MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau lớp găng tay lụaChương 1

Phía sau lớp găng tay lụa

Chương 1

679 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn vàng rực rỡ từ chiếc đèn chùm pha lê baccarat rủ xuống giữa sảnh chính của căn penthouse tầng 88, soi rõ từng hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Đối với Thẩm Nhược Hy, những hạt bụi ấy không khác gì những sinh vật xâm lược đang cố tình phá vỡ sự hoàn hảo mà cô dày công duy trì. Cô đứng trước tấm gương lớn kịch trần, đôi bàn tay bọc trong găng tay lụa trắng muốt khẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi được là phẳng đến mức không một nếp gấp. Cuộc đời của cô là một bản thiết kế tỉ mỉ, nơi mọi thứ phải nằm đúng vị trí của nó với độ chính xác tuyệt đối.

Thẩm Nhược Hy mắc chứng ám ảnh sạch sẽ từ năm mười tuổi, sau khi chứng kiến sự sụp đổ của gia đình trong một vụ bê bối mà mẹ cô gọi là sự vấy bẩn không thể tẩy rửa. Kể từ đó, thế giới của cô thu hẹp lại trong những không gian được khử trùng định kỳ. Mỗi sáng, cô thức dậy vào đúng sáu giờ, thay ba bộ ga giường khác nhau trong tuần theo màu sắc quy định, và chưa bao giờ chạm tay trần vào bất cứ bề mặt nào ở nơi công cộng. Thượng Hải trong mắt Nhược Hy không phải là bến Thượng Hải hoa lệ hay những con phố sầm uất, mà là một mê cung đầy rẫy vi khuẩn và những sự hỗn loạn mà cô phải tìm cách né tránh.

Dưới chân tòa cao ốc, thành phố bắt đầu cựa mình thức dậy bằng những âm thanh chát chúa của động cơ và tiếng còi xe, nhưng tất cả đều bị ngăn cách bởi lớp kính cường lực dày ba lớp. Nhược Hy áp lòng bàn tay bọc lụa lên mặt kính lạnh lẽo, nhìn xuống dòng người li ti như những con kiến đang hối hả ngược xuôi. Trong căn phòng ngập tràn mùi hương tinh dầu bạch đàn diệt khuẩn, cô cảm thấy mình giống như một mẫu vật quý giá được bảo quản trong phòng thí nghiệm. Sự sạch sẽ này không mang lại cho cô cảm giác an toàn, nó chỉ mang lại một sự trống rỗng đến ngạt thở.

Mẹ cô, bà Lâm Mỹ Hoa, bước vào phòng mà không cần gõ cửa. Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên khô khốc, mỗi bước đi như một nhát búa đóng vào sự tĩnh lặng của Nhược Hy. Bà soi xét con gái từ đầu đến chân, ánh mắt sắc lẹm dừng lại ở một sợi tóc mai hơi rủ xuống trán cô. Bà dùng ngón tay đeo nhẫn kim cương gạt nó ra sau tai cô, một cử chỉ chăm sóc nhưng đậm mùi kiểm soát. Bà nhắc nhở cô về buổi tiệc đấu giá đá quý tối nay, nơi cô phải đóng vai một thiên kim tiểu thư hoàn hảo, không tì vết, và quan trọng nhất là không được để bất cứ điều gì làm bẩn đi hình ảnh của gia tộc họ Thẩm.

Nhược Hy khẽ gật đầu, cổ họng khô khốc không thốt ra lời. Cô hiểu rằng sự vô trùng này là cái giá phải trả cho sự giàu sang. Cô bước đến bàn trang điểm, nhìn vào những lọ mỹ phẩm được sắp xếp theo chiều cao tăng dần, cảm giác muốn đập nát sự ngăn nắp ấy chợt lóe lên rồi vụt tắt. Cô không biết rằng, chỉ vài tiếng đồng hồ nữa thôi, một sự cố nhỏ ngoài ý muốn sẽ kéo cô ra khỏi lớp vỏ bọc an toàn này, đưa cô đến gần hơn với những góc tối lấm lem nhưng đầy sức sống của thành phố mà cô luôn kinh sợ. Ở đó, có một người đang chờ đợi để dạy cô rằng đôi khi việc vấy bẩn đôi tay lại là cách duy nhất để chạm vào trái tim của một ai đó.