MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Danh Nghĩa Thầy TròChương 7

Phía Sau Danh Nghĩa Thầy Trò

Chương 7

683 từ · ~4 phút đọc

Kể từ đêm đó, một bản giao kèo không lời đã được thiết lập giữa họ. Những buổi vẽ bắt đầu muộn hơn và kéo dài đến tận khi sương sớm đọng lại trên những kẽ lá phía ngoài xưởng vẽ. Hàn Lam bắt đầu thể hiện một sự chiếm hữu lặng lẽ nhưng đầy cực đoan, một kiểu thống trị mà chỉ những kẻ nghệ sĩ lập dị mới có.

Sáng hôm ấy, Diệp An đến xưởng vẽ với một chiếc váy dây màu xanh nhạt, mái tóc được búi cao để lộ gáy. Vừa bước chân vào cửa, cô đã thấy Hàn Lam đứng đợi sẵn bên bục gỗ. Anh không nhìn vào mắt cô, mà nhìn chằm chằm vào vết hằn đỏ nhẹ trên vai cô — dấu vết của chiếc quai túi xách nặng nề.

"Đừng mang loại túi đó nữa," anh nói, giọng lạnh lùng nhưng hàm chứa một sự ra lệnh không thể bàn cãi. "Nó làm hỏng kết cấu làn da mà tôi đang theo dõi."

Diệp An khựng lại, khẽ gật đầu. Cô nhận ra Hàn Lam đang bắt đầu coi cơ thể cô như một phần tài sản riêng biệt của anh, một tác phẩm nghệ thuật mà anh không cho phép bất kỳ yếu tố ngoại cảnh nào xâm phạm. Sự chiếm hữu này không ồn ào, nó thấm vào từng hơi thở, từng thói quen hằng ngày của cô.

Trong buổi vẽ, khi Diệp An đang giữ một tư thế nghiêng người, Hàn Lam đột ngột bước tới. Anh không cầm cọ, mà cầm một dải lụa mỏng màu đen. Không một lời giải thích, anh quàng dải lụa qua cổ tay cô, buộc hờ nó vào thành ghế nhung.

"Thầy... làm gì vậy?" Diệp An thảng thốt, nhịp tim bắt đầu đập loạn.

"Tôi cần một sự cố định hoàn hảo," anh trả lời, đôi mắt dán chặt vào những đầu ngón tay đang run rẩy của cô. "Sự rung động của cô đang làm hỏng những đường nét tinh tế nhất trên mặt toan."

Nhưng Diệp An biết đó là một lời nói dối. Ánh mắt của anh khi siết nhẹ dải lụa trên cổ tay cô không hề có sự bình thản của nghệ thuật. Nó rực cháy sự khao khát được kiểm soát, được giam giữ cô trong thế giới riêng biệt của anh. Anh cúi xuống, bàn tay thô ráp vuốt ve từ cổ tay lên đến khuỷu tay cô, nơi những mạch máu xanh mờ đang đập dồn dập dưới lớp da mỏng.

"Mùi của cô..." anh thì thầm, vùi mặt vào hõm vai cô, hít một hơi thật sâu. "Nó nồng mùi nhài nhưng lại quyện với mùi sơn của tôi. Cô đang bị 'đồng hóa' bởi cái xưởng vẽ này, Diệp An ạ."

Sự va chạm giữa hơi thở nóng hổi của anh và dải lụa lạnh lẽo trên cổ tay tạo nên một cảm giác đầy mâu thuẫn: bị giam cầm nhưng lại đầy khoái cảm. Diệp An cảm nhận được sự chiếm hữu của anh đang lan tỏa như một chất độc ngọt ngào. Anh không chỉ muốn vẽ cô, anh muốn khảm hình bóng mình vào từng tế bào của cô.

Hàn Lam quay lại giá vẽ, nhưng lần này anh không nhìn vào bức tranh. Anh nhìn vào cô qua tấm gương lớn đặt góc phòng — nơi anh có thể thấy cô ở một góc độ khác, một góc độ mà cô hoàn toàn bị phơi bày dưới sự thống trị của anh.

"Từ giờ trở đi," anh nói, tiếng cọ lại bắt đầu vang lên xoèn xoẹt, "cô không cần phải mặc những thứ rườm rà đó khi đến đây. Tôi đã chuẩn bị sẵn trang phục cho cô ở phía sau bình phong. Chỉ những thứ tôi chọn mới được phép chạm vào da thịt cô."

Diệp An run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn tội lỗi đang dâng trào. Trong bóng tối của xưởng vẽ, cô đã tự nguyện bước vào chiếc lồng vàng mà Trịnh Hàn Lam đã dày công xây dựng.