MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Lớp Sơ MiChương 11

Phía Sau Lớp Sơ Mi

Chương 11

789 từ · ~4 phút đọc

Cơn bão số 4 đi qua, để lại hòn đảo một vẻ tĩnh lặng đến rợn người. Ánh nắng ban mai rát buốt chiếu xuyên qua lớp kính villa, rọi thẳng vào những mảnh vỡ của lòng kiêu hãnh nằm ngổn ngang trên sàn gỗ.

Diệp Chi thức dậy với cảm giác cơ thể rệu rã. Cô thấy mình đang nằm trên chiếc sofa da, được phủ bởi chiếc áo sơ mi của Trần Vũ. Mùi hương gỗ đàn hương và khói thuốc nhạt từ chiếc áo như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì đã xảy ra đêm qua. Vũ không có ở đó. Anh đã rời đi từ lúc bình minh để tìm cách liên lạc với đất liền.

Hai tiếng sau, họ có mặt trên chuyến trực thăng cứu hộ. Sự im lặng giữa hai người lúc này khác hẳn với sự im lặng đầy thuốc súng lúc đi. Nó là một khoảng không vắng lặng, ngột ngạt và đầy rẫy những câu hỏi không lời đáp. Vũ đeo kính râm, che giấu hoàn toàn ánh mắt, chỉ có đôi bàn tay siết chặt trên đầu gối là tiết lộ sự không bình lặng trong lòng anh.

Khi về đến đất liền, thay vì đưa Chi về nhà, Vũ yêu cầu tài xế dừng lại trước một khách sạn kín đáo nằm sâu trong một con phố cổ – một địa điểm bí mật mà giới thượng lưu thường dùng cho những cuộc gặp gỡ không muốn bị ghi lại.

"Khách sạn cũ đã bị phong tỏa để kiểm tra sau bão. Đây là căn hộ số 302 mà tập đoàn tôi thuê dài hạn cho những dự án khẩn cấp," Vũ nói, giọng anh khô khốc như chưa từng có những lời thì thầm nồng cháy tối qua. "Chúng ta cần chốt xong hồ sơ đất đai trước khi các đối tác khác đánh hơi thấy sự vắng mặt của chúng ta."

Căn phòng 302 không rộng lớn như phòng tổng thống, nhưng nó có một vẻ ấm cúng và riêng tư đến đáng sợ. Cửa vừa khép lại, Diệp Chi lập tức quay lại, đối diện với anh.

"Anh muốn tiếp tục công việc như thể chưa có chuyện gì xảy ra sao, Trần Vũ?"

Vũ tháo kính râm, đặt lên kệ gỗ. Ánh mắt anh lúc này không còn sự cuồng nhiệt của đêm bão, mà là sự sắc lạnh của một kẻ đang cố gắng lấy lại quyền kiểm soát. "Cô muốn tôi nói gì? Xin lỗi sao? Chúng ta đều là những kẻ tham lam, Chi à. Đêm qua chỉ là một cuộc giao dịch ngoài dự kiến."

"Giao dịch?" Chi cười nhạt, bước tới sát anh, đôi mắt cô rực lên sự phẫn nộ. "Anh coi việc tôi giao phó bản thân cho anh là một cuộc giao dịch?"

Vũ bất ngờ ép cô vào cánh cửa gỗ vừa đóng kín. Anh cúi xuống, khoảng cách gần đến mức Chi có thể thấy sự đấu tranh dữ dội trong con ngươi của anh.

"Nếu không gọi là giao dịch, thì tôi phải gọi là gì? Tình yêu sao? Đừng nực cười thế. Một luật sư và một chuyên gia tư vấn chiến lược đang đối đầu nhau trên một thương vụ trăm triệu đô... chúng ta lấy đâu ra tư cách để yêu?"

Anh nghiến răng, bàn tay giữ chặt vai cô bỗng nới lỏng ra, chuyển thành một cái vuốt ve đầy cay đắng lên gò má cô. "Phòng 302 này là nơi để chúng ta làm việc, và cũng là nơi để chúng ta chôn vùi cái đêm điên rồ đó. Ra khỏi cánh cửa này, chúng ta vẫn là những kẻ thù đối đầu. Hiểu chưa?"

Chi nhìn anh, cô thấy trong mắt Vũ một sự sợ hãi – không phải sợ cô, mà là sợ chính sự yếu lòng của anh. Anh đang dùng sự tàn nhẫn để bảo vệ cho cả hai. Nhưng cô cũng thấy, nơi cổ áo sơ mi của anh, một vết hằn nhỏ màu đỏ vẫn còn đó – minh chứng cho sự cuồng nhiệt không thể chối bỏ.

"Được," Chi thì thầm, cô kiêu hãnh ngẩng cao đầu, dù trái tim đang thắt lại. "Vậy thì hãy làm việc đi, anh Vũ. Hãy xem đêm qua là một lỗi kỹ thuật trong sự nghiệp hoàn hảo của chúng ta."

Họ ngồi xuống hai đầu chiếc bàn dài, mỗi người một chiếc máy tính. Nhưng giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng 302, tiếng gõ phím lạch cạch không thể át đi tiếng nhịp tim dồn dập và mùi hương của đối phương vẫn đang không ngừng kích thích những giác quan vừa mới nếm trải vị ngọt của sự cấm kỵ.