MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁCChương 5: Khi thực tại gõ cửa

PHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁC

Chương 5: Khi thực tại gõ cửa

1,225 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông điện thoại báo thức lúc 6 giờ sáng vang lên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những dư âm mơ màng của chuyến xe buýt đêm qua. Hà An bật dậy, cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lồng ngực. Trên bàn trang điểm, bộ đồ công sở màu xanh đen – bộ giáp mà mẹ cô đã chuẩn bị sẵn để "đi chiến đấu" – đang treo lủng lẳng như một lời nhắc nhở đanh thép về thực tại.

Hôm nay là ngày phỏng vấn chính thức tại Ngân hàng N – cơ hội "vàng" mà bác cả của cô đã phải dùng hết các mối quan hệ mới xin được.

An soi gương, đánh một lớp phấn mỏng để che đi quầng thâm sau những đêm thức trắng chụp ảnh. Cô trông giống hệt như những gì người lớn kỳ vọng: một nữ cử nhân kế toán hiền lành, chỉn chu và dễ bảo. Nhưng chỉ mình An biết, bên trong lớp vỏ bọc ấy, linh hồn cô đang gào thét để được trở lại bãi phế liệu, được cầm máy ảnh và đứng cạnh Gia Huy.

"Con chuẩn bị xong chưa? Đừng để bác cả phải đợi ở sảnh nhé." Tin nhắn của mẹ hiện lên.

An thở dài, cầm lấy tập hồ sơ. Nhưng thay vì chỉ mang theo túi xách văn phòng, cô vẫn lén nhét chiếc máy ảnh nhỏ vào dưới lớp giấy tờ. Nó là vật hộ mệnh, là thứ duy nhất nhắc nhở cô rằng mình vẫn là Hà An, chứ không phải là một con số nhân viên nào đó.

Tại sảnh ngân hàng, máy lạnh chạy buốt giá. Những người trẻ tuổi giống cô, mặc những bộ đồ giống cô, đang ngồi thẳng lưng, gương mặt căng thẳng và vô hồn. An ngồi ở hàng ghế chờ, nhìn ra cửa kính lớn. Thành phố ngoài kia vẫn rực rỡ, nhưng sau lớp kính cách âm này, tất cả đều tĩnh mịch đến đáng sợ.

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung nhẹ. Một tấm ảnh từ Huy.

Đó là tấm ảnh chụp bản vẽ kiến trúc một ngôi nhà bị xé nát, đặt cạnh một xấp vé máy bay đi Singapore. Dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Hôm nay tôi phải đi ký hợp đồng thực tập với bố. Sắp thành 'người lớn' rồi. Chúc cô may mắn với đống tiền của họ."

An siết chặt điện thoại. Một cảm giác bất lực trào dâng. Cả cô và Huy, đều đang bị thực tại bóp nghẹt ngay khi vừa mới chạm tay vào giấc mơ.

"Số 104, Trần Hà An. Mời vào phòng phỏng vấn."

An đứng dậy, bước đi như một cái bóng. Buổi phỏng vấn diễn ra trong sự ngột ngạt. Những câu hỏi về bảng cân đối kế toán, về chỉ số tài chính, về lòng trung thành với tổ chức... An trả lời trôi chảy, nhưng giọng nói cô trống rỗng.

"Em có vẻ rất chuyên nghiệp," vị trưởng phòng nhân sự gật đầu hài lòng. "Hồ sơ đẹp, câu trả lời sắc sảo. Nếu không có gì thay đổi, thứ Hai tới em có thể bắt đầu thử việc."

An nên vui. Đáng lẽ cô phải gọi điện báo cho mẹ ngay lập tức để bà tự hào. Nhưng khi bước ra khỏi phòng phỏng vấn, đứng giữa hành lang lát đá hoa cương bóng loáng, An bỗng thấy mình không thể thở nổi. Cô chạy nhanh vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại.

Cô lấy chiếc máy ảnh ra, đôi tay run rẩy. Cô nhìn lại những bức ảnh đã chụp Huy trên sân thượng, những bức ảnh ở bãi phế liệu. Đó là nơi cô thấy mình có ích, nơi cô thấy mình rực rỡ nhất.

