Mối quan hệ giữa họ đã chuyển sang một trạng thái khác, một kiểu "trung gian" đầy lúng túng giữa những người tình bí mật và sự tôn nghiêm của tình thầy trò. Hàn Lam vẫn là gã họa sĩ lập dị, nhưng trong căn biệt thự cũ kỹ vốn dĩ chỉ có mùi sơn nồng nặc, giờ đây đã bắt đầu xuất hiện những chi tiết nhỏ đầy xáo trộn.
Chiều hôm đó, Diệp An đến xưởng vẽ khi cơn cảm lạnh bắt đầu hành hạ cô. Đôi mắt cô đỏ hoe, hơi thở nóng hổi và những bước chân không còn vững chãi. Cô vẫn lẳng lặng đi về phía tấm bình phong, định trút bỏ lớp áo để bắt đầu buổi vẽ như một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt.
"Dừng lại."
Tiếng của Hàn Lam vang lên từ góc tối, nhưng lần này không phải là lệnh cấm đoán nghệ thuật. Anh bước ra, trên tay không cầm cọ mà là một chiếc khăn len dày. Anh tiến lại gần, bàn tay thô ráp áp lên trán cô, chân mày nhíu chặt lại.
"Cô sốt rồi."
"Em vẫn vẽ được... Chỉ là hơi mệt chút thôi," Diệp An thào thào, định gỡ tay anh ra nhưng sức lực bỗng chốc tan biến.
Hàn Lam không nói không rằng, anh nhấc bổng cô lên bằng đôi cánh tay rắn chắc của mình. Diệp An hốt hoảng bám chặt vào cổ áo anh, cảm nhận được nhịp tim bình ổn nhưng mạnh mẽ của người đàn ông qua lớp sơ mi mỏng. Anh không đưa cô đến bục gỗ, mà đặt cô nằm xuống chiếc giường xếp ở góc phòng — nơi anh vẫn thường ngả lưng trong những đêm thức trắng đợi màu khô.
"Nằm yên đó. Đừng có bướng bỉnh."
Anh lóng ngóng đi tìm hộp thuốc y tế, tiếng lục lọi đồ đạc vang lên loảng xoảng giữa không gian tĩnh mịch. Một thiên tài hội họa có thể pha trộn hàng ngàn sắc thái màu sắc chỉ bằng mắt thường, nhưng lúc này lại đứng loay hoay trước một vỉ thuốc hạ sốt như thể đang giải một bài toán hóc búa.
Anh mang đến một ly nước ấm và một bát cháo trắng mua vội ở đầu phố. Hàn Lam ngồi xuống cạnh giường, múc một muỗng cháo, vụng về thổi cho bớt nóng rồi đưa đến trước môi cô. Ánh nhìn của anh lúc này không còn sự thiêu đốt của dục vọng, mà là một sự dịu dàng lóng ngóng, một kiểu quan tâm vụng về của người đàn ông chưa từng phải chăm sóc ai.
"Thầy... không cần phải làm thế này," Diệp An cảm thấy sống mũi cay cay.
"Tôi không muốn 'vật mẫu' của mình bị hỏng," anh gắt nhẹ để che giấu sự bối rối, nhưng ngón tay anh lại khẽ khàng vén lọn tóc bết mồ hôi trên trán cô. "Ăn đi, rồi ngủ một lát. Hôm nay không có vẽ vời gì hết."
Diệp An ngoan ngoãn ăn từng muỗng cháo. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng của Hàn Lam đổ dài lên bức tường đầy những bức vẽ của cô. Cô nhận ra, sự quan tâm khô khan này còn có sức công phá mạnh mẽ hơn cả những nụ hôn cuồng nhiệt. Anh đang dùng cách thức vụng về nhất để kéo cô vào thế giới thực tại của mình, nơi anh không chỉ là một họa sĩ, mà là một người đàn ông biết xót xa trước sự đau yếu của người mình thương.
Khi Diệp An dần chìm vào giấc ngủ do tác dụng của thuốc, cô vẫn cảm nhận được bàn tay của Hàn Lam nắm chặt lấy tay mình. Anh ngồi đó, trong bóng tối, lặng lẽ canh chừng giấc ngủ của cô, như cách anh canh chừng một bức họa quý giá nhất cuộc đời mình.