MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁCChương 7: Những vết nứt trong bản hòa tấu

PHÍA SAU GIẢNG ĐƯỜNG LÀ BẦU TRỜI KHÁC

Chương 7: Những vết nứt trong bản hòa tấu

1,330 từ · ~7 phút đọc

Chương 7: Những vết nứt trong bản hòa tấu

Càng gần đến ngày "giải thể", bầu không khí xung quanh ban nhạc The Last Echo càng trở nên đặc quánh và dễ vỡ như một tấm kính đã bị rạn.

Hà An dành cả buổi sáng để rửa những tấm phim đầu tiên trong phòng tối tự chế ở góc căn phòng trọ. Trong mùi hóa chất nồng hắc, hình ảnh Gia Huy dần hiện lên trên mặt giấy ảnh: một chàng trai với gương mặt nửa sáng nửa tối giữa nhà ga cũ, đôi mắt vừa mang vẻ tuyệt vọng lại vừa chứa đựng một sự bùng nổ mãnh liệt. An nhìn ngắm những bức ảnh đó, cảm nhận được hơi thở của chính mình trong từng khung hình. Đây không còn là một dự án "giúp đỡ" đơn thuần, nó đã trở thành lẽ sống duy nhất của cô trong những ngày trốn tránh hiện thực này.

Nhưng hiện thực không dễ dàng buông tha cho bất kỳ ai.

Buổi chiều, An nhận được cuộc gọi từ mẹ. Lần này, cô không tắt máy. "Con phỏng vấn thế nào rồi? Bác cả bảo người ta khen con lắm, sao chưa thấy con báo gì với mẹ? Sáng nay mẹ đã đặt cọc tiền thuê một căn hộ gần ngân hàng cho con rồi đấy. Đừng có mà làm mẹ mất mặt!"

Giọng nói của mẹ đầy sự kỳ vọng, một thứ tình yêu bao bọc nhưng cũng xiềng xích. An chỉ biết ậm ừ qua chuyện, tim thắt lại khi nhìn vào đống phim ngổn ngang. Cô đang sống bằng thời gian vay mượn, và kỳ hạn trả nợ đang đến rất gần.

Tối hôm đó, cả nhóm tập trung tại căn hầm của quán "The Old Note" cho buổi tập quan trọng nhất trước đêm diễn cuối cùng. Thế nhưng, trái ngược với sự hào hứng của An, bầu không khí trong ban nhạc lại vô cùng tồi tệ.

Thành – tay bass – ngồi im lìm, mắt dán vào màn hình điện thoại. Tùng – tay trống – thì đánh sai nhịp liên tục, tiếng dùi trống va vào nhau nghe chát chúa.

"Nghỉ đi!" Huy đập mạnh tay vào dây đàn guitar, tạo ra một tiếng rít (feedback) chói tai. "Mấy ông làm cái gì vậy? Chúng ta chỉ còn 4 ngày nữa thôi!"

Thành ngước lên, đôi mắt mệt mỏi và đỏ ngầu: "Huy này, hay là thôi đi. Đêm diễn đó... tôi nghĩ tôi không tham gia được đâu. Nhà vợ sắp cưới của tôi nói nếu tôi còn lai vãng đến mấy cái quán bar này chơi nhạc, họ sẽ không cho cưới nữa. Tôi cần cái công việc văn phòng đó, Huy ạ."

Tùng cũng buông dùi trống, thở dài: "Bố tôi vừa bị cắt giảm biên chế. Nhà tôi giờ trông chờ vào mấy đồng lương thử việc của tôi ở công ty địa ốc. Tôi... tôi không còn tâm trí đâu mà Rock với chả Roll nữa."

Huy đứng sững lại giữa căn hầm. Ánh đèn neon màu đỏ hắt xuống khiến gương mặt anh trông như đang bốc cháy. Anh nhìn những người anh em đã cùng mình lăn lộn suốt 4 năm đại học, những người từng thề thốt sẽ cùng nhau đi lưu diễn khắp đất nước. Bây giờ, họ đứng đó, gục đầu trước cái gọi là "trách nhiệm" và "tương lai".

"Mấy ông sợ à?" Huy hỏi, giọng trầm và lạnh lẽo.

"Không phải sợ, mà là tỉnh mộng đi Huy!" Thành đứng phắt dậy, quát lớn. "Không phải ai cũng có bố làm giám đốc công ty kiến trúc để mà bao bọc như ông đâu! Chúng tôi phải sống, phải ăn! Cái ban nhạc này có ra tiền không? Đêm diễn đó có giúp tôi trả tiền thuê nhà không?"

