Sáng thứ Hai, thành phố thức dậy bằng cái vẻ vội vã, xô bồ như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Hà An đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng được là phẳng phiu. Hôm nay là ngày cô có buổi phỏng vấn tại một ngân hàng lớn theo sắp xếp của mẹ. Trong chiếc túi xách của cô, bộ hồ sơ xin việc nằm gọn gàng cạnh chiếc máy ảnh Fujifilm – một sự đối lập nực cười giữa thực tại và giấc mơ.
Suốt buổi phỏng vấn, An ngồi đó như một cỗ máy. Cô trả lời những câu hỏi về nghiệp vụ kế toán, về định hướng 5 năm tới bằng một giọng nói đều đều, thiếu sức sống. Khi vị giám đốc nhân sự hỏi: "Tại sao chúng tôi nên chọn em?", An bỗng khựng lại. Đáng lẽ cô phải nói về sự cẩn thận, về lòng trung thành, nhưng trong đầu cô lúc đó chỉ hiện lên hình ảnh Gia Huy đứng trên sân khấu, đôi mắt nhắm nghiền hòa vào tiếng đàn.
"Vì tôi là người có thể nhìn thấy những thứ mà người khác thường bỏ qua," An buột miệng nói.
Vị giám đốc nhướng mày, có vẻ thích thú hoặc đang đánh giá sự lạc quẻ của cô. An rời khỏi tòa nhà kính cao chọc trời với một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cô biết mình đã trượt, hoặc nếu có đỗ, cô cũng sẽ không thuộc về nơi đó.
Điện thoại trong túi An rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Đừng về nhà vội. 2 giờ chiều, bãi phế liệu phía Đông thành phố. Mang theo cuộn phim đen trắng."
An mỉm cười, một nụ cười mà chính cô cũng không nhận ra là nó rạng rỡ đến thế nào. Cô bắt một chuyến xe ôm, băng qua những con phố đông đúc để đến điểm hẹn.
Bãi phế liệu phía Đông là một nghĩa địa của những khối sắt vụn, những chiếc xe buýt cũ kỹ và những thùng container hoen gỉ. Giữa không gian hoang phế ấy, ban nhạc The Last Echo đã có mặt đầy đủ. Gia Huy đang đứng trên nóc một chiếc xe buýt màu vàng đã mất hết cửa kính, tay cầm chiếc guitar điện, dây cáp nối dài xuống một bộ loa di động chạy bằng pin bên dưới.
"Cô đến muộn 5 phút," Huy nhìn đồng hồ, môi nhếch lên một nụ cười thách thức.
"Tôi vừa mới đi bán linh hồn cho một ngân hàng về," An đáp, nhanh chóng lôi máy ảnh ra khỏi túi, bỏ mặc bộ đồ công sở rườm rà.
Huy nhảy xuống khỏi nóc xe, những lọn tóc rối tung trong gió. "Hôm nay chúng ta sẽ chụp bộ ảnh đầu tiên. Chủ đề là: 'Sự sống trong lòng những phế tích'. Đây là nơi tụi tôi tập nhạc lần đầu tiên cách đây 4 năm. Lúc đó, cả nhóm tin rằng mình sẽ thay đổi thế giới bằng âm nhạc."
An bắt đầu làm việc. Cô không còn là một cô sinh viên kế toán rụt rè nữa. Khi cầm máy ảnh, An trở nên quyết đoán và sắc sảo. Cô yêu cầu thằng bass ngồi tựa vào đống lốp xe cũ, yêu cầu Huy đứng ngược sáng để tận dụng những tia nắng xiên qua các khe hở của container.
Tách. Tách.
"Huy, nghiêng đầu sang trái một chút. Nhìn vào ống kính như thể anh đang nhìn vào kẻ thù của mình vậy," An ra lệnh.
Huy ngẩn người. Đây là lần đầu tiên anh thấy An tự tin đến thế. Ánh mắt cô sắc lẹm sau ống kính, ngón tay nhấn nút chụp điêu luyện như một nhạc công thực thụ. Anh bắt đầu gảy đàn, những âm thanh khô khốc, trần trụi vang lên giữa bãi phế liệu, không có khán giả, không có ánh đèn màu, chỉ có tiếng gió lùa qua sắt vụn và tiếng cửa trập máy ảnh.
