MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁCChương 12: Ngày hội ánh sáng

PHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁC

Chương 12: Ngày hội ánh sáng

1,182 từ · ~6 phút đọc

Tháng Bảy, thành phố đón những đợt nắng gắt như muốn thiêu rụi mọi thứ trên vỉa hè, nhưng trong sảnh lớn của Bảo tàng Mỹ thuật, không khí lại dịu mát và trang trọng lạ thường. Hôm nay là ngày khai mạc Triển lãm Ảnh Nghệ thuật Toàn quốc.

Hà An đứng trước sảnh, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Cô mặc một chiếc váy dài màu be giản dị, mái tóc buộc gọn sau gáy, trông vẫn nhút nhát như ngày đầu ra trường, nhưng đôi mắt cô đã mang một thần thái khác – sự điềm tĩnh của một người đã bước qua cơn bão.

Trên bức tường sơn trắng ở vị trí trung tâm, bộ ảnh gồm 5 tấm mang tên "Phía Sau Giảng Đường" được đóng khung gỗ đen trang nhã. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt nắng rọi qua ô cửa kính, đậu lên gương mặt của Gia Huy trong bức ảnh "Khúc độc hành dưới mưa".

Độc giả dừng lại trước bộ ảnh của cô rất lâu. Họ không chỉ nhìn vào kỹ thuật phơi sáng hay bố cục, họ nhìn thấy ở đó một sự thành thật đến đau đớn. Những người lớn tuổi nhìn thấy tuổi trẻ của chính mình đã bỏ lỡ, còn những người trẻ nhìn thấy nỗi sợ hãi mà họ đang phải đối mặt mỗi ngày.

"Bộ ảnh này... nó có mùi của sự nổi loạn," một vị giám khảo cao tuổi đi ngang qua, khẽ gật đầu với An. "Cảm ơn cháu đã không làm mịn những vết xước trên tay cậu trai đó. Chính những vết xước mới là nghệ thuật."

An khẽ cúi đầu, lòng tràn ngập một cảm xúc khó tả. Cô muốn lấy điện thoại ra để chụp lại khoảnh khắc này gửi cho Huy, nhưng cô nhớ ra anh không còn dùng số cũ nữa.

Đúng lúc đó, đám đông ở cửa sảnh bỗng xôn xao. Một người đàn ông trung niên mặc vest đen sang trọng, gương mặt cương nghị và mang theo một phong thái áp chế người khác, chậm rãi bước vào. An sững người. Đó là bố của Gia Huy.

Ông bước thẳng đến trước bộ ảnh "Phía Sau Giảng Đường". Ông đứng đó rất lâu, không nói một lời, đôi mắt nghiêm khắc lướt qua từng chi tiết: từ bãi phế liệu, nhà ga cũ cho đến sân thượng đẫm nước mưa. Ông nhìn vào đôi mắt của con trai mình trong ảnh – đôi mắt mà khi ở nhà, Huy chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào ông với sự quyết liệt như thế.

An cảm thấy chân mình như muốn quỵ xuống. Cô sợ ông sẽ nổi giận, sẽ yêu cầu gỡ bỏ bộ ảnh, hoặc tệ hơn là mắng nhiếc cô vì đã "lôi kéo" con trai ông vào sự điên rồ này.

Bố Huy xoay người lại, ánh mắt ông dừng lại trên thẻ tên của An đang đeo trước ngực. Ông tiến lại gần, khoảng cách chỉ còn vài bước chân.

"Cháu là tác giả của những bức ảnh này?" giọng ông trầm và quyền lực.

"Vâng... cháu chào chú," An lí nhí.

Ông nhìn cô một lát, rồi quay lại nhìn bức ảnh Huy cầm cây đàn dây đồng. "Tôi đã từng nghĩ con trai tôi chỉ là một đứa trẻ ham chơi, một kẻ mộng mơ không biết lượng sức mình. Tôi đã cắt dây đàn của nó để bắt nó tỉnh mộng."