Cô không thể làm việc ở đây. Cô không thể dành 8 tiếng mỗi ngày để nhìn vào những con số trong khi bầu trời của cô đang dần khép lại.

An bước ra khỏi tòa nhà ngân hàng, nắng trưa hắt vào mặt nóng bừng. Cô không bắt xe về nhà. Cô bắt một chuyến xe ôm, hướng thẳng về phía "The Old Note".

Lúc cô đến nơi, quán vẫn chưa mở cửa, nhưng Huy đang ngồi ở bậc thềm, chiếc Guitar để sang một bên, trên tay là bản hợp đồng thực tập đã bị vò nát một góc.

"Sao? Thành nhân viên ngân hàng rồi à?" Huy ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

An không trả lời. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, mái tóc đen hơi rối vì gió. "Tôi vừa nói với họ là tôi cần thời gian suy nghĩ."

Huy im lặng, rồi anh bật cười chua chát. "Tôi thì tệ hơn. Tôi đã ký tên vào bản cam kết với bố rồi. Sáng mai tôi sẽ phải lên văn phòng của ông ấy để bắt đầu làm quen với những bản vẽ khô khan kia."

"Anh sẽ từ bỏ âm nhạc thật sao?" An quay sang nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự tiếc nuối.

"Cô bảo tôi phải làm gì đây?" Huy đứng bật dậy, giọng anh đột ngột trở nên gay gắt. "Tôi không thể sống bằng những tràng pháo tay ở quán bar. Tôi không thể để bố tôi thất vọng thêm nữa. Đôi khi, thanh xuân chỉ là một chương ngắn ngủi mà chúng ta buộc phải lật qua để đọc cái chương tẻ nhạt của cuộc đời mình."

An đứng dậy theo, cô nắm lấy tay anh. "Nhưng chúng ta đã thỏa thuận rồi mà! 10 ngày. Chúng ta vẫn còn 6 ngày nữa. Đêm diễn cuối cùng của ban nhạc, bộ ảnh của tôi... Anh định vứt bỏ hết sao?"

Huy nhìn vào bàn tay của An đang giữ chặt lấy tay mình. Sự run rẩy của cô khiến lòng anh chùng xuống. Anh hiểu rằng, An không chỉ đang đòi lại công bằng cho anh, mà cô đang cầu xin một lý do để chính cô không phải buông xuôi.

"An này," Huy nói, giọng dịu đi. "Chúng ta chỉ là những kẻ mộng du thôi. Và thực tế vừa mới gõ cửa rồi."

"Vậy thì đừng mở cửa!" An nói to, nước mắt bắt đầu chực trào. "Ít nhất là cho đến khi chúng ta hoàn thành bộ ảnh đó. Huy, tôi đã từ chối một công việc ổn định để đứng đây với anh. Đừng để sự đánh đổi của tôi trở nên vô nghĩa."

Nắng chiều đổ dài bóng của hai người trên con hẻm nhỏ. Sự im lặng kéo dài như hàng thế kỷ. Cuối cùng, Huy thở dài, anh nhặt chiếc Guitar lên.

"Đêm nay, 10 giờ tối. Ở nhà ga cũ," Huy nói, không nhìn vào mắt cô. "Đó sẽ là bối cảnh tiếp theo. Đừng mang theo bộ đồ công sở đó, nó không hợp với phim của cô đâu."

Huy quay lưng đi vào trong quán, bỏ lại An đứng đó giữa con hẻm vắng. Thực tại đã gõ cửa, và họ đã chọn cách giả vờ như không nghe thấy thêm một lần nữa. Nhưng cả hai đều biết, cái cửa ấy không sớm thì muộn cũng sẽ bị phá tung.

An lau nước mắt, cầm máy ảnh lên. Cô không biết ngày mai sẽ ra sao, cô chỉ biết rằng tối nay, ở nhà ga cũ, cô sẽ chụp lại những gì đẹp nhất của một cuộc trốn chạy vĩ đại.