Chương 11: Những ngày mưu sinh
Cuộc sống tự do không có màu hồng như trong những bộ phim indie mà Hà An từng xem. Sau cái gật đầu quyết liệt với mẹ và cái quay lưng đầy kiêu hãnh với ngân hàng, thực tại ném cô vào một cuộc chiến sinh tồn thực sự.
Số tiền còn lại sau khi thuê phòng và làm khung ảnh chỉ đủ cho An ăn mì tôm trong vòng một tuần. Căn phòng áp mái nóng như một lò bánh mì vào buổi trưa và dột nát mỗi khi có mưa rào. Nhưng nỗi sợ lớn nhất của An không phải là cái đói, mà là sự im lặng từ Ban tổ chức cuộc thi ảnh. Mỗi ngày, cô đều đi bộ ra bưu điện chỉ để kiểm tra xem có thư hồi âm hay không, rồi lại thất vọng trở về.
Để tồn tại, An bắt đầu đi xin việc. Nhưng không phải công ty kế toán nào, mà là các tiệm chụp ảnh thẻ, các studio áo cưới quanh khu vực quận 4.
"Bằng cử nhân Kế toán loại Khá mà đi xin làm thợ phụ rửa ảnh sao? Cháu có nhầm không?" Một ông chủ tiệm ảnh trên đường Hoàng Diệu nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc.
"Cháu biết dùng máy cơ, biết rửa phim và sử dụng Photoshop cơ bản ạ. Cháu cần việc ngay," An kiên trì đáp.
Sau năm lần bị từ chối, cuối cùng cô cũng được nhận vào một studio áo cưới bình dân. Công việc của cô là chỉnh sửa hậu kỳ, xóa những nốt mụn trên mặt cô dâu, làm trắng răng cho chú rể và... bưng bê váy cưới. Lương mỗi tháng chỉ bằng một phần ba lương thử việc ở ngân hàng, nhưng ít nhất, cô được cầm vào chiếc chuột máy tính để làm việc với những hình ảnh, thay vì những con số thu chi.
Mỗi tối trở về căn phòng áp mái, An lại lôi chiếc máy ảnh Fujifilm ra lau chùi. Cô nhớ Huy. Sự biến mất của anh đột ngột đến mức đôi khi cô ngỡ đêm mưa trên sân thượng ấy chỉ là một giấc mơ điên rồ của tuổi trẻ. Cô đã thử tìm kiếm tên anh trên mạng xã hội, nhưng tài khoản của Gia Huy đã bị xóa sạch. Những người bạn trong ban nhạc cũng im hơi lặng tiếng, dường như họ đã thực sự tan biến vào dòng đời hối hả.
Một buổi chiều muộn, khi An đang cặm cụi chỉnh sửa một tấm ảnh cưới sến súa, tiếng chuông điện thoại bàn của studio vang lên. Chủ tiệm gọi cô:
"An, có người tìm cháu này. Trông giống bà con dưới quê lắm."
An giật mình. Cô bước ra ngoài, tim đập thình thịch. Đứng trước cửa studio không phải là mẹ cô, mà là Tùng – tay trống của The Last Echo. Trông cậu ta gầy sọp đi, mặc bộ đồ nhân viên tiếp thị của một hãng bia, mồ hôi nhễ nhại.
"Tùng? Sao ông tìm được tôi ở đây?" An ngạc nhiên.
Tùng cười gượng, đưa cho cô một chai nước lọc. "Tôi đi giao hàng ngang qua, thấy dáng ai giống bà nên ghé vào hỏi đại. Nghe nói bà bỏ nhà đi rồi à?"
Hai người ngồi bệt xuống vỉa hè, giữa tiếng còi xe inh ỏi của giờ cao điểm. Tùng kể rằng sau đêm Huy đi, ban nhạc thực sự tan rã. Thành đã về quê làm đám cưới, còn Tùng thì đang chật vật chạy doanh số bán bia để trả nợ cho gia đình.
"Huy nó đi Singapore rồi, bà biết chưa?" Tùng hỏi, mắt nhìn xa xăm. "Nghe nói bố nó cắt đứt mọi liên lạc của nó với bạn bè ở đây. Ông già đó ác thật."
"Tôi biết," An siết chặt hai tay. "Nhưng Huy không bỏ cuộc đâu. Anh ấy chỉ đang đợi thôi."
Tùng thở dài, rút trong túi ra một tờ giấy đã nhàu nát. "Cái này là của Huy gửi cho tôi từ tuần trước, trước khi nó tắt máy hẳn. Nó bảo nếu gặp được bà thì đưa cho bà."
An run rẩy mở tờ giấy. Đó không phải là một bức thư, mà là một bản nhạc ký âm tay. Phía trên cùng có dòng chữ: "Gửi người giữ lửa". Ở cuối trang, Huy viết bằng mực xanh đã hơi nhòe: "Nếu cô còn cầm máy, tôi sẽ còn chơi nhạc. Hẹn gặp lại khi những tấm phim của cô được bước ra ánh sáng."
Nước mắt An rơi lã chã xuống tờ giấy nhạc. Sự xuất hiện của Tùng và mẩu giấy này giống như một liều thuốc tăng lực đổ vào tâm hồn đang héo úa của cô.
"Tùng này," An lau nước mắt, ánh mắt trở nên kiên định. "Ông có muốn chơi trống lại không? Không cần quán bar, không cần tiền. Chỉ là chơi cho chính mình thôi."
Tùng khựng lại, đôi bàn tay chai sần vì vác những két bia khẽ run lên. "Tôi... tôi bán bộ trống rồi, An ạ."
"Đừng lo. Tôi biết một nơi chúng ta có thể chơi. Bãi phế liệu cũ ấy. Chỉ cần ông còn dùi trống, tôi sẽ mượn được loa."
Tối hôm đó, An không về phòng trọ ngay. Cô đi đến một tiệm internet, đăng nhập vào hòm thư cá nhân. Có một email mới từ Ban tổ chức cuộc thi ảnh quốc gia.
Tim An như ngừng đập. Cô click vào thư.
"Gửi tác giả Trần Hà An. Chúng tôi rất ấn tượng với bộ ảnh 'Phía Sau Giảng Đường' của bạn. Tác phẩm của bạn đã vượt qua vòng sơ loại và lọt vào top 20 bộ ảnh xuất sắc nhất để trưng bày tại Triển lãm Ảnh Nghệ thuật Toàn quốc vào tháng sau..."
An ngồi lặng đi trong quán internet ồn ào. Tiếng nhạc game, tiếng chửi thề xung quanh như biến mất. Chỉ còn lại dòng chữ trên màn hình rực sáng.
Cô đã làm được. Bước chân đầu tiên vào bầu trời của chính mình đã thành công.
An chạy bộ về nhà, gió đêm thổi lồng lộng qua vạt áo sơ mi. Cô muốn hét thật to cho cả thành phố này biết, muốn hét cho Gia Huy ở Singapore xa xôi nghe thấy.
Thanh xuân của họ có thể đã "muộn", có thể đã đầy những vết sẹo và sự vỡ mộng, nhưng nó chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ vừa mới bắt đầu chuyển mình từ những thước phim đen trắng sang một thực tại đầy màu sắc và hy vọng.
An mở cửa phòng áp mái, cầm chiếc máy ảnh lên, mỉm cười với bóng tối:
"Huy ơi, ánh sáng đến rồi."