MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁCChương 10: Căn phòng tối và những hy vọng nhen nhóm

PHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁC

Chương 10: Căn phòng tối và những hy vọng nhen nhóm

1,156 từ · ~6 phút đọc

Năm giờ sáng. Cơn mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những vũng nước xám xịt phản chiếu ánh đèn đường đang mờ dần. Hà An không về nhà. Cô biết mẹ đang đợi ở đó với chiếc vali đã đóng sẵn và một tấm vé xe khách về quê. Nếu bước chân vào cánh cửa đó, cô sẽ đánh mất những cuộn phim này mãi mãi.

An dùng số tiền ít ỏi còn lại trong túi để thuê một căn phòng nhỏ nằm sâu trong khu chung cư cũ ở quận 4. Đó thực chất là một gian áp mái rộng chưa đầy mười mét vuông, vốn là kho chứa đồ của một bà cụ neo đơn. Căn phòng không có giường, chỉ có một chiếc quạt điện gỉ sét và một cửa sổ nhỏ nhìn ra những mái tôn rêu phong.

"Cháu muốn làm gì thì làm, đừng làm cháy nhà bà là được," bà cụ chủ nhà nói rồi lạch bạch đi xuống cầu thang.

Việc đầu tiên An làm là dùng những tấm túi rác màu đen che kín cửa sổ và các khe hở ở cửa ra vào. Cô biến căn phòng nhỏ thành một phòng tối (darkroom) tạm thời. Cô không có khay rửa chuyên nghiệp, phải dùng những chậu nhựa cũ mua ở chợ. Mùi hóa chất hiện hình (developer) và thuốc hãm (fixer) nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp, nồng hắc và ngột ngạt.

Trong bóng tối chỉ có ánh đèn đỏ lờ mờ, An run rẩy nhúng những tấm giấy ảnh vào chậu hóa chất. Cô nín thở chờ đợi.

Dần dần, dưới làn nước hóa học, những đường nét đầu tiên hiện lên. Đầu tiên là bóng dáng của nhà ga cũ, rồi đến những sợi dây đồng thô kệch trên cây đàn của Huy. Và cuối cùng, khoảnh khắc Huy ngửa mặt lên trời dưới cơn mưa tầm tã hiện ra rõ nét nhất. Trong ảnh, những hạt mưa trông như những tinh thể pha lê đang bao quanh một vị vua bị truất ngôi. Gương mặt Huy thanh thản một cách kỳ lạ, một vẻ đẹp đau đớn mà không một ống kính kỹ thuật số hiện đại nào có thể bắt trọn được cái "thần" ấy.

"Chúng ta làm được rồi, Huy ạ," An thì thầm, nước mắt cô rơi xuống, hòa vào khay hóa chất.

Trong khi An đang giam mình trong phòng tối, thì tại sân bay Tân Sơn Nhất, Gia Huy đang đứng ở cửa ra vào khu vực cách ly. Anh mặc bộ vest xám sang trọng, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, trông hoàn toàn khác hẳn với chàng trai nổi loạn đêm qua. Bố anh đứng cạnh, kiểm tra lại hộ chiếu và giấy tờ lần cuối.

"Sang đó, lo mà học cho tử tế. Đừng để tôi nghe thấy bất cứ thông tin gì về việc đàn hát hay yêu đương nhăng nhít nữa," ông nói, giọng không chút cảm xúc.

Huy im lặng. Anh không nhìn bố, cũng không nhìn vào tương lai rực rỡ đang chờ đợi mình ở Singapore. Anh đưa tay chạm vào những đầu ngón tay vẫn còn dán băng keo cá nhân để che đi những vết cắt do dây đồng để lại. Cảm giác đau rát ấy là thứ duy nhất khiến anh thấy mình còn thực sự hiện hữu.

Anh rút điện thoại ra, soạn một tin nhắn ngắn ngủi gửi cho An: "Tôi qua cửa an ninh rồi. Hãy sống cho cả phần của tôi nữa nhé."

Nhưng tin nhắn không được gửi đi. Huy khựng lại, rồi anh xóa trắng. Anh biết, lúc này sự liên lạc chỉ làm cô thêm yếu lòng. Anh cần cô mạnh mẽ để bảo vệ những tấm phim đó – tài sản duy nhất của họ. Huy tắt nguồn điện thoại, tháo thẻ SIM rồi thả nó vào thùng rác ngay lối đi.

Anh bước vào cửa an ninh, không một lần quay đầu lại.

Ở phía bên kia thành phố, An thức trắng đêm để rửa hết ba cuộn phim cuối cùng. Cô treo những tấm ảnh lên một sợi dây kẽm chăng ngang phòng. Hàng chục tấm ảnh đen trắng bay nhẹ trong gió từ chiếc quạt điện, trông như những cánh bướm đêm đang đậu trong căn phòng tối.

Sáng hôm sau, An mệt lả nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Cô tìm thấy một tờ báo cũ có đăng thông tin về cuộc thi ảnh nghệ thuật quốc gia với chủ đề "Chuyển mình". Hạn nộp bài chỉ còn ba ngày nữa.

Cô gom hết số tiền còn lại để đi ép plastic và lồng khung cho năm bức ảnh tâm đắc nhất. Cô đặt tên cho bộ ảnh là: "Phía Sau Giảng Đường".

Khi cô bước ra khỏi cửa hàng làm khung, điện thoại trong túi xách rung lên liên hồi. Là mẹ cô. Lần này An bắt máy.

"Con đang ở đâu? Sao con dám bỏ nhà đi? Mẹ đã đợi con ở bến xe cả sáng nay!" tiếng mẹ cô khóc lóc và giận dữ vang lên.

"Mẹ, con xin lỗi," An nói, giọng cô bình tĩnh đến lạ thường. "Con không về quê đâu. Con sẽ ở lại đây, con sẽ đi làm thêm, con sẽ tự nuôi sống mình. Con phải cho mẹ thấy rằng, đam mê của con không phải là thứ vô ích."

"Con... con định làm mẹ chết vì xấu hổ sao? Con định sống khổ sở như thế đến bao giờ?"

"Con không khổ, mẹ ạ. Lần đầu tiên trong đời, con thấy mình thực sự giàu có."

An cúp máy, chặn số của mẹ rồi bước đi trên vỉa hè đông đúc. Cô tìm đến bưu điện thành phố, cẩn thận đóng gói bộ ảnh và gửi đến địa chỉ của Ban tổ chức cuộc thi. Khi nhân viên bưu điện đóng dấu "Đã nhận" lên bưu phẩm, An cảm thấy như mình vừa trút bỏ được một gánh nặng nghìn cân.

Cô đi bộ ra công viên, ngồi xuống một băng ghế gỗ dưới tán cây xà cừ. Cô nhìn những dòng người hối hả ngược xuôi, những sinh viên mới ra trường cầm hồ sơ đi xin việc với vẻ mặt lo âu. Cô thấy mình trong họ, nhưng cũng thấy mình đã khác họ rất nhiều.

Dưới bầu trời thành phố cao vút, Hà An mở cuốn sổ tay nhỏ, viết xuống dòng đầu tiên cho một hành trình mới:

"Ngày đầu tiên của sự tự do. Tôi không có tiền, không có việc làm ổn định, nhưng tôi có một bầu trời để chụp lại."

Đúng lúc đó, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của cỏ dại và hơi ấm của nắng. Ở một nơi xa xôi, có lẽ Huy cũng đang nhìn lên bầu trời này. Họ đã xa nhau về địa lý, nhưng sợi dây kết nối giữa ống kính và phím đàn thì chưa bao giờ đứt đoạn.