Bữa tiệc đấu giá đá quý tại khách sạn Waldorf Astoria kết thúc vào lúc nửa đêm, để lại trong lòng Thẩm Nhược Hy một nỗi mệt mỏi rã rời. Cô bước ra khỏi sảnh chờ, từ chối sự hộ tống của tài xế riêng vì muốn có vài phút ngắn ngủi được hít thở không khí bên ngoài lớp kính ô tô, dù cô biết rõ bầu không khí ấy chẳng hề vô trùng như mong muốn. Trên cổ tay mảnh khảnh của cô, chiếc vòng ngọc phỉ thúy màu xanh lục bảo – kỷ vật duy nhất còn sót lại của bà ngoại – lấp lánh dưới ánh đèn đường. Đó là thứ duy nhất trong căn nhà họ Thẩm mang lại cho cô cảm giác ấm áp thực sự, không phải vì giá trị liên thành của nó, mà vì những ký ức về một thời thơ ấu chưa bị bao phủ bởi chứng ám ảnh sạch sẽ.
Nhược Hy đứng bên lề đường phố vắng, đợi đèn tín hiệu chuyển màu để sang phía bên kia đại lộ nơi xe của cô đang đỗ. Một nhóm thanh niên say xỉn từ quán bar gần đó lảo đảo bước ra, họ xô đẩy nhau và vô tình va mạnh vào vai cô. Sự đụng chạm bất ngờ từ người lạ khiến Nhược Hy kinh hãi, cô lùi lại một bước chân, và trong khoảnh khắc hoảng loạn đó, khóa cài của chiếc vòng ngọc vốn đã hơi lỏng lẻo bỗng nhiên đứt lìa. Chiếc vòng quý giá rơi xuống, nảy hai nhịp trên vỉa hè rồi lăn thẳng xuống khe hẹp của nắp cống thoát nước bên cạnh trụ đèn đường.
Tiếng "tỏm" vang lên khô khốc như bóp nghẹt trái tim Nhược Hy. Cô quỳ thụp xuống, bất chấp việc tà váy lụa cao cấp đang chạm vào mặt đường đầy bụi bặm. Cô nhìn trân trân vào bóng tối sâu hoắm bên dưới khe sắt, nơi dòng nước thải đen ngòm đang chảy chậm chạp. Đôi bàn tay bọc găng lụa trắng của cô run rẩy bám chặt lấy thanh sắt, nhưng cô không đủ can đảm để thò tay xuống hố sâu bẩn thỉu đó. Nỗi đau xót vì mất kỷ vật chiến đấu kịch liệt với chứng ám ảnh vi khuẩn, khiến cô chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt bắt đầu dâng lên làm nhòe đi tầm nhìn.
Đúng lúc đó, âm thanh xào xạc của chổi tre vang lên từ phía sau, đều đặn và vững chãi. Trình Liêm xuất hiện với chiếc xe chở rác thô kệch, anh dừng lại khi thấy một cô gái trong bộ váy dạ hội lộng lẫy đang ngồi sụp bên miệng cống. Nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của Nhược Hy hướng xuống hố ga, anh nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Không đợi cô lên tiếng, Trình Liêm đặt chổi xuống, anh lấy từ thắt lưng ra một chiếc đèn pin nhỏ, soi thẳng xuống lòng cống. Ánh sáng vàng nhạt xuyên qua lớp bùn loãng, phản chiếu một tia xanh biếc yếu ớt từ chiếc vòng ngọc đang mắc kẹt giữa những cành củi khô và rác thải.
Trình Liêm không ngần ngại, anh tháo đôi bao tay lao động cũ kỹ, quỳ một chân xuống mặt đường và luồn cánh tay rám nắng vào khe hở chật hẹp. Nhược Hy nín thở, cô nhìn thấy cánh tay anh ngập trong dòng nước bẩn, những vết bùn đen bám lấy làn da khỏe mạnh. Trong thâm tâm cô, một tiếng gào thét kinh tởm vang lên, nhưng đồng thời, một sự nể phục lạ lùng cũng trỗi dậy. Sau vài giây mò mẫm, Trình Liêm rút tay ra, trong lòng bàn tay anh là chiếc vòng ngọc vẫn còn nguyên vẹn, dù đã nhuốm màu bùn đất.
Anh rút từ túi sau một chiếc khăn tay hơi bạc màu nhưng trông rất sạch sẽ, cẩn thận lau đi lớp chất lỏng đen ngòm trên mặt ngọc rồi đưa nó về phía cô. Nhược Hy nhìn chiếc vòng, rồi nhìn sang đôi bàn tay lấm lem của Trình Liêm. Đây là lần đầu tiên trong đời, cô đứng gần một người "không sạch sẽ" đến thế, nhưng kỳ lạ thay, cô không hề thấy muốn lùi lại. Giữa không gian nồng mùi ẩm mốc của phố đêm, sự nhân hậu hiện rõ trong ánh mắt của gã quét đường đã che mờ đi mọi nỗi sợ hãi về vi khuẩn trong lòng nàng tiểu thư.