MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Lớp Sơ MiChương 3

Phía Sau Lớp Sơ Mi

Chương 3

713 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm đối đầu tại đỉnh tòa tháp, Trần Vũ buộc phải chấp nhận sự hiện diện của Diệp Chi trong ban cố vấn đặc biệt. Một sự hiện diện mà theo anh là "một con dao hai lưỡi" đang kề sát cổ mình.

Sáng thứ Hai, văn phòng tư vấn riêng của Vũ tại khu trung tâm tĩnh lặng lạ thường. Anh ngồi sau bàn làm việc, cặp kính gọng vàng mảnh dẻ ôm sát sống mũi cao, tập trung cao độ vào bản báo cáo tài chính mà Diệp Chi đã gửi qua email đêm qua. Những dòng số khô khốc dưới góc nhìn của cô bỗng trở nên sống động và đầy rẫy những cạm bẫy chết người.

Cạch.

Tiếng cửa mở không cần gõ. Diệp Chi bước vào, trên tay là một ly Espresso đặc sánh. Hôm nay cô mặc một bộ suit bằng vải thô màu kem, trông có vẻ kín đáo nhưng đường cắt may ôm sát lại tôn lên những đường cong đầy gợi cảm mỗi khi cô cử động.

"Xem ra anh Vũ rất thích làm việc trong bóng tối," cô mỉa mai, đi tới bên cửa sổ và kéo rèm, để ánh nắng ban mai tràn ngập căn phòng.

Vũ không ngẩng đầu, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình, nhưng đôi lông mày khẽ nhíu lại. "Ánh sáng quá mức chỉ làm người ta mất tập trung vào những chi tiết quan trọng. Cô Diệp, phương án tái cấu trúc này của cô... quá mạo hiểm."

"Mạo hiểm là tên đệm của tôi mà," cô thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt ly cà phê lên bàn anh.

Lúc này, Vũ mới chậm rãi tháo kính ra. Không còn lớp kính ngăn cách, ánh mắt anh trực diện và sắc bén như một lưỡi dao vừa rút ra khỏi bao. Anh nhìn cô, không phải nhìn một đối tác, mà như đang bóc tách từng lớp suy nghĩ trong đầu cô.

"Cô đang cố tình đặt bẫy tôi, hay đang cố tình thu hút sự chú ý của tôi?"

Diệp Chi khựng lại một giây. Cô không ngờ anh lại trực diện đến thế. Cô đặt khuỷu tay lên bàn, chống cằm nhìn anh, một lọn tóc vô tình xõa xuống trước ngực. "Anh tự tin đến mức nghĩ rằng mọi việc tôi làm đều xoay quanh anh sao?"

Vũ đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn. Anh dừng lại ngay sát cạnh ghế của cô. Dưới ánh nắng ban mai, làn da của Chi trông mịn màng như sứ, và anh có thể thấy rõ những sợi tóc tơ nơi gáy cô đang dựng lên – một phản ứng bản năng khi bị đe dọa.

Anh cúi thấp người, một tay chống lên thành ghế, tay kia cầm chiếc kính gọng vàng khẽ chạm vào bờ vai cô. "Ở đây chỉ có tôi và cô. Đừng diễn kịch nữa. Cô biết rõ sự hiện diện của mình ở đây đang gây ra những nhiễu loạn gì."

Khoảng cách quá gần khiến Chi ngửi thấy mùi cà phê đắng hòa cùng mùi thuốc lá nhạt nhẽo nhưng nam tính từ người anh. Ánh mắt anh không dừng lại ở mắt cô, mà chậm rãi trượt xuống cổ, rồi dừng lại ở nơi vạt áo sơ mi khẽ hở. Sự im lặng kéo dài khiến tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trở nên dồn dập như nhịp tim của chính cô.

Chi khẽ nhếch môi, cô vươn tay nắm lấy gọng kính trong tay anh, ngón tay họ chạm vào nhau. Một cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai.

"Nhiễu loạn sao?" Cô thì thầm, giọng nói trở nên khàn nhẹ đầy mời gọi. "Tôi tưởng anh là người kiểm soát được mọi thứ cơ mà, Trần Vũ?"

Vũ siết chặt lấy gọng kính, ánh mắt anh tối sầm lại. Sự căng thẳng giữa hai trí tuệ sắc sảo giờ đây đã hoàn toàn biến chất thành một loại khao khát chiếm hữu đầy cấm kỵ. Anh biết mình nên lùi lại, nhưng bản năng của một kẻ săn mồi lại muốn tiến xa hơn nữa.

"Tôi kiểm soát được mọi thứ," anh nói, giọng trầm đục, "trừ những thứ tôi thực sự muốn tiêu hủy."