MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau lớp găng tay lụaChương 2

Phía sau lớp găng tay lụa

Chương 2

664 từ · ~4 phút đọc

Khi Thượng Hải chìm vào giấc ngủ chập chờn dưới những ánh đèn neon không bao giờ tắt, kim đồng hồ trên tháp bưu điện điểm ba giờ sáng. Đây là thời khắc mà ranh giới giữa sự xa hoa và trần trụi trở nên mong manh nhất. Trong khi những người như Thẩm Nhược Hy đang say ngủ trong bầu không khí được lọc sạch bởi máy móc, thì Trình Liêm bắt đầu ca làm việc của mình giữa lòng những con phố nồng nặc mùi ẩm mốc sau cơn mưa bóng mây. Anh mặc chiếc áo bảo hộ màu cam phản quang đã sờn cũ ở gấu áo, đôi ủng cao su nặng nề nện xuống mặt đường nhựa loang loáng nước.

Trình Liêm không ghét công việc này, dù nhiều người nhìn anh bằng ánh mắt ái ngại hoặc ghê tởm. Đối với anh, dọn dẹp rác thải của một thành phố giống như việc giải phẫu những góc khuất thầm kín nhất của nó. Qua những túi rác bị vứt bỏ, anh biết nhà nào vừa có một bữa tiệc linh đình, nhà nào vừa trải qua một cuộc cãi vã đổ vỡ, và nhà nào đang phải thắt lưng buộc bụng qua ngày. Anh quét đi những tàn dư của sự phù hoa, để lại một mặt đường sạch sẽ trước khi ánh mặt trời ló rạng. Đôi bàn tay của Trình Liêm thô ráp, những vết chai sạn hằn sâu trong lòng bàn tay, nhưng chúng lại cực kỳ linh hoạt khi điều khiển chiếc chổi tre khổng lồ hay nhặt nhạnh những mảnh thủy tinh vỡ để tránh cho người đi đường sau đó gặp tai họa.

Gió đêm từ sông Hoàng Phố thổi vào lạnh buốt, Trình Liêm dừng lại bên một thùng rác lớn ngay dưới chân tòa cao ốc nơi Nhược Hy sinh sống. Anh ngước mắt nhìn lên. Ở độ cao đó, những căn phòng trông như những hộp diêm phát sáng lơ lửng giữa tầng không. Anh thầm nghĩ không biết những người sống trên cao kia cảm thấy thế nào khi nhìn xuống mặt đất đầy bụi bặm này. Họ có bao giờ tự hỏi ai là người đã nhặt đi chiếc cốc cà phê họ tiện tay vứt xuống từ cửa sổ xe hơi, hay ai là người đã lau sạch vệt bùn bám trên vỉa hè sau mỗi trận mưa không?

Trình Liêm lấy ra từ túi áo một mẩu bánh mì khô khốc, chậm rãi nhai để xua đi cơn đói đang cồn cào trong dạ dày. Anh không có thời gian cho sự mơ mộng lâu hơn. Công việc của anh phải kết thúc trước năm giờ sáng, trước khi những người quét dọn khác đến và trước khi thành phố bắt đầu đổ ra đường những dòng xe cộ ồn ào. Anh cúi xuống, tiếp tục nhịp quét đều đặn, âm thanh xào xạc của chổi tre miết trên mặt đường trở thành bản nhạc đêm duy nhất của riêng anh.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng của Trình Liêm đổ dài trên mặt đường nhựa. Anh đi qua những bảng hiệu quảng cáo rực rỡ in hình những mẫu đá quý lấp lánh – thứ mà có lẽ cả đời anh cũng không chạm tới được. Trình Liêm không biết rằng trên cao kia, trong căn penthouse cô độc đó, có một đôi mắt đang nhìn xuống sự lấm lem của anh với một sự tò mò chưa từng có. Anh chỉ đơn giản là một người gác đêm, âm thầm thu dọn những mảnh vụn của thế gian để giữ cho bộ mặt của Thượng Hải luôn bóng bẩy vào mỗi sáng mai. Một gã dọn rác và một nàng tiểu thư, hai quỹ đạo tưởng chừng không bao giờ giao nhau ấy đang bắt đầu bị kéo lại gần nhau bởi một lực hấp dẫn vô hình từ những thứ bỏ đi của thành phố này.