Lời nói của Thành như một cái tát trời giáng vào Huy. Anh không bao giờ nghĩ rằng sự nỗ lực thoát khỏi cái bóng của gia đình lại bị bạn bè nhìn nhận như một sự đặc quyền của kẻ giàu.

An đứng ở góc phòng, chiếc máy ảnh đeo trên cổ bỗng trở nên nặng nề như một khối đá. Cô định bước ra nói gì đó, nhưng nhìn thấy đôi vai của Huy đang run lên, cô lại khựng lại.

Huy cười. Một điệu cười khô khốc và đau đớn. Anh cầm chai bia trên bàn, ném mạnh vào tường. Xoảng! Những mảnh thủy tinh bắn tung tóe, phản chiếu ánh đèn đỏ rực rỡ và tàn nhẫn.

"Cút đi!" Huy gầm lên. "Cút hết đi! Nếu mấy ông muốn làm những con robot ngoan ngoãn, thì cứ việc biến khỏi đây ngay bây giờ!"

Thành và Tùng im lặng thu dọn nhạc cụ, không một lời từ biệt. Họ bước ra khỏi căn hầm, để lại một khoảng trống mênh mông và tĩnh mịch đến đáng sợ.

Chỉ còn lại Huy và An.

Huy ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào bộ loa lớn, tay che đi đôi mắt. Những mảnh vỡ thủy tinh nằm quanh anh như những mảnh vụn của thanh xuân. An chậm rãi bước tới, cô không nói lời an ủi nào, vì cô biết lúc này mọi lời nói đều sáo rỗng. Cô ngồi xuống cạnh anh, nhặt một mảnh vỡ thủy tinh lên, ngắm nhìn nó dưới ánh đèn.

"Huy, anh vẫn còn tôi mà," An khẽ nói.

Huy bỏ tay ra, nhìn cô. Gương mặt anh lúc này trông thật tan nát. "Cả thế giới này đều nói tôi sai, An ạ. Ngay cả những người đi cùng tôi lâu nhất cũng bỏ cuộc. Có lẽ tôi thực sự là một thằng điên khi cố gắng níu kéo cái thứ sắp chết này."

An cầm lấy bàn tay của Huy, đôi bàn tay đang có những vết cắt nhỏ vì mảnh thủy tinh bắn vào. "Anh không điên. Anh chỉ là người cuối cùng còn thức trong một buổi tiệc mà mọi người đã ngủ say vì mệt mỏi thôi. Nếu họ không diễn, anh vẫn diễn một mình. Tôi sẽ là khán giả của anh, và tôi sẽ là người chứng kiến."

Huy nhìn vào mắt An, sự kiên định của cô gái nhút nhát này một lần nữa lại cứu rỗi anh khỏi vực thẳm. Anh vươn tay, kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như thể nếu buông ra, anh sẽ tan biến thành bụi bẩn của thành phố này.

An nghe thấy nhịp tim hỗn loạn của Huy, cảm nhận được hơi ấm và cả sự đổ vỡ từ anh. Cô đưa máy ảnh lên, chụp một tấm ảnh về phía chiếc gương lớn đặt đối diện. Trong gương là hình ảnh hai người đang ôm nhau giữa căn hầm đầy mảnh vỡ, một khung cảnh mang đầy màu sắc của sự tận cùng, nhưng cũng đầy sự gắn kết.

"Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu, An," Huy thì thầm vào tóc cô. "Kể cả khi ban nhạc chỉ còn lại một chiếc guitar điện."

Tối hôm đó, họ ở lại căn hầm rất muộn. Huy chơi nhạc một mình, những giai điệu cô độc nhưng mãnh liệt hơn bao giờ hết. An vẫn tiếp tục chụp, ghi lại từng nếp nhăn trên trán anh, từng vết cắt trên tay anh.

Khi họ rời khỏi quán bar, thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, An thấy bóng mình và Huy đổ dài trên mặt đất. Cô biết, những vết nứt đã lộ diện, và đêm diễn cuối cùng sẽ không còn như kế hoạch ban đầu nữa. Nó sẽ đau đớn hơn, thật hơn và có lẽ... cũng rực rỡ hơn bất cứ điều gì họ từng tưởng tượng.

"Về thôi," Huy nói, nắm lấy tay cô. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu tập diễn một mình."

Nhưng cả hai đều không biết rằng, ở nhà An, mẹ cô đã bắt đầu nghi ngờ và một cơn bão thực sự từ gia đình Huy cũng đang lặng lẽ kéo đến.