MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁCChương 1: Tiếng ve kêu cuối cùng ở giảng đường

PHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁC

Chương 1: Tiếng ve kêu cuối cùng ở giảng đường

1,184 từ · ~6 phút đọc

Hà An đưa mắt nhìn qua ống kính chiếc máy ảnh Fujifilm cũ kỹ. Trong khung hình là những chiếc mũ cử nhân đen tuyền đang được tung vút lên bầu trời xanh ngắt của tháng Sáu. Tiếng reo hò, tiếng cười nói và cả tiếng nức nở của những cô gái sắp phải chia tay ký túc xá hòa lẫn vào nhau, tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp mà người ta vẫn gọi là "âm thanh của sự trưởng thành".

Nhưng với An, tiếng động duy nhất cô nghe thấy lúc này là tiếng rè rè của vòng lấy nét trên ống kính và tiếng ve kêu râm ran đến nhức óc từ những tán phượng vĩ già nua bao quanh sân trường.

Tách.

Cửa trập vang lên một tiếng khô khốc. Cô vừa thu lại được một nụ cười rạng rỡ của đứa bạn cùng phòng, nhưng trong lòng An lại chẳng có lấy một chút niềm vui tương xứng. Trên vai cô lúc này không chỉ là sợi dây đeo máy ảnh trĩu nặng, mà còn là tấm bằng cử nhân ngành Kế toán loại Khá – thứ mà mẹ cô đã gọi điện nhắc nhở suốt từ sáng sớm: "Lấy bằng xong thì về quê ngay, bác cả đã xin cho con một chỗ ở kho bạc huyện rồi."

An khẽ thở dài, mùi giấy mới từ tấm bằng vừa nhận hòa lẫn với mùi mồ hôi và mùi nắng gắt tạo nên một thứ hương vị ngột ngạt. Cô lách mình ra khỏi đám đông đang mải mê chụp ảnh check-in. Đôi giày búp bê đã cũ khiến gót chân cô hơi đau, nhưng An vẫn bước tiếp về phía dãy nhà C – tòa nhà cổ kính nhất trường, nơi mà giờ này chắc chắn chẳng có ai lui tới.

Dãy hành lang vắng lặng, bụi mờ phủ đầy trên những ô cửa sổ gỗ sơn xanh đã tróc vảy. An thích nơi này. Ở đây, thời gian như ngừng lại, không có áp lực về những bản báo cáo tài chính, không có những con số nhảy múa trong đầu và không có cả nỗi lo về việc phải trở thành một "người lớn" mẫu mực.

Cô chậm rãi bước lên sân thượng. Cánh cửa sắt hoen gỉ rít lên một hồi dài như một lời than vãn. An định tìm một góc khuất để ngồi xuống, thay cuộn phim mới và tận hưởng sự cô độc cuối cùng của đời sinh viên. Thế nhưng, bước chân cô khựng lại.

Có người ở đó.

Cách cô khoảng mười mét, một chàng trai đang đứng tựa lưng vào lan can sắt. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần tây, cà vạt nới lỏng, mái tóc hơi dài bị gió thổi rối bời. Trên tay anh ta không phải là tấm bằng cử nhân, cũng không phải hoa hay quà tặng, mà là một xấp bản vẽ kiến trúc cuộn tròn và một điếu thuốc lá cháy dở.

An nhận ra người này. Gia Huy – "nam thần" của khoa Kiến trúc, người nổi tiếng với những bản thiết kế táo bạo nhưng cũng thường xuyên bị các giảng viên phê bình là "thiếu tính thực tế". Và tất nhiên, người ta còn biết đến anh với tư cách là tay guitar chính của một ban nhạc Rock thường biểu diễn ở các quán bar khu phố Tây.

