Tiếng sét vừa rồi như một hồi chuông kết thúc mọi sự kháng cự cuối cùng. Cơn bão số 4 không chỉ cô lập hòn đảo với đất liền, mà còn cô lập Trần Vũ và Diệp Chi khỏi thế giới của những con số, những bản hợp đồng và cả những mặt nạ chuyên nghiệp mà họ dày công gây dựng.
Trong bóng tối chỉ còn ánh nến leo lét, Diệp Chi cảm nhận được hơi lạnh từ tấm kính sau lưng và hơi nóng hừng hực từ lồng ngực của Vũ phía trước. Hai thái cực ấy khiến cô run rẩy. Cô đứng đó, giữa một bên là vực thẳm của sự nghiệp và một bên là vực thẳm của dục vọng.
"Anh Vũ..." Cô thốt lên, nhưng cái tên anh bị bóp nghẹt ngay khi vừa rời khỏi môi.
Bàn tay Vũ không còn giữ khoảng cách nữa. Anh luồn tay vào sau gáy cô, những ngón tay thô ráp đan vào mái tóc còn ẩm ướt, ép cô phải đối diện với sự chiếm hữu đang bùng cháy trong mắt anh.
"Cuộc cá cược đó... em thua rồi, Diệp Chi." Anh thay đổi cách xưng hô, giọng nói khàn đặc và chứa đầy sự nguy hiểm. "Lỗ hổng lớn nhất trong hồ sơ này không phải là pháp lý, mà là việc em đã để tôi bước vào quá sâu."
"Tôi chưa thua..." Chi vẫn cố chấp nói trong hơi thở đứt quãng, nhưng khi môi Vũ bắt đầu lướt dọc theo đường xương quai xanh của cô, sự phản kháng của cô chỉ còn là một cái đẩy tay yếu ớt vào ngực anh.
Vũ khẽ cười, một tiếng cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực. Anh bất ngờ bế bổng cô lên, khiến chiếc khăn tắm lỏng lẻo suýt chút nữa rơi xuống. Chi hoảng hốt bám chặt lấy cổ anh, vô tình thu hẹp khoảng cách cuối cùng giữa hai cơ thể.
Anh đặt cô xuống chiếc ghế sofa da dài giữa phòng khách. Ánh nến hắt bóng hai người lên trần nhà, to lớn và chập chờn như những con thú đang vờn nhau. Vũ quỳ một gối xuống sàn, đôi tay anh áp lên hai bên đầu cô trên gối, ánh mắt thiêu đốt từng tấc da thịt đang lộ ra.
"Em có biết cảm giác muốn phá hủy một thứ gì đó quá hoàn hảo không?" Vũ thì thầm, bàn tay anh bắt đầu di chuyển từ cổ chân cô, chậm rãi lướt lên dọc theo bắp chân mịn màng. "Từ lần đầu tiên thấy em ở đỉnh tòa tháp, tôi đã muốn thấy em như thế này. Không có lớp áo blazer, không có sự kiêu kỳ, chỉ có sự thật trần trụi nhất."
Chi nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận từng luồng điện chạy dọc sống lưng theo mỗi bước di chuyển của bàn tay anh. Cô nhận ra mình không còn ghét sự áp đặt này nữa. Ngược lại, sự khao khát được khuất phục trước người đàn ông này đang trỗi dậy, mãnh liệt và hoang dại hơn cả cơn bão đang gào thét bên ngoài cửa kính.
Cô vươn tay, những ngón tay thon dài chạm vào hàng khuy áo sơ mi của anh, giật mạnh. Những chiếc khuy bật ra, rơi xuống sàn gỗ nghe lách tách. Khi bàn tay cô chạm vào cơ bụng săn chắc, nóng hổi của Vũ, cô cảm nhận được một sự run rẩy rất khẽ từ người đàn ông vốn luôn tự phụ về khả năng kiểm soát của mình.
"Vậy thì hãy thực hiện đi," Chi mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự trốn tránh mà là sự khiêu khích đến tận cùng. "Phá hủy tôi đi, nếu anh thực sự có thể."
Câu nói đó là giọt nước tràn ly. Vũ cúi xuống, nụ hôn của anh không còn sự dò xét mà mang theo sự xâm chiếm tàn bạo, nuốt chửng mọi lời thách thức của cô. Bên ngoài, trời đất rung chuyển vì bão tố, nhưng bên trong căn villa, một cuộc chiến khác mới chính thức bắt đầu – một cuộc chiến mà ở đó, kẻ chiến thắng hay kẻ bại trận đều sẽ bị thiêu rụi trong ngọn lửa của sự cấm kỵ.