Nước mưa dội xuống mặt đường nhựa, lạnh buốt và rát buốt. Hà An chạy theo Gia Huy, đôi giày vải của cô đã sũng nước, nặng trịch, nhưng đôi tay cô vẫn ghì chặt chiếc máy ảnh vào ngực như thể đó là trái tim thứ hai của mình. Thành phố lúc hai giờ sáng chỉ còn là những mảng sáng tối nhòe nhoẹt qua làn nước. Họ không bắt taxi, họ chạy như thể nếu dừng lại, thực tế sẽ túm lấy cổ áo họ và kéo ngược về phía những lồng sắt văn phòng.
Họ dừng lại trước cửa sau của quán "The Old Note". Huy lôi từ trong túi ra một chùm chìa khóa – thứ anh đã "mượn" của chủ quán từ chiều.
"Vào đi," Huy thở dốc, đẩy cánh cửa sắt hoen gỉ.
Bên trong quán tối om, chỉ có mùi bia cũ và mùi gỗ ẩm đặc trưng. Huy dẫn An leo lên cầu thang thoát hiểm để lên sân thượng. Đó là một khoảng không gian trống trải, vây quanh bởi những bồn nước và những ăng-ten rỉ sét. Từ đây, có thể nhìn thấy những tòa nhà chọc trời của thành phố đang lấp lánh phía xa, lạnh lùng và uy nghiêm.
Huy mở hộp đàn. Cây guitar điện màu đen nhám lộ ra với những sợi dây đã bị cắt đứt, nằm rũ rượi như những vết thương chưa lành. Anh không có dây đàn mới để thay, cũng không có bộ loa lớn để khuếch đại âm thanh.
"Anh định chơi thế nào đây?" An hỏi, giọng cô run lên vì lạnh.
Huy không trả lời. Anh quỳ xuống giữa sân thượng, mặc cho nước mưa xối xả lên người. Anh rút từ trong túi áo ra một cuộn dây đồng nhỏ – thứ anh đã vơ vội ở bãi phế liệu chiều nay. Với đôi bàn tay đang run rẩy, Huy tỉ mẩn nối những đoạn dây đồng vào những mấu dây đàn đã bị cắt. Những đầu dây sắc nhọn đâm vào ngón tay anh, máu rỉ ra rồi nhanh chóng bị nước mưa rửa trôi.
"An này," Huy nói mà không ngước lên, "Bố tôi có thể cắt dây đàn, nhưng ông ấy không biết rằng âm nhạc thực sự không nằm ở những sợi dây này. Nó nằm ở đây." Anh chỉ tay vào ngực mình.
Anh nối xong sợi dây cuối cùng. Huy không dùng giắc cắm, không cần điện. Anh chỉ cầm một mảnh gảy guitar (pick) đã mòn vẹt.
"Chụp đi, An. Chụp lại cái kẻ thảm hại nhất thế giới này đi."
An đưa máy ảnh lên. Qua kính ngắm, cô thấy một khung cảnh mà có lẽ cả đời mình cô sẽ không bao giờ gặp lại. Gia Huy, chàng công tử của giới kiến trúc, đang quỳ dưới mưa, chơi một cây đàn tàn phế bằng những sợi dây đồng thô kệch.
Huy bắt đầu gảy.
Không có tiếng âm ly gầm rú, không có tiếng trống dồn dập. Chỉ có tiếng kim loại va chạm vào nhau, khô khốc, mỏng manh và chói tai. Nhưng kỳ lạ thay, trong không gian mênh mông của đêm mưa, tiếng đàn ấy nghe rõ rệt như tiếng nứt của một vỏ trứng. Đó là bản nhạc của một linh hồn đang cố gắng thoát ra khỏi sự kìm kẹp.
Huy hát. Giọng anh không vang dội, anh chỉ thầm thì vào làn mưa, nhưng từng lời ca như những nhát dao khứa vào bóng đêm:
"Phía sau những bản vẽ, là những bức tường ngăn cách ta với trời xanh..." "Phía sau những con số, là những giấc mơ đã bị bỏ quên trong ngăn kéo..."
Tách. Tách.
An bấm máy liên tục. Cô không dùng đèn flash để không phá hỏng cái không gian u tối ấy. Cô dùng chế độ phơi sáng lâu, để những hạt mưa trông như những vệt nước mắt của bầu trời đang rơi xuống vai Huy. Trong khung hình, Huy không còn là một kẻ thảm hại. Anh trông giống như một vị thần của những điều đổ vỡ, đang thực hiện nghi lễ cuối cùng trước khi bị xua đuổi khỏi trần thế.
Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Tóc An bết dính vào mặt, những cuộn phim trong túi xách của cô có nguy cơ bị hỏng, nhưng cô không quan tâm. Cô bò trên mặt sàn sân thượng lạnh lẽo, tìm những góc chụp thấp nhất để lấy được sự tương phản giữa dáng vẻ đơn độc của Huy và những tòa nhà chọc trời vô cảm phía sau.
Bất chợt, Huy dừng lại. Anh buông cây đàn xuống, ngửa mặt lên trời, mặc cho nước mưa chảy vào mắt, vào miệng. Anh bật cười – một điệu cười đầy giải thoát.
"Xong rồi, An ạ. Đêm diễn của tôi... kết thúc rồi."
An hạ máy xuống, cô tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh anh trên nền xi măng sũng nước. Họ nhìn nhau, cả hai đều trông như những con chuột lột, nhưng trong mắt họ, sự rạng rỡ của tuổi trẻ chưa bao giờ rõ nét đến thế.
"Anh thấy thế nào?" An hỏi khẽ.
"Tôi thấy... mình tự do." Huy nắm lấy bàn tay đang tê cứng vì lạnh của An. "Lần đầu tiên trong đời, tôi không chơi nhạc để ai khen, không chơi nhạc để được nổi tiếng. Tôi chơi để biết rằng tôi vẫn còn sống."
Anh nhìn xuống thành phố đang bắt đầu có những ánh đèn của xe rác và những người đi làm sớm. "Ngày mai, tôi sẽ lên máy bay. Tôi sẽ sang Singapore. Tôi sẽ trở thành một kiến trúc sư giỏi, tôi sẽ kiếm được nhiều tiền như bố tôi muốn..."
Huy im lặng một lát, rồi siết chặt tay An: "...Nhưng linh hồn của tôi, tôi đã để lại ở đây, trên sân thượng này, trong những tấm phim của cô rồi."
An thấy sống mũi cay xè. Cô biết đây là lời từ biệt. Bản hợp đồng của họ đã hoàn thành vào khoảnh khắc tiếng đàn dây đồng ấy vang lên.
"Tôi sẽ không để anh biến mất đâu," An nói, giọng cô kiên định. "Tôi sẽ đi rửa số phim này. Tôi sẽ gửi chúng tham gia cuộc thi triển lãm quốc gia sắp tới. Tôi sẽ cho mọi người thấy 'Phía sau giảng đường' là một bầu trời rực rỡ đến thế nào."
Huy mỉm cười, anh đưa tay vuốt những giọt nước mưa trên má An. "Đừng về nhà mẹ cô tối nay. Bà ấy sẽ đưa cô về quê đấy. Đi đi, tìm một nơi nào đó mà cô có thể tự do rửa phim."
"Còn anh?"
"Tôi phải về. Nếu tôi không xuất hiện ở sân bay, bố tôi sẽ phá nát cái quán bar này. Ít nhất, tôi phải bảo vệ nơi này cho những kẻ mộng mơ tiếp theo."
Gia Huy đứng dậy, xách cây đàn tàn phế lên. Anh trao cho An một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán – một nụ hôn mang vị mặn của nước mưa và vị đắng của sự trưởng thành.
"Hẹn gặp lại ở một bầu trời khác, Hà An."
Huy quay lưng đi xuống cầu thang, bóng dáng anh mờ dần rồi biến mất trong màn mưa trắng xóa. An đứng lại một mình trên sân thượng, tay ôm chặt chiếc máy ảnh. Cô nhìn xuống phố, thấy một chiếc xe hơi sang trọng đã chờ sẵn ở cửa quán. Huy bước vào xe, chiếc xe lăn bánh, mang theo chàng trai chơi guitar dây đồng đi vào cái tương lai ổn định và tẻ nhạt của anh.
An đứng đó, giữa làn mưa đang ngớt dần. Phía chân trời, một tia sáng yếu ớt của ngày mới bắt đầu ló dạng. Cô biết, thanh xuân của cô vừa kết thúc vào đêm nay, nhưng một hành trình mới – hành trình chiến đấu để giữ lại bản ngã – vừa mới thực sự bắt đầu.
Cô đeo máy ảnh lên, bước xuống cầu thang. Cô sẽ không về quê. Cô còn một bộ ảnh cần phải hoàn thiện.