Ông dừng lại một chút, giọng nói bỗng có một chút run rẩy mà ông cố che giấu: "Nhưng trong ảnh của cháu, nó không phải đang mộng du. Nó đang tỉnh táo hơn bất cứ ai trong nhà tôi. Lần đầu tiên tôi thấy nó thực sự trưởng thành là khi nó dám chơi một cây đàn hỏng dưới mưa."

An sững sờ. Cô không ngờ người đàn ông thép này lại có thể nói ra những lời như vậy.

"Huy... anh ấy vẫn khỏe chứ chú?" cô đánh liều hỏi.

Bố Huy không trả lời trực tiếp. Ông lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp, đặt vào tay An. "Nó đang học rất tốt. Nhưng nó không vui. Tôi đã hứa với nó rằng nếu bộ ảnh này được trưng bày, tôi sẽ cho nó một cơ hội để tự quyết định con đường thực tập của mình vào năm tới."

Ông nhìn An, ánh mắt bớt đi phần sắc lạnh: "Cháu rất khá. Đừng để cái máy ảnh của cháu bị bám bụi như những bản vẽ của tôi ngày xưa."

Nói rồi, ông quay lưng bước đi, để lại An đứng giữa sảnh triển lãm với tấm danh thiếp trong tay. Cô nhìn xuống, ở mặt sau tấm danh thiếp có một dãy số điện thoại quốc tế được viết tay vội vã, cùng một dòng chữ: "Nó đang đợi một tín hiệu."

Tim An đập loạn nhịp. Cô chạy vội ra khỏi bảo tàng, không màng đến lễ trao giải sắp bắt đầu. Cô đứng dưới gốc cây bằng lăng, tay run rẩy bấm dãy số điện thoại ấy.

Tiếng chuông điện thoại vang lên... một lần, hai lần, ba lần...

"Alo?"

Đó là giọng của Huy. Trầm hơn, xa xăm hơn, nhưng vẫn là cái tông giọng có thể làm tan chảy mọi sự phòng thủ của An.

"Huy... là tôi, Hà An đây."

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu. An có thể nghe thấy tiếng gió thổi mạnh, có lẽ anh cũng đang đứng trên một sân thượng nào đó ở Singapore.

"An... tôi biết cô sẽ gọi mà," Huy khẽ cười, giọng anh mang theo sự nhẹ nhõm vô bờ. "Tôi vừa xem bản tin trực tuyến về triển lãm. Ảnh của cô đẹp lắm, nhất là tấm tôi trông như một thằng ngốc dưới mưa ấy."

"Anh không ngốc," An bật khóc, những giọt nước mắt của sự hạnh phúc và kìm nén suốt thời gian qua tuôn rơi. "Anh là người tự do nhất mà tôi từng thấy."

"An này, đợi tôi thêm một thời gian nữa nhé," Huy nói, giọng anh trở nên kiên định. "Tôi đang thiết kế một dự án thực tế cho kỳ tốt nghiệp ở đây. Đó là một không gian triển lãm kết hợp phòng tập nhạc cho những nghệ sĩ trẻ. Và tôi muốn... bộ ảnh của cô sẽ là thứ đầu tiên được treo ở đó khi chúng ta gặp lại."

"Tôi sẽ đợi," An mỉm cười qua nước mắt. "Tôi vẫn còn nhiều cuộn phim chưa chụp lắm."

Ánh nắng chiều tà đổ xuống sân bảo tàng, nhuộm vàng những cánh hoa bằng lăng cuối mùa. Phía sau giảng đường kia, bầu trời đã không còn là một màu xám xịt của sự lo âu. Nó đã trở thành một bầu trời rộng lớn, nơi mà những kẻ mộng mơ có thể bay lượn bằng đôi cánh của chính mình.

Hà An tắt máy, cô nhìn lên bầu trời xanh ngắt của thành phố. Cô biết, thanh xuân của họ không hề kết thúc muộn. Nó chỉ đang chờ đợi một thời điểm rực rỡ nhất để nở hoa.