Ánh nắng của ngày tốt nghiệp dần tắt lịm, nhường chỗ cho những mảng màu tím thẫm loang lổ trên bầu trời thành phố. Hà An đứng ở trạm xe buýt, đôi vai mỏi nhừ vì đeo chiếc máy ảnh cả ngày dài. Trong đầu cô vẫn lặp đi lặp lại hình ảnh những bản vẽ kiến trúc tung bay trong gió và đôi mắt bất cần của Gia Huy.
Một tuần sau đó, thành phố đổ một trận mưa rào đầu hạ. An ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp, vây quanh là những xấp hồ sơ xin việc mà mẹ cô đã gửi từ quê lên. Tên các công ty kiểm toán, các ngân hàng nhà nước được đánh dấu đỏ chót như những mệnh lệnh không thể khước từ. An đưa tay di di thái dương, cảm giác như mình là một con số đang bị đặt nhầm vào một bảng cân đối kế toán lỗi.
Cô cầm chiếc máy ảnh lên, lật lại tấm hình chụp lén trên sân thượng. Trong khung hình, Huy trông giống như một kẻ đang đứng bên rìa thế giới, cô độc và kiêu hãnh. Phía sau tấm ảnh, An tìm thấy một mẩu giấy nhỏ mà Huy đã nhét vào tay cô trước khi rời đi: "20h tối thứ Sáu, quán 'The Old Note'. Đừng đến trễ nếu cô không muốn lỡ mất khoảnh khắc cuối cùng."
"The Old Note" nằm sâu trong một con hẻm nhỏ thuộc khu phố cổ, nơi mà tiếng còi xe của sự hiện đại dường như bị chặn lại bởi những bức tường gạch rêu phong. Không gian bên trong quán ngập tràn mùi gỗ mục, mùi thuốc lá thơm và mùi bia nồng. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn dầu cũ kỹ tạo nên một bầu không khí hoài niệm, tách biệt hoàn toàn với vẻ hào nhoáng ngoài kia.
An bước vào, cố gắng thu mình lại trong góc tối. Trên sân khấu nhỏ chỉ cao hơn mặt đất chừng một gang tay, Gia Huy đang ngồi trên một chiếc ghế cao, chiếc Guitar điện màu đen nhám tựa vào đùi anh như một phần cơ thể. Anh không còn mặc sơ mi trắng như hôm ở trường, thay vào đó là chiếc áo thun đen phong trần, tay áo xắn cao lộ ra những đường gân nam tính.
"Một, hai... một, hai..."
Tiếng thử mic trầm đục vang lên. Huy ngước mắt lên, vô tình hay hữu ý mà ánh mắt anh dừng lại đúng chỗ An đang ngồi. Một cái gật đầu nhẹ tênh.
Tiếng đàn vang lên. Không phải là những giai điệu lãng mạn thường thấy ở các quán cà phê sinh viên, mà là một đoạn intro mạnh mẽ, dồn dập với những âm thanh distortion đầy gai góc. Đó là tiếng lòng của những kẻ bị dồn nén, tiếng hét của những giấc mơ đang bị bóp nghẹt bởi thực tế cơm áo gạo tiền.
An vội vàng đưa máy ảnh lên. Qua ống kính, cô thấy một Gia Huy hoàn toàn khác. Khi anh chơi đàn, những ngón tay thon dài lướt trên phím đàn với một tốc độ kinh ngạc, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt toát lên vẻ đê mê như đang chìm đắm trong một thánh đường của riêng mình. Anh không thiết kế nhà cửa, anh đang thiết kế nỗi buồn và sự tự do bằng âm nhạc.
Khoảnh khắc đó, An hiểu rằng việc Huy phải từ bỏ âm nhạc để về làm kiến trúc sư cho gia đình chẳng khác nào việc bắt một con chim ưng phải sống trong lồng kính.
Buổi diễn kết thúc trong tiếng vỗ tay rầm rộ của nhóm khán giả ít ỏi nhưng trung thành. Huy bước xuống sân khấu, mồ hôi đẫm trán, anh tiến thẳng về phía bàn của An.
"Chụp được gì không, nhiếp ảnh gia?"
An đặt máy xuống, lòng vẫn còn hơi chao đảo vì âm thanh vừa rồi: "Tôi chụp được một người đang cố gắng bám lấy linh hồn của mình."
