MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau lớp găng tay lụaChương 4

Phía sau lớp găng tay lụa

Chương 4

751 từ · ~4 phút đọc

Trình Liêm đưa chiếc vòng ngọc về phía trước, cánh tay anh vẫn còn dính những vệt bùn đen loang lổ chưa kịp khô. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, những giọt nước bẩn từ cổ tay anh chầm chậm nhỏ xuống vỉa hè, tạo nên những vết ố sẫm màu ngay sát tà váy dạ hội lộng lẫy của Nhược Hy. Trong khoảnh khắc đó, sự xúc động vì tìm lại được kỷ vật bỗng chốc bị nhấn chìm bởi một cơn sóng dữ dội của chứng ám ảnh cưỡng chế. Nhược Hy nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay ấy, đôi mắt cô mở to, đồng tử co rút lại vì sợ hãi.

Đối với cô, đôi bàn tay của Trình Liêm lúc này không phải là đôi bàn tay của một vị cứu tinh, mà là hiện thân của tất cả những gì cô ghê tởm nhất: sự nhiễm khuẩn, mùi hôi hám và sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài lồng kính. Cô thấy tim mình đập liên hồi, lồng ngực thắt chặt lại khiến việc hít thở trở nên khó khăn. Nhược Hy lùi lại một bước, rồi hai bước, lưng cô chạm vào cột đèn kim loại lạnh buốt. Cô run rẩy đưa hai bàn tay vẫn còn bọc trong găng lụa trắng lên che miệng, như thể chỉ cần hít thở chung một bầu không khí với những vết bùn kia cũng đủ khiến cô bị vấy bẩn.

Trình Liêm hơi khựng lại, nụ cười nhẹ nhàng trên môi anh dần tắt ngấm khi nhận ra sự kinh hoàng tột độ trong mắt cô gái trẻ. Anh nhìn xuống đôi tay mình, rồi nhìn chiếc khăn tay đang bọc lấy chiếc vòng ngọc. Anh hiểu ra vấn đề nhưng không hề tỏ ra tự ái hay giận dữ. Anh lặng lẽ đặt chiếc vòng đã được lau sơ qua lên trên nắp xe chở rác phẳng phiu nhất của mình, rồi lùi lại một khoảng cách xa hơn, đủ để cô cảm thấy an toàn. Anh không giải thích, cũng không tiến lại gần thêm, chỉ đứng yên đó như một người lính canh thầm lặng giữa đêm đen.

Sau một hồi đấu tranh tâm lý dữ dội, Nhược Hy mới dám rướn người tới, dùng hai ngón tay bọc lụa kẹp lấy chiếc vòng ngọc một cách đầy thận trọng. Nhưng ngay khi cô vừa nhấc chiếc vòng lên, một giọt nước bẩn còn sót lại trên khe ngọc đã vô tình trượt xuống, thấm qua lớp lụa mỏng và chạm thẳng vào da thịt ở cổ tay cô. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo và "không sạch sẽ" ấy khiến Nhược Hy phát ra một tiếng kêu nhỏ trong cổ họng. Cô run bắn người, chiếc vòng suýt chút nữa lại rơi xuống đất một lần nữa. Đó là cái chạm tay gián tiếp đầu tiên giữa hai thế giới, một sự va chạm khiến mọi tế bào trong cơ thể Nhược Hy đều muốn gào thét đòi chạy trốn.

Trình Liêm vẫn đứng đó, ánh mắt anh trầm tĩnh đến lạ kỳ, không hề có sự phán xét hay chế giễu. Anh lấy từ trong túi bảo hộ ra một chai nước suối còn nguyên tem, vặn nắp rồi đặt xuống đất cạnh chân cô. Anh chỉ tay vào chai nước, ra hiệu rằng cô có thể dùng nó để rửa sạch vết bẩn, sau đó anh quay lưng lại, tiếp tục cầm lấy chiếc chổi tre của mình. Tiếng xào xạc của chổi miết trên đường nhựa lại vang lên, đều đặn và bình thản như chưa từng có sự cố nào xảy ra.

Nhược Hy đứng lặng trong bóng tối, nhìn theo bóng lưng cao gầy của gã quét đường đang dần xa khuất. Cảm giác ghê sợ vẫn còn đó, nhưng trong sự hoảng loạn ấy, một mầm mống của sự tò mò bắt đầu cựa quậy. Tại sao một người lấm lem như anh lại có thể mang đến một cảm giác vững chãi đến thế? Tại sao chai nước của anh, một thứ bình dân rẻ tiền, lại khiến cô thấy nó tinh khiết hơn cả những chai nước ion nhập khẩu trong tủ lạnh nhà mình? Cô nhìn xuống cổ tay, nơi giọt nước bẩn đã thấm vào da, cảm giác nóng rang ở vị trí đó dường như không phải vì vi khuẩn, mà là vì một thứ xúc cảm gì đó mà cô chưa thể đặt tên.