Một năm sau.
Thành phố vẫn chuyển mình không ngừng nghỉ với những công trình cao chọc trời mọc lên như nấm, nhưng cái nắng tháng Sáu vẫn vẹn nguyên vị gắt nồng và mùi nhựa đường nóng hổi. Hà An đứng ở sảnh ga đến của sân bay Tân Sơn Nhất, trên tay không còn là tập hồ sơ xin việc nhăn nhúm, mà là chiếc máy ảnh Leica đời mới – phần thưởng cho giải Nhất cuộc thi ảnh Nghệ thuật Toàn quốc năm vừa rồi.
An bây giờ đã là một nhiếp ảnh gia tự do có tiếng cho các tạp chí kiến trúc và đời sống. Cô không về quê làm kế toán. Cô cũng không làm việc ở ngân hàng. Cô sống trong một căn hộ nhỏ có ban công tràn ngập ánh sáng, nơi cô dùng làm studio riêng. Mẹ cô, dù vẫn chưa hoàn toàn hiểu về nghệ thuật, nhưng đã thôi không còn gửi những mẫu tin tuyển dụng công chức cho cô nữa sau khi thấy con gái tự tin xuất hiện trên tivi.
"Chuyến bay SQ172 từ Singapore đã hạ cánh."
Tiếng loa thông báo làm tim An hẫng một nhịp. Cô đứng nép vào một góc, đưa ống kính máy ảnh lên như một thói quen để che giấu sự hồi hộp.
Đám đông bắt đầu ùa ra. Giữa những doanh nhân veston lịch lãm và những gia đình đi du lịch, một bóng dáng cao gầy xuất hiện. Gia Huy bước ra, mái tóc đã được cắt ngắn gọn gàng hơn, gương mặt mang nét sương gió và trưởng thành của một người đàn ông đã tự mình đứng vững ở xứ người. Anh mặc chiếc sơ mi đen đơn giản, vai đeo bao đàn guitar – không phải cây đàn đen nhám cũ kỹ, mà là một cây đàn mới, chắc chắn và sáng bóng.
An không gọi tên anh. Cô chỉ đứng đó, nín thở và nhấn nút chụp.
Tách.
Trong khung hình, Huy dừng lại giữa dòng người đông đúc. Anh dường như linh cảm thấy điều gì đó, chậm rãi xoay người lại. Khi ánh mắt hai người chạm nhau qua ống kính, thời gian như ngưng đọng. Huy nở một nụ cười rạng rỡ – nụ cười không còn sự tự giễu hay đắng chát, mà là sự thanh thản của kẻ đã tìm thấy bến đỗ.
"Nhiếp ảnh gia, cô định để tôi đứng đây làm mẫu miễn phí mãi sao?" Huy lên tiếng, giọng anh trầm ấm vang lên giữa không gian ồn ào.
An hạ máy xuống, bước tới. "Giá của tôi bây giờ đắt lắm đấy, kiến trúc sư ạ."
Họ không ôm nhau nồng nhiệt như những đôi tình nhân trong phim. Họ đứng cách nhau một khoảng vừa đủ, nhìn sâu vào mắt đối phương để đọc được tất cả những thăng trầm của một năm xa cách. Huy đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán An.
"Tôi đã hoàn thành bản thiết kế không gian triển lãm đó rồi," Huy nói, mắt lấp lánh niềm vui. "Bố tôi đã duyệt. Ông ấy không chỉ cho phép tôi làm, mà còn đầu tư vốn để nó trở thành một dự án cộng đồng cho các nghệ sĩ trẻ tại Sài Gòn. Ngày mai, chúng ta đi khảo sát mặt bằng chứ?"
"Địa điểm ở đâu?" An tò mò.
Huy mỉm cười bí mật. "Chính là bãi phế liệu cũ phía Đông. Tôi sẽ biến những thùng container hoen gỉ đó thành những phòng trưng bày nghệ thuật rực rỡ nhất."
Ngày hôm sau, họ trở lại nơi khởi đầu của mọi chuyện. Bãi phế liệu giờ đây đã được dọn dẹp bớt những mảnh sắt vụn nguy hiểm, nhưng vẫn giữ nguyên cái vẻ hoang dại, phong trần. An đứng trên nóc chiếc xe buýt vàng cũ – nơi Huy từng chơi bản nhạc đầu tiên cho cô chụp – nhìn Huy đang say sưa trải bản vẽ kiến trúc lên một chiếc thùng phuy.
