Gió đêm từ ban công thổi thốc vào, mang theo cái lạnh của sương muối nhưng không đủ để dập tắt hơi nóng đang hừng hực trong lồng ngực Trần Vũ. Anh đứng tựa lưng vào lan can đá, điếu thuốc trên tay cháy dở, ánh lửa đỏ lập lòe như tâm trạng bất định của anh lúc này.
Tiếng gót giày quen thuộc lại vang lên. Diệp Chi bước ra, không còn vẻ tinh quái như lúc ở bàn tiệc, gương mặt cô dưới ánh trăng có chút nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại sáng quắc.
"Anh thắng rồi, Trần Vũ," cô nói, giọng nói hơi run vì lạnh hoặc vì dư âm của sự đụng chạm lúc nãy. "Hồ sơ của lão Vương mà anh đưa ra lúc nãy... anh đã biết lão ta đang rút ruột công ty từ trước khi tôi đến đây đúng không?"
Vũ thong thả nhả khói, ánh mắt xuyên qua làn khói xám nhìn xoáy vào cô. "Tôi không bao giờ bước vào một cuộc chơi mà không biết quân bài của đối phương là gì. Cô nghĩ mình là người duy nhất biết tìm kiếm sự thật sao?"
Diệp Chi tiến lại gần, cô không dừng lại cho đến khi cơ thể cả hai chỉ còn cách nhau một khoảng mỏng manh. Cô vươn tay, giật lấy điếu thuốc trên môi anh rồi thản nhiên rít một hơi. Vị thuốc lá đắng ngắt tràn vào phổi, khiến cô khẽ ho khan.
"Vậy ra tất cả những gì diễn ra trong phòng họp, cả sự im lặng của anh... đều là để xem tôi diễn kịch?" Cô cười nhạt, một nụ cười tự giễu. "Anh để tôi thắng một ván nhỏ, để rồi cuối cùng anh thâu tóm toàn bộ ván bài lớn."
Vũ đột ngột vươn tay, bóp nhẹ cằm cô, buộc cô phải ngước nhìn mình. "Tôi không để cô thắng. Cô đã thắng bằng chính sự sắc sảo của mình. Nhưng thứ tôi muốn lật ngửa không phải là hồ sơ tài chính, mà là cái mặt nạ kiêu ngạo này của cô."
Ngón tay cái của anh thô ráp, chậm rãi miết nhẹ lên làn môi đỏ mọng của Chi. Cảm giác ma sát ấy khiến toàn thân cô run rẩy. Sự đối đầu về trí tuệ đã kết thúc bằng một sự đầu hàng về cảm xúc. Chi nhận ra rằng, dù cô có thông minh đến đâu, trước mặt người đàn ông này, cô luôn cảm thấy mình bị "lột trần" theo đúng nghĩa bóng.
"Anh muốn gì ở tôi?" Chi thì thầm, hơi thở của cô hòa quyện vào hơi thở của anh.
"Tôi muốn thấy cô thua cuộc," Vũ nói, giọng khàn đặc, "không phải trên bàn đàm phán, mà là ở ngay đây."
Anh cúi thấp đầu, môi anh chỉ còn cách môi cô một milimet. Sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm. Nhưng đúng lúc đó, tiếng ồn ào từ bên trong sảnh tiệc vang lên, báo hiệu một cuộc họp báo bất ngờ.
Vũ khựng lại, anh hít một hơi thật sâu rồi buông cô ra. Anh chỉnh lại chiếc khăn tay trên túi áo, lấy lại vẻ lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Ván bài này cô thắng về mặt danh tiếng, nhưng về mặt cảm xúc... cô đã thua trắng tay rồi, Diệp Chi."
Anh quay lưng bước đi, để lại Chi đứng giữa không gian lộng gió. Cô đưa tay chạm lên môi mình, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm và vị thuốc lá của anh. Lần đầu tiên trong đời, một kẻ luôn nắm quyền kiểm soát như cô cảm thấy sợ hãi. Cô sợ rằng ván bài tiếp theo, cô sẽ đánh đổi cả trái tim mình chỉ để nhận lấy một ánh nhìn của kẻ đối đầu kia.