Đồng hồ trên tường căn phòng 302 đã điểm mười một giờ đêm. Ánh sáng từ màn hình laptop hắt lên gương mặt mệt mỏi của cả hai những quầng sáng xanh nhợt nhạt. Suốt sáu tiếng đồng hồ, họ chỉ giao tiếp bằng những thuật ngữ chuyên môn khô khốc, cố tình xây dựng lại bức tường ngăn cách mà cơn bão đã đánh sập.
Trần Vũ đẩy ghế đứng dậy, tiếng chân ghế ma sát trên sàn gỗ nghe chói tai. Anh đi về phía kệ tủ, lấy ra một chai vang đỏ Opus One và hai chiếc ly pha lê. Tiếng bật nút bần vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch.
"Nghỉ một chút đi. Căng thẳng quá mức sẽ khiến cô bỏ sót những kẽ hở của ngân hàng," Vũ nói, giọng anh đã dịu đi đôi chút, không còn sự gắt gỏng của buổi chiều.
Anh rót rượu, sắc đỏ thẫm sóng sánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Vũ đưa một ly cho Chi. Khi ngón tay cô chạm vào tay anh để nhận ly rượu, cả hai đều khựng lại một nhịp. Một cái chạm nhẹ, nhưng dư chấn của nó mạnh hơn cả ngàn lời nói.
Diệp Chi nhấp một ngụm rượu lớn, vị chát nồng của nho đen và gỗ sồi lan tỏa, sưởi ấm lồng ngực đang thắt lại của cô. "Anh luôn dùng rượu để trốn tránh những câu hỏi khó sao?"
Vũ không ngồi lại vào bàn làm việc, anh tựa lưng vào bệ cửa sổ, nhìn ra những ánh đèn thành phố xa xăm. "Rượu không giúp trốn tránh, nó chỉ giúp người ta đủ can đảm để đối diện với sự thật mà thôi."
"Vậy sự thật của anh là gì?" Chi quay ghế lại, đối diện với bóng lưng to lớn nhưng đơn độc của anh. "Là sự tàn nhẫn ban chiều, hay là cái ôm siết chặt giữa đêm bão?"
Vũ im lặng hồi lâu. Anh xoay người lại, ánh mắt xuyên qua lớp rượu vang trong ly, nhìn thẳng vào cô. Men rượu bắt đầu ngấm, làm giãn ra những nếp nhăn trên trán và cả những phòng bị trong lòng người đàn ông vốn luôn coi mình là một pháo đài.
"Sự thật là..." Vũ bước chậm rãi về phía cô, đặt ly rượu xuống bàn. "Tôi ghét cái cách em bước vào cuộc đời tôi. Tôi ghét cách em làm xáo trộn mọi nguyên tắc mà tôi đã mất mười năm để xây dựng. Và tôi ghét chính mình vì dù đã cố gắng đến thế nào, tôi vẫn không thể ngừng nghĩ về cảm giác khi có em trong tay."
Chi đặt ly rượu xuống, đứng dậy. Sự thành thật của anh khiến lớp vỏ bọc kiêu kỳ của cô hoàn toàn sụp đổ. "Tôi cũng vậy. Tôi đã luôn muốn đánh bại anh, muốn thấy anh thất bại... nhưng giờ đây, chiến thắng đó bỗng trở nên vô nghĩa nếu không có anh đối đầu."
Vũ vươn tay, chạm vào lọn tóc mai của cô, ngón tay anh run rẩy một cách hiếm thấy. "Chúng ta là hai kẻ điên, Chi à. Chúng ta đang đứng trên một bãi mìn. Chỉ cần một bước sai lầm, sự nghiệp của cả hai sẽ nát vụn."
"Nhưng ít nhất trong căn phòng này, không có mìn, cũng không có đối tác nào cả," Chi thì thầm, cô tiến một bước, thu hẹp khoảng cách cuối cùng, tựa đầu vào ngực anh.
Hương rượu vang quyện cùng hơi thở ấm nóng tạo nên một bầu không khí mê hoặc. Vũ vòng tay ôm lấy cô, một cái ôm không mang theo sự chiếm hữu thô bạo, mà là sự thừa nhận đầy yếu mềm. Trong men say của vang đỏ và sự chân thành muộn màng, ranh giới giữa "đúng" và "sai" đã không còn quan trọng. Chỉ còn lại hai linh hồn cô độc đang sưởi ấm cho nhau trước khi bình minh buộc họ phải trở lại làm kẻ thù.