"An này," Huy ngước lên nhìn cô, nắng chiều vàng rực đổ xuống vai anh. "Thanh xuân muộn của chúng ta... có lẽ bây giờ mới thực sự bắt đầu."
An đưa máy ảnh lên, lấy nét vào gương mặt Huy và bản vẽ đầy những tâm huyết phía sau. Cô chợt nhận ra rằng, thanh xuân không phải là một độ tuổi, cũng không phải là một khoảng thời gian cố định. Thanh xuân là khi chúng ta dám từ bỏ những con đường mòn để đi vào bụi rậm, là khi chúng ta dám đối mặt với nỗi sợ để bảo vệ điều mình yêu.
"Phải," An mỉm cười, ngón tay nhấn nút chụp. "Và bầu trời này, cuối cùng cũng đã thuộc về chúng ta."
Phía sau giảng đường kia, không còn là những bức tường gạch ngăn cách, cũng không còn là những giấc mơ bị bỏ quên trong ngăn kéo. Ở đó, có một nhiếp ảnh gia đang bắt trọn linh hồn của thành phố, và một kiến trúc sư đang xây dựng những không gian cho những âm thanh tự do vang vọng.
Tiếng ve kêu cuối hè vẫn râm ran trên những tán phượng, nhưng lần này, nó nghe giống như một bản hòa tấu chào mừng những kẻ mộng mơ vừa chính thức trưởng thành.
Họ đứng bên nhau giữa vùng đất phế liệu, nhìn về phía mặt trời lặn. Bầu trời hôm ấy không còn là màu xám xịt của sự chông chênh, mà là một dải lụa màu cam cháy rực rỡ, hứa hẹn một ngày mai đầy những thước phim và những hợp âm mới.
Chương cũ đã khép lại, nhưng cuốn tiểu thuyết của cuộc đời họ mới chỉ vừa sang trang rực rỡ nhất.
Một năm sau.
Thành phố vẫn chuyển mình không ngừng nghỉ với những công trình cao chọc trời mọc lên như nấm, nhưng cái nắng tháng Sáu vẫn vẹn nguyên vị gắt nồng và mùi nhựa đường nóng hổi. Hà An đứng ở sảnh ga đến của sân bay Tân Sơn Nhất, trên tay không còn là tập hồ sơ xin việc nhăn nhúm, mà là chiếc máy ảnh Leica đời mới – phần thưởng cho giải Nhất cuộc thi ảnh Nghệ thuật Toàn quốc năm vừa rồi.
An bây giờ đã là một nhiếp ảnh gia tự do có tiếng cho các tạp chí kiến trúc và đời sống. Cô không về quê làm kế toán. Cô cũng không làm việc ở ngân hàng. Cô sống trong một căn hộ nhỏ có ban công tràn ngập ánh sáng, nơi cô dùng làm studio riêng. Mẹ cô, dù vẫn chưa hoàn toàn hiểu về nghệ thuật, nhưng đã thôi không còn gửi những mẫu tin tuyển dụng công chức cho cô nữa sau khi thấy con gái tự tin xuất hiện trên tivi.
"Chuyến bay SQ172 từ Singapore đã hạ cánh."
Tiếng loa thông báo làm tim An hẫng một nhịp. Cô đứng nép vào một góc, đưa ống kính máy ảnh lên như một thói quen để che giấu sự hồi hộp.
Đám đông bắt đầu ùa ra. Giữa những doanh nhân veston lịch lãm và những gia đình đi du lịch, một bóng dáng cao gầy xuất hiện. Gia Huy bước ra, mái tóc đã được cắt ngắn gọn gàng hơn, gương mặt mang nét sương gió và trưởng thành của một người đàn ông đã tự mình đứng vững ở xứ người. Anh mặc chiếc sơ mi đen đơn giản, vai đeo bao đàn guitar – không phải cây đàn đen nhám cũ kỹ, mà là một cây đàn mới, chắc chắn và sáng bóng.
An không gọi tên anh. Cô chỉ đứng đó, nín thở và nhấn nút chụp.
