Sự chiếm hữu của Hàn Lam vốn dĩ là một ốc đảo riêng tư, cho đến khi thực tại tàn nhẫn gõ cửa. Chiều hôm đó, khi Diệp An đang đứng trên bục gỗ, cơ thể cô được bao phủ bởi dải lụa đen mà Hàn Lam đã chọn, thì tiếng chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập, phá nát bầu không khí đặc quánh sự ám muội.
Hàn Lam nhíu mày, nét cọ trên tay anh chệch đi một đường sắc lạnh. Anh không cử động, nhưng đôi mắt hằn lên vẻ bực dọc như một con thú bị xâm phạm lãnh thổ.
"Đừng nhúc nhích," anh gằn giọng với Diệp An rồi ném bảng màu xuống bàn, sải bước ra phía cửa.
Diệp An đứng chôn chân trên bục. Cô nghe thấy tiếng cãi vã ở sảnh ngoài. Một giọng phụ nữ cao vút, sắc sảo và đầy hơi thở thượng lưu — đó là Minh Khuê, một người môi giới tranh có tiếng và cũng là người duy nhất có chìa khóa dự phòng của xưởng vẽ này.
"Lam! Anh định nhốt mình trong cái hầm này đến bao giờ? Cuộc triển lãm ở Paris đang đợi, và anh thì..." Giọng nói khựng lại.
Cánh cửa xưởng vẽ bị đẩy mạnh. Minh Khuê đứng sững lại ở ngưỡng cửa, đôi mắt sắc lẹm lướt qua những khung toan ngổn ngang rồi dừng lại trên người Diệp An. Sự xuất hiện của một "kẻ xâm nhập" khiến Diệp An cảm thấy nhục nhã tột độ. Dải lụa đen trên người cô lúc này không còn là nghệ thuật, nó giống như một bằng chứng của sự suy đồi.
"Ra ngoài ngay!" Hàn Lam quát lên, anh bước tới chắn giữa tầm mắt của Minh Khuê và Diệp An. Tấm lưng rộng lớn của anh lúc này là bức tường bảo vệ duy nhất của cô.
"Anh điên rồi sao, Lam?" Minh Khuê cười nhạt, một nụ cười đầy sự khinh miệt. "Đây là lý do anh từ chối mọi lời mời sao? Một con búp bê bằng xương bằng thịt? Anh đang vẽ nghệ thuật hay đang thỏa mãn thú tính của mình?"
"Câm miệng và cút đi trước khi tôi mất kiên nhẫn," giọng Hàn Lam trầm xuống, lạnh lẽo đến thấu xương.
Sau một hồi giằng co đầy căng thẳng, tiếng giày cao gót của Minh Khuê cuối cùng cũng xa dần, để lại một sự im lặng chết chóc. Hàn Lam quay lại, gương mặt anh tối sầm dưới ánh đèn. Anh nhìn Diệp An, người vẫn đang run rẩy trên bục gỗ với đôi mắt ngấn nước.
Sự xuất hiện của kẻ thứ ba đã xé toạc lớp vỏ bọc mỹ miều của họ. Nó nhắc nhở Diệp An rằng cô chỉ là một người mẫu vô danh, và anh là một họa sĩ có danh tiếng cần bảo vệ. Khoảng cách địa vị và sự thực về mối quan hệ này phơi bày ra đó, trần trụi và đau đớn.
Hàn Lam bước tới bục gỗ, anh không dùng dải lụa để cố định cô nữa. Anh đưa tay xé toạc dải lụa đen, hành động thô bạo khiến Diệp An giật mình ngã vào lòng anh. Anh ôm chặt lấy cô, đôi bàn tay siết lấy bờ vai cô như muốn khảm cô vào da thịt mình để giấu đi khỏi thế gian.
"Đừng nghe cô ta," anh thì thầm vào tóc cô, hơi thở dồn dập. "Trong thế giới này, chỉ có tôi và cô. Chỉ có tôi được phép nhìn thấy cô thế này."
Sự chiếm hữu lúc này không còn là sự kìm nén âm thầm, nó đã biến thành một nỗi sợ hãi mất mát. Diệp An vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của người đàn ông thiên tài. Cả hai đều hiểu, từ giây phút này, bí mật của họ đã không còn là của riêng họ nữa.