Ánh đèn trong phòng họp bỗng chốc trở nên quá chói mắt đối với Trần Vũ. Anh lùi lại một bước, sự điềm tĩnh thường nhật nhanh chóng được thiết lập lại như một lớp áo giáp không kẽ hở. Tuy nhiên, hơi ấm từ lọn tóc của Diệp Chi vừa lướt qua mu bàn tay anh vẫn để lại một cảm giác râm ran khó chịu.
"Chiếm hữu hay phá hủy?" Vũ lặp lại câu hỏi của cô bằng một nụ cười nhạt. "Cô Diệp có vẻ xem trọng bản thân quá rồi. Ở đây chúng ta nói chuyện bằng giá trị thặng dư, không phải bằng ngôn từ của những kẻ mơ mộng."
Diệp Chi không đáp lời ngay. Cô thong thả ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp, vắt chéo đôi chân dài thon gọn. Động tác của cô uyển chuyển như một con mèo đang vờn mồi. Cô đẩy chiếc máy tính bảng về phía anh, trên màn hình là một bản sơ đồ cấu trúc tài chính hoàn toàn mới, một phương án lách luật tinh vi mà Vũ chưa từng nghĩ tới trong suốt ba tháng theo đuổi dự án này.
"Giá trị thặng dư của anh đây," cô gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính. "Nếu anh ký vào thỏa thuận cũ, tập đoàn của anh sẽ mất 15% cổ phần ưu đãi vào tay các cổ đông ẩn danh sau hai năm. Tôi đến đây không phải để cướp miếng bánh của anh, tôi đến để cho anh thấy miếng bánh đó vốn dĩ đã bị nhiễm độc."
Vũ nhìn sâu vào các con số. Chết tiệt, cô ấy đúng. Sự kiêu ngạo của anh đã tạo ra một lỗ hổng, và người phụ nữ này đã dùng đôi mắt sắc sảo của mình để khoét sâu vào đó.
Căn phòng trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng vo ve nhẹ nhàng của hệ thống điều hòa. Vũ đi vòng qua bàn, đứng ngay sau lưng cô. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy bờ vai trần mỏng manh ẩn hiện dưới lớp tóc mây và hương thơm nồng nàn của cô lại một lần nữa xâm chiếm tâm trí anh. Nó không phải mùi hương của một nữ doanh nhân cứng nhắc, mà là mùi của sự tự do và một chút gì đó rất... đàn bà.
"Cô muốn gì, Chi?" Anh hạ thấp giọng, sự đối đầu về trí tuệ bỗng chốc nhuốm màu sắc cá nhân.
Diệp Chi xoay ghế lại, khiến gương mặt cô chỉ cách ngực anh vài gang tay. Cô phải ngước lên mới nhìn thẳng được vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Sự áp sát này khiến cô cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể người đàn ông đối diện. Vũ không phải là những lão già bụng phệ mà cô thường đối phó; anh trẻ trung, cường tráng và có một khí chất áp đảo khiến nhịp tim cô lỡ mất một nhịp.
"Tôi muốn vị trí cố vấn độc lập cho thương vụ này. Đồng hành cùng anh, hoặc đối đầu với anh đến cùng," cô thách thức.
Vũ cúi thấp người xuống, hai tay vịn vào thành ghế của cô, giam cầm cô trong khoảng không gian chật hẹp giữa cơ thể anh và chiếc ghế da. Ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi đỏ mọng đang khẽ hé mở của cô. Một sự thôi thúc bản năng trỗi dậy, thôi thúc anh nghiền nát sự kiêu ngạo này bằng một nụ hôn, nhưng lý trí đã kịp ngăn lại.
"Đồng hành?" Vũ thì thầm, hơi thở nóng hổi lướt qua vành tai cô. "Cô có biết cái giá của việc đi cùng tôi không? Tôi là kẻ không bao giờ chia sẻ chiến thắng của mình cho bất kỳ ai."
"Vậy thì hãy xem ai sẽ là kẻ phải quỳ xuống trước ai trên bàn đàm phán cuối cùng," Diệp Chi không hề nao núng, cô vươn tay chỉnh lại cổ áo sơ mi hơi lệch của anh, một hành động thân mật đến mức táo bạo.
Sự va chạm giữa hai bộ não thông minh bậc nhất không chỉ tạo ra những chiến lược hoàn hảo, mà còn nhen nhóm một ngọn lửa ham muốn đầy nguy hiểm. Họ nhìn nhau, không ai chịu nhường bước, như hai con sói đang thăm dò lãnh thổ của đối phương, vừa muốn xé xác, vừa muốn chiếm trọn.