An không định làm phiền anh, nhưng bản năng của một người cầm máy ảnh khiến cô không thể rời mắt. Ánh nắng chiều vàng vọt, thứ ánh sáng mà các nhiếp ảnh gia gọi là "giờ vàng", đang đổ tràn lên bờ vai rộng của Huy. Phía sau anh là toàn cảnh thành phố với những tòa nhà chọc trời đang mọc lên như nấm – một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng thật xa xăm.

Huy không nhìn thành phố. Anh đang nhìn xuống xấp bản vẽ trên tay, rồi bất ngờ, anh buông tay. Những tờ giấy trắng khổ A3 tung bay trong gió, chao lượn như những cánh chim gãy cánh trước khi rơi xuống khoảng sân vắng lặng phía dưới.

Tách.

An vô thức nhấn nút chụp.

Tiếng động nhỏ ấy giữa không gian tĩnh mịch khiến Gia Huy giật mình quay lại. Đôi mắt anh sắc sảo nhưng đượm một nỗi buồn khó tả. Anh nhìn thấy cô, nhìn thấy chiếc máy ảnh cũ trên tay cô, rồi khẽ nhếch môi cười – một nụ cười tự giễu.

"Đẹp không?" Anh hỏi, giọng trầm và hơi khàn vì khói thuốc.

An bối rối hạ máy ảnh xuống, gương mặt hơi đỏ lên vì bị bắt quả tang chụp lén: "Tôi... tôi xin lỗi. Chỉ là khoảnh khắc đó... trông rất điện ảnh."

Huy dập tắt điếu thuốc dưới đế giày, tiến lại gần lan can hơn một chút: "Điện ảnh thường kết thúc bằng một cái kết có hậu. Còn đây là đời thực, bạn học ạ. Ngày mai, những tờ giấy đó sẽ thành rác, và tôi sẽ phải khoác lên mình bộ vest để đi bàn chuyện gạch đá, xi măng với những người chẳng bao giờ hiểu nổi một hợp âm Rock là gì."

An im lặng. Cô nhìn xuống sân trường, nơi những chiếc mũ cử nhân vẫn đang tung bay. Cô hiểu cảm giác đó. Cảm giác của một người đang đứng ở ranh giới của bầu trời mình yêu thích và mặt đất mà mình buộc phải đặt chân xuống.

"Tôi là Hà An," cô khẽ nói, như một cách để xoa dịu không khí. "Tôi học Kế toán, nhưng tôi thích chụp ảnh hơn là cộng trừ những con số."

Huy nhìn cô một lượt, ánh mắt dừng lại ở chiếc Fujifilm cũ kỹ: "Gia Huy. Kiến trúc. Và tôi ghét những khối bê tông vô hồn."

Gió chiều thổi mạnh hơn, mang theo hơi nóng của mùa hè và cả vị đắng chát của những ước mơ vừa bị gác lại. Hai người lạ, đứng trên cùng một tầng thượng, giữa cái nắng quái ác của ngày tốt nghiệp, bỗng thấy mình chung một nhịp đập của sự hoang mang.

Huy quay sang nhìn An, khóe mắt hơi nheo lại vì nắng: "Này nhiếp ảnh gia, cô có dám chụp một bộ ảnh về những thứ sắp biến mất không?"

An ngẩn người: "Thứ sắp biến mất?"

"Phải. Thanh xuân của tôi, của cô, và cả cái ban nhạc sắp giải thể của tôi nữa."

An nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự nổi loạn ngầm của Huy, rồi lại nhìn xuống chiếc máy ảnh trong tay mình. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu cô – một cô gái vốn luôn sống theo sắp đặt của gia đình.

"Được," An nghe thấy tiếng mình vang lên, kiên định hơn bao giờ hết. "Tôi sẽ chụp."

Tiếng ve vẫn kêu râm ran, nhưng lúc này, An cảm thấy nó không còn nhức óc nữa. Phía sau giảng đường này, một bầu trời khác thực sự đang mở ra, dù nó không xanh ngắt như cô từng mơ ước, nhưng ít nhất, nó là của cô.