Sau buổi chụp hình tại bãi phế liệu, An về nhà khi đồng hồ đã điểm 10 giờ tối. Đúng như dự đoán, màn hình điện thoại hiện lên 20 cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Căn phòng trọ nhỏ bé bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Cô không gọi lại, chỉ lặng lẽ tháo cuộn phim ra khỏi máy, cẩn thận cất vào hộp chống ẩm như cất giữ một báu vật vừa đánh cắp được từ định mệnh.
Ngày hôm sau, Huy hẹn cô tại trạm xe buýt trung tâm. Anh không mang theo ban nhạc, chỉ có chiếc guitar điện quen thuộc đeo sau lưng và một chiếc túi vải cũ.
"Hôm nay chỉ có hai chúng ta thôi," Huy nói khi thấy vẻ mặt ngơ ngác của An. "Tụi nó bận đi xin việc, hoặc đi xem mắt theo ý gia đình rồi. Chúng ta sẽ đi chụp 'ngoại cảnh' cho tôi trước."
Họ lên chuyến xe buýt số 09 – chuyến xe chạy vòng quanh những khu phố cũ và những công trình kiến trúc đang chờ bị dỡ bỏ. Xe vắng khách, chỉ có vài người già đi chợ sớm và tiếng động cơ nổ đều đều như hơi thở của một gã khổng lồ mệt mỏi. An chọn ngồi ở hàng ghế cuối, cạnh cửa sổ. Huy ngồi xuống bên cạnh, đặt chiếc guitar lên đùi.
"An này, cô có bao giờ tự hỏi vì sao người ta lại cứ phải vội vã để lớn lên không?" Huy hỏi, mắt nhìn ra những dãy nhà cổ đang bị những tấm bạt che lại để chuẩn bị xây trung tâm thương mại.
"Tôi nghĩ không ai muốn vội cả," An tựa đầu vào kính xe, hơi lạnh của máy điều hòa làm cô tỉnh táo hơn. "Chỉ là áp lực từ những người đi trước khiến chúng ta có cảm giác nếu không chạy thật nhanh, mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Như mẹ tôi chẳng hạn, bà luôn sợ tôi sẽ 'thất bại' nếu không có một bảng lương ổn định hằng tháng."
Huy im lặng một lúc lâu. Anh lấy từ trong túi ra một chiếc tai nghe có dây, chia một bên cho An. "Nghe thử đi. Đây là bản demo tôi vừa viết tối qua. Chưa có lời, chỉ có giai đoạn đầu của sự tan vỡ."
An áp tai nghe vào. Tiếng guitar acoustic mộc mạc vang lên, khác hẳn với sự ồn ào, gai góc của đêm diễn ở quán bar. Giai điệu chậm, buồn, giống như tiếng bước chân của một người đang đi bộ một mình dưới mưa. Nó mang theo hơi thở của những chiều cuối thu, của những lời chưa kịp nói và của cả sự tiếc nuối về một thời trẻ dại sắp trôi qua.
Qua ống kính máy ảnh, An chụp lại góc nghiêng của Huy khi anh đang nghe nhạc. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe buýt, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên gương mặt anh. Trong giây phút đó, Huy không còn là "nam thần" hay "tay chơi Rock" ngạo nghễ. Anh chỉ là một chàng trai 22 tuổi đang loay hoay tìm cách giữ lại cái tôi của mình trước khi bị dòng đời nghiền nát.
"Giai điệu này... nó tên là gì?" An hỏi khẽ khi bản nhạc kết thúc.
"Chưa có tên. Có lẽ là 'Chuyến xe không bến'." Huy nhếch môi. "Hệt như chúng ta bây giờ vậy."
Họ xuống xe tại một khu chung cư cũ nát, nơi mà những mảng tường vàng đã bong tróc, chằng chịt dây điện và những lồng sắt ban công mọc ra như những cái gai. Đây từng là niềm tự hào của kiến trúc những thập niên trước, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một khối bê tông chờ ngày khai tử.
Huy đứng giữa sân chung cư, nhìn lên những ô cửa sổ san sát nhau. "Đây là nơi tôi sinh ra. Bố tôi đã từng là một kiến trúc sư đầy tâm huyết, ông ấy đã tham gia thiết kế khu này. Nhưng sau một vài biến cố kinh doanh, ông ấy trở thành một người thực dụng đến đáng sợ. Ông ấy bắt tôi học kiến trúc không phải để tôi sáng tạo, mà để tôi đi kiếm tiền bù lại những gì ông ấy đã mất."
An đưa máy lên, bắt lấy khoảnh khắc Huy đưa tay chạm vào mảng tường rêu xanh. Có một sự thấu cảm chạy dọc sống lưng cô. Hóa ra, đằng sau sự áp đặt của cha Huy là một nỗi đau cũ, và đằng sau sự phản kháng của Huy là cả một sự tổn thương sâu sắc.
Họ leo lên tầng thượng của khu chung cư. Từ đây, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang chuyển mình. Những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép lấp lánh ở phía xa, đối lập hoàn toàn với sự xập xệ nơi họ đang đứng.
"Nào, chụp đi!" Huy đứng lên rìa của lan can xi măng, dang rộng hai tay như muốn ôm lấy cả thành phố. "Chụp lại cái khoảnh khắc tôi đang đứng trên đỉnh của những gì sắp mất đi."
Tách. Tách. Tách.
An bấm máy liên tục. Cô chụp được sự tự do trong đôi mắt Huy, và cả sự cô độc trong dáng đứng của anh. Những tấm ảnh này không giống bất kỳ bộ ảnh cưới hay ảnh kỷ yếu nào cô từng thấy. Chúng mang màu sắc của sự thật – một sự thật đôi khi đau lòng nhưng đầy rực rỡ.
Khi chiều buông, họ ngồi lại trên sân thượng, chia nhau chiếc tai nghe một lần nữa. Thành phố bắt đầu lên đèn, những dòng xe cộ phía dưới trông như những dải lụa sáng rực rỡ.
"An," Huy quay sang nhìn cô, giọng anh nghiêm túc. "Nếu sau này cô phải làm việc ở ngân hàng, cô có còn cầm máy ảnh nữa không?"
An nhìn vào đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang chiếc Fujifilm. "Tôi không biết. Nhưng tôi hứa, tôi sẽ không để bộ phim trong chiếc máy này bị mốc."
Huy mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi. "Vậy thì tốt. Ít nhất chúng ta phải có một người giữ lại chứng cứ rằng chúng ta đã từng mơ."
Chuyến xe buýt lượt về đưa họ đi giữa những ánh đèn neon rực rỡ. An tựa đầu vào vai Huy, sự mệt mỏi và cảm giác bình yên lạ lùng hòa quyện vào nhau. Cô biết, ngày mai thực tế sẽ lại gõ cửa, mẹ cô sẽ lại gọi điện, và những hồ sơ xin việc sẽ lại hiện ra.
Nhưng tối nay, trên chuyến xe cuối cùng này, cô cảm thấy mình không còn cô đơn trên hành trình tìm kiếm "bầu trời khác" nữa.