Tách.
Trong khung hình, Huy dừng lại giữa dòng người đông đúc. Anh dường như linh cảm thấy điều gì đó, chậm rãi xoay người lại. Khi ánh mắt hai người chạm nhau qua ống kính, thời gian như ngưng đọng. Huy nở một nụ cười rạng rỡ – nụ cười không còn sự tự giễu hay đắng chát, mà là sự thanh thản của kẻ đã tìm thấy bến đỗ.
"Nhiếp ảnh gia, cô định để tôi đứng đây làm mẫu miễn phí mãi sao?" Huy lên tiếng, giọng anh trầm ấm vang lên giữa không gian ồn ào.
An hạ máy xuống, bước tới. "Giá của tôi bây giờ đắt lắm đấy, kiến trúc sư ạ."
Họ không ôm nhau nồng nhiệt như những đôi tình nhân trong phim. Họ đứng cách nhau một khoảng vừa đủ, nhìn sâu vào mắt đối phương để đọc được tất cả những thăng trầm của một năm xa cách. Huy đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán An.
"Tôi đã hoàn thành bản thiết kế không gian triển lãm đó rồi," Huy nói, mắt lấp lánh niềm vui. "Bố tôi đã duyệt. Ông ấy không chỉ cho phép tôi làm, mà còn đầu tư vốn để nó trở thành một dự án cộng đồng cho các nghệ sĩ trẻ tại Sài Gòn. Ngày mai, chúng ta đi khảo sát mặt bằng chứ?"
"Địa điểm ở đâu?" An tò mò.
Huy mỉm cười bí mật. "Chính là bãi phế liệu cũ phía Đông. Tôi sẽ biến những thùng container hoen gỉ đó thành những phòng trưng bày nghệ thuật rực rỡ nhất."
Ngày hôm sau, họ trở lại nơi khởi đầu của mọi chuyện. Bãi phế liệu giờ đây đã được dọn dẹp bớt những mảnh sắt vụn nguy hiểm, nhưng vẫn giữ nguyên cái vẻ hoang dại, phong trần. An đứng trên nóc chiếc xe buýt vàng cũ – nơi Huy từng chơi bản nhạc đầu tiên cho cô chụp – nhìn Huy đang say sưa trải bản vẽ kiến trúc lên một chiếc thùng phuy.
"An này," Huy ngước lên nhìn cô, nắng chiều vàng rực đổ xuống vai anh. "Thanh xuân muộn của chúng ta... có lẽ bây giờ mới thực sự bắt đầu."
An đưa máy ảnh lên, lấy nét vào gương mặt Huy và bản vẽ đầy những tâm huyết phía sau. Cô chợt nhận ra rằng, thanh xuân không phải là một độ tuổi, cũng không phải là một khoảng thời gian cố định. Thanh xuân là khi chúng ta dám từ bỏ những con đường mòn để đi vào bụi rậm, là khi chúng ta dám đối mặt với nỗi sợ để bảo vệ điều mình yêu.
"Phải," An mỉm cười, ngón tay nhấn nút chụp. "Và bầu trời này, cuối cùng cũng đã thuộc về chúng ta."
Phía sau giảng đường kia, không còn là những bức tường gạch ngăn cách, cũng không còn là những giấc mơ bị bỏ quên trong ngăn kéo. Ở đó, có một nhiếp ảnh gia đang bắt trọn linh hồn của thành phố, và một kiến trúc sư đang xây dựng những không gian cho những âm thanh tự do vang vọng.
Tiếng ve kêu cuối hè vẫn râm ran trên những tán phượng, nhưng lần này, nó nghe giống như một bản hòa tấu chào mừng những kẻ mộng mơ vừa chính thức trưởng thành.
Họ đứng bên nhau giữa vùng đất phế liệu, nhìn về phía mặt trời lặn. Bầu trời hôm ấy không còn là màu xám xịt của sự chông chênh, mà là một dải lụa màu cam cháy rực rỡ, hứa hẹn một ngày mai đầy những thước phim và những hợp âm mới.
Chương cũ đã khép lại, nhưng cuốn tiểu thuyết của cuộc đời họ mới chỉ vừa sang trang rực rỡ nhất.