Cơn sốt khiến giấc ngủ của Diệp An chập chờn và mộng mị. Khi cô tỉnh giấc, xưởng vẽ đã chìm trong bóng tối sâu thẳm, chỉ còn lại ánh trăng xanh xao lọt qua ô cửa sổ áp mái, soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. Hàn Lam không còn ngồi bên cạnh. Tiếng bước chân nặng nề phía sau dãy hành lang hẹp dẫn đến kho chứa tranh khiến cô tò mò bước xuống giường.
Lần theo ánh sáng mờ nhạt, Diệp An thấy Hàn Lam đang ngồi bệt dưới sàn kho, xung quanh là những khung tranh bám đầy mạng nhện. Anh cầm trên tay một bức ảnh cũ đã ố vàng, đôi vai rộng run lên từng nhịp. Trước mặt anh là một chồng toan bị xé nát, những mảng màu dầu bong tróc rơi rụng như những vảy da chết của quá khứ.
Diệp An bước khẽ, nhưng tiếng sàn gỗ vẫn khẽ rên rỉ dưới chân cô. Hàn Lam giật mình, anh nhanh chóng giấu bức ảnh vào túi áo, nhưng không kịp che đi ánh mắt vẩn đục sự đau đớn.
"Tôi đã bảo cô ngủ đi mà," anh nói, giọng khàn đặc, mang theo vị đắng của rượu mạnh.
"Thầy đang giấu điều gì vậy?" Diệp An quỳ xuống bên cạnh anh, bàn tay cô chạm vào một mảnh toan rách dưới sàn. Trên đó là một phần gương mặt của một người phụ nữ — một đôi mắt mang vẻ u sầu cổ điển, hoàn toàn khác biệt với sự nổi loạn thanh tân của cô.
Hàn Lam im lặng một lúc lâu, tiếng thở dài của anh nghe như tiếng gió rít qua khe cửa mọt. "Đó là người đã dạy tôi biết cầm cọ, và cũng là người đã khiến tôi muốn bẻ gãy mọi cây cọ mình có. Cô ấy đã đi, để lại tôi trong cái xưởng vẽ đầy mùi tử khí này."
Đây là lần đầu tiên Hàn Lam hé lộ về vết sẹo tâm lý khiến anh trở nên lập dị và bài trừ thế giới. Diệp An cảm thấy một cơn ghen tuông mơ hồ nảy nở, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi lòng trắc ẩn. Cô hiểu ra tại sao anh lại đặt ra quy tắc "không chạm", tại sao anh lại sợ hãi việc yêu một người mẫu. Anh sợ lịch sử sẽ lặp lại, sợ rằng nghệ thuật sẽ lại một lần nữa cướp đi người anh yêu.
"Em không phải là cô ấy," Diệp An thì thầm, cô dũng cảm xích lại gần, tựa đầu lên vai anh. "Em là Diệp An. Em là người đang ở đây, ngay lúc này, với thầy."
Hàn Lam quay sang nhìn cô. Trong bóng tối, gương mặt Diệp An trở nên hư ảo nhưng đầy sức sống. Sự hiện diện của cô như một liều thuốc độc nhưng cũng là liều thuốc giải cho những u uất bấy lâu trong anh. Anh đưa tay lên, không phải để vẽ, mà để chạm vào thực tại. Ngón tay anh lướt qua đôi môi cô, chậm rãi và run rẩy.
"Quá khứ của tôi là một đống đổ nát," anh khàn giọng. "Cô chắc chắn muốn bước vào đó chứ?"
Diệp An không trả lời bằng lời nói. Cô chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên vết sẹo nhỏ trên mu bàn tay anh — nơi anh thường dùng để tì vào giá vẽ. Hành động ấy nhỏ bé nhưng lại có sức nặng ngàn cân, phá tan lớp băng cuối cùng trong lòng người họa sĩ.
Hàn Lam siết chặt lấy cô, vùi mặt vào hõm cổ cô như một kẻ hành hương vừa tìm thấy thánh địa. Những mảnh vỡ của quá khứ vẫn nằm đó, dưới sàn nhà lạnh lẽo, nhưng trong vòng tay nhau, họ cảm thấy một sự gắn kết mới đang nảy sinh — một sự đồng điệu được xây dựng từ những đổ nát và khao khát hồi sinh.