Họ làm việc say mê suốt 3 tiếng đồng hồ. Mồ hôi thấm đẫm áo, bụi bẩn bám đầy vào gấu quần tây của An, nhưng cô không quan tâm. Trong khung hình của cô, The Last Echo không phải là một ban nhạc sắp tan rã. Họ hiện lên như những chiến binh cuối cùng của một thời đại đã mất, kiêu hãnh và bất diệt.
Khi nắng quái chiều hôm bắt đầu nhuộm đỏ cả bãi phế liệu, cả nhóm ngồi bệt xuống đất, chia nhau những ổ bánh mì mua vội và chai nước lọc đã ấm lên vì nắng.
"Này An," Huy ngồi cạnh cô, đôi mắt nhìn về phía đường chân trời đầy khói bụi công nghiệp. "Tại sao cô lại chọn máy ảnh thay vì những con số? Ý tôi là, một cô gái như cô, nghe lời bố mẹ chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao?"
An im lặng một lúc, nhìn xuống đôi bàn tay mình đã lấm lem bụi sắt: "Vì khi nhìn qua ống kính, tôi mới thấy mình thực sự tồn tại. Những con số trên bảng cân đối... chúng luôn phải bằng nhau, luôn phải logic. Nhưng cuộc đời này đâu có logic như vậy. Có những nỗi buồn không thể định lượng, và có những niềm vui không thể cộng trừ."
Huy quay sang nhìn cô, ánh mắt anh dịu lại. "Tôi hiểu. Giống như việc kiến trúc sư phải tính toán từng milimet cho một ngôi nhà bền vững, nhưng không ai tính toán được cái cảm giác của người sống trong đó khi họ cô đơn."
Họ ngồi đó, giữa những phế tích của quá khứ, bàn bạc về những địa điểm tiếp theo cho "bản hợp đồng tuổi trẻ". Huy rút ra một cuốn sổ tay nhỏ, gạch tên những địa điểm danh tiếng và ghi vào đó: Nhà ga cũ, Sân thượng chung cư 42, Bờ sông dưới chân cầu Long Biên...
"Chúng ta sẽ đi hết những nơi này trong 10 ngày tới," Huy nói, giọng anh đầy hưng phấn. "Và đêm cuối cùng, sẽ là đêm diễn thực sự duy nhất của The Last Echo. Cô sẽ là người duy nhất ghi lại toàn bộ sự thật về đêm đó."
Đúng lúc đó, điện thoại của An lại đổ chuông. Là mẹ cô.
An nhìn màn hình, cảm giác sợ hãi quen thuộc lại trỗi dậy. Cô định bắt máy, nhưng Huy đã đưa tay ngăn lại.
"Đừng nghe," Huy nói khẽ. "Ít nhất là lúc này. Hãy để bầu trời này là của riêng chúng ta thêm một lúc nữa thôi."
An nhìn vào mắt Huy, rồi nhìn sang chiếc máy ảnh đang chứa đựng những thước phim rực rỡ nhất mà cô từng chụp. Cô tắt nguồn điện thoại, ném nó vào sâu trong túi xách.
Chiều hôm đó, dưới bầu trời rực lửa của khu phế liệu, có hai kẻ đã chính thức xé bỏ những bản kế hoạch được vạch sẵn cho đời mình. Họ không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng trong khoảnh khắc này, họ biết mình đang được sống.
"Cảm ơn anh, Huy," An thì thầm.
"Đừng cảm ơn tôi," Huy đứng dậy, xách chiếc guitar lên vai. "Hãy cảm ơn chiếc máy ảnh của cô vì đã không để tôi biến mất một cách âm thầm."
Họ bước ra khỏi bãi phế liệu khi phố đã lên đèn. An biết, tối nay khi về nhà, cô sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của mẹ, với những lời trách móc về tương lai. Nhưng lạ thay, cô không còn thấy sợ nữa. Cô có một bí mật để bảo vệ, và cô có một hành trình cần phải hoàn thành.
Bản hợp đồng này, không được ký bằng mực, mà được ký bằng khao khát của những trái tim đang bước vào tuổi trưởng thành với đầy những vết thương lấp lánh.