MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Danh Nghĩa Thầy TròChương 9

Phía Sau Danh Nghĩa Thầy Trò

Chương 9

666 từ · ~4 phút đọc

Kể từ khi sự riêng tư bị xâm phạm, xưởng vẽ không còn là thánh đường bình yên của nghệ thuật nữa. Nó trở thành một lồng kính ngột ngạt, nơi lý trí của Hàn Lam đang dần bị mài mòn bởi sự ám ảnh và nỗi sợ hãi mơ hồ.

Đêm nay, bão về. Tiếng sấm rền rĩ ngoài xa quyện cùng tiếng mưa quất liên hồi vào mái tôn tạo nên những âm thanh hỗn loạn. Trong xưởng vẽ, Hàn Lam không vẽ. Anh ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh sáng từ điếu thuốc lá lập lòe trên tay.

Diệp An bước đến, cô không mặc bộ đồ lụa đen anh chọn mà khoác trên mình chiếc sơ mi trắng đơn giản của chính mình. Cô tiến lại gần, đôi chân trần bước nhẹ trên sàn gỗ lạnh lẽo.

"Thầy không định làm việc sao?" cô khẽ hỏi.

Hàn Lam ngước lên. Trong ánh sáng lờ mờ, đôi mắt anh trông dữ tợn và đầy mệt mỏi. Anh bất ngờ vứt điếu thuốc, đứng bật dậy và dồn cô vào bức tường đầy những bức phác thảo dang dở. Hai tay anh chống mạnh lên tường, giam cầm cô trong một khoảng không đặc quánh mùi khói thuốc và sự tuyệt vọng.

"Lý trí của tôi đang tan nát, Diệp An ạ," anh gằn giọng, khuôn mặt anh sát gần đến mức cô thấy rõ sự dao động trong đồng tử. "Mỗi khi tôi nhắm mắt, tôi thấy cô. Mỗi khi tôi cầm cọ, tôi lại muốn vứt bỏ tất cả để chạm vào cô. Cô không phải là cảm hứng, cô là một loại virus đang ăn mòn bản ngã của tôi."

Diệp An cảm thấy một sự run rẩy nhẹ nhàng lan tỏa từ lồng ngực. Cô không sợ hãi sự giận dữ của anh, cô chỉ đau lòng cho sự giằng xé của anh. Cô đưa đôi bàn tay nhỏ nhắn lên, áp sát vào đôi gò má xương xẩu của người họa sĩ.

"Vậy thì đừng chống lại nó nữa," cô thì thầm, ánh mắt cô trong veo nhưng đầy mị lực. "Thầy muốn vẽ em, hay thầy muốn có em? Nghệ thuật và bản năng, cái nào mới thực sự là sự thật của thầy?"

Câu hỏi của cô như một mồi lửa ném vào kho xăng. Hàn Lam gầm lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, anh không kìm nén nữa. Nụ hôn của anh giáng xuống, không hề nhẹ nhàng hay mang tính nghệ thuật. Đó là một sự chiếm đoạt đầy thô bạo, một sự giải tỏa cho những dồn nén suốt bao nhiêu đêm thâu.

Anh hôn cô như thể đang cố gắng nuốt chửng hơi thở của cô, tay anh siết chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể mềm mại của cô vào sự cứng rắn của mình. Những bức phác thảo trên tường bị xô lệch, rơi lả tả xuống sàn như những mảnh vỡ của lý trí vừa bị sụp đổ.

Diệp An đáp lại bằng tất cả sự cuồng nhiệt của một tuổi trẻ đầy nổi loạn. Cô ôm chặt lấy cổ anh, để mặc cho sự thô ráp của đôi bàn tay họa sĩ mơn man khắp cơ thể mình. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa thầy và trò, giữa người quan sát và kẻ bị ngắm nhìn đã hoàn toàn tan biến.

Hàn Lam dừng lại khi cả hai đều đã hết hơi, trán anh tựa vào trán cô, hơi thở dồn dập hòa vào nhau.

"Tôi đã thua rồi," anh thào thào, giọng nói đầy sự tự giễu. "Tôi đã để mình rơi vào vũng lầy này cùng với cô."

Bên ngoài, cơn mưa càng lúc càng nặng hạt. Trong xưởng vẽ, ánh đèn vàng vọt soi rọi hai bóng người đang đan vào nhau giữa những mảnh giấy vụn. Lý trí đã rạn nứt, nhường chỗ cho một thứ đam mê tội lỗi nhưng rực cháy, báo hiệu cho những ngày tháng đầy biến động phía trước.