"Cô có biết tại sao tôi lại chọn cô không?" Anh thì thầm, giọng nói như mê hoặc. "Vì cô có mùi hương của sự phản nghịch. Cô đứng đây, hiến dâng thân thể cho nghệ thuật, nhưng linh hồn cô lại đang muốn kéo tôi xuống vực thẳm cùng với cô."
Bàn tay anh trượt từ gáy xuống bờ vai trần, rồi mơn man dọc theo sống lưng đang căng cứng của Diệp An. Mỗi nơi ngón tay anh đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Sự va chạm giữa làn da khô ráp của người đàn ông trưởng thành và sự mềm mại của cô gái đôi mươi tạo nên một thứ âm thanh ma mị trong tâm trí.
Diệp An không chịu đựng thêm được nữa, cô đưa tay bám chặt lấy cánh tay săn chắc của anh, những móng tay nhỏ nhắn ghim nhẹ vào lớp áo sơ mi. Cô cảm nhận được khối cơ bắp của anh đang gồng lên. Sự kìm nén của anh đã chạm đến giới hạn cuối cùng.
"Hàn Lam..." Cô gọi thẳng tên anh, một sự phạm quy táo bạo.
Đôi mắt Hàn Lam tối sầm lại. Anh không còn là người thầy đứng bên giá vẽ nữa. Anh là một người đàn ông đang đối mặt với sự cám dỗ lớn nhất đời mình. Trong bóng đêm đặc quánh của xưởng vẽ, khi thế giới bên ngoài đã ngủ say, họ đứng đó – giữa những bức tranh dang dở và những bản ngã bị bóc trần – chỉ còn cách một hơi thở nữa là chạm đến sự cấm kỵ vĩnh hằng.