Huy khựng lại một chút trước câu nói của cô, rồi anh bật cười, một điệu cười khàn đặc: "Cô nói chuyện nghe giống như mấy tay triết học gia nửa mùa vậy. Nhưng mà... cô nói đúng."
Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, gọi hai chai bia lạnh.
"Đó là ban nhạc của tôi – The Last Echo (Tiếng vọng cuối cùng). Cái tên cũng giống như định mệnh vậy. Sau tháng này, mỗi đứa một ngả. Thằng trống đi làm sale bất động sản, thằng bass về quê lấy vợ theo ý bố mẹ. Còn tôi... tôi sẽ đi vẽ những cái hộp cho người ta ở."
An nhìn vào chai bia đang đọng nước, khẽ hỏi: "Tại sao không tiếp tục?"
"Cô nghĩ cuộc đời này là một bộ phim thanh xuân à?" Huy nhấp một ngụm bia lớn, ánh mắt trở nên cay đắng. "Bố tôi nói, âm nhạc là thứ xa xỉ của những kẻ giàu có, còn với những kẻ như chúng ta, nó là thuốc độc. Nó làm mình mơ mộng, mà mơ mộng thì không ra tiền. Sáng nay, ông ấy vừa gửi cho tôi lịch bay sang Singapore vào cuối tháng này để tham gia một khóa đào tạo quản lý."
An lặng người. Hóa ra, đằng sau vẻ bất cần của "nam thần" trường Kiến trúc là một gông xiềng vô hình mà anh không thể phá bỏ.
"Tôi cũng vậy," An thú nhận, giọng cô nhỏ hẳn đi. "Mẹ tôi đã xin việc cho tôi ở quê. Thứ Hai tới tôi phải đi phỏng vấn tại một ngân hàng. Tôi chưa bao giờ thích đếm tiền của người khác, tôi chỉ thích đếm những tia nắng qua ống kính thôi."
Trong không gian chật hẹp của quán bar cũ, hai kẻ chuẩn bị trở thành "người lớn" nhìn nhau. Họ thấy chính mình trong mắt đối phương – những kẻ đang mang trái tim rực cháy nhưng đôi chân lại bị xiềng xích vào thực tại.
Huy đặt chai bia xuống bàn, âm thanh va chạm khô khốc. Anh nhìn thẳng vào mắt An, giọng nói mang theo một sự quyết tâm liều lĩnh:
"Hà An, chúng ta còn hai tuần. Hai tuần trước khi tôi bay, và hai tuần trước khi cô đi phỏng vấn. Cô có dám làm một điều gì đó điên rồ không? Không phải vì tiền, không phải vì bố mẹ, chỉ vì chính mình thôi."
An cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường: "Điều điên rồ gì?"
"Đi cùng tôi. Tôi sẽ đưa ban nhạc của mình đi diễn 'lậu' ở một vài nơi đặc biệt. Cô chụp lại tất cả. Tôi muốn một bộ ảnh mà ở đó, chúng tôi không phải là những kẻ thất bại, mà là những vị vua của vương quốc mình tự tạo ra. Khi chúng ta già đi, ít nhất còn có cái để nhìn lại và biết rằng mình đã từng sống."
Tiếng mưa bên ngoài hẻm càng lúc càng to, át cả tiếng nhạc jazz đang phát lại trong quán. An nhìn chiếc máy ảnh đặt trên bàn, rồi nhìn vào bàn tay đầy vết chai vì bấm dây đàn của Huy. Cô biết, nếu gật đầu, cô đang đi ngược lại tất cả những gì mẹ cô hằng kỳ vọng. Cô đang chọn một con đường bấp bênh thay vì một chỗ ngồi máy lạnh ổn định.
Nhưng, nhìn thấy ánh lửa le lói trong mắt Huy, An nhận ra cô không muốn làm một con số vô hồn nữa.
"Được," An nói, giọng cô vang lên rõ ràng giữa tiếng mưa. "Tôi sẽ đi cùng anh. Chúng ta sẽ làm nên một bộ ảnh... rực rỡ nhất."
Huy mỉm cười, lần đầu tiên nụ cười của anh không còn mang vẻ tự giễu. Anh đưa tay ra, và An đặt tay mình vào đó. Một bản giao ước của tuổi trẻ đã được ký kết trong góc tối của "The Old Note".
Ngoài kia, thành phố vẫn vận hành theo cái cách tàn nhẫn của nó, nhưng ở đây, có hai kẻ vừa quyết định "mơ" giữa ban ngày.