Sự kiện họp báo kết thúc muộn hơn dự kiến. Những ánh đèn flash và các câu hỏi hóc búa từ giới truyền thông đã vắt kiệt chút kiên nhẫn cuối cùng của Trần Vũ. Anh sải bước về phía thang máy chuyên dụng dành cho khách VIP, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi sự ồn ào này.
Vừa lúc cửa thang máy sắp đóng lại, một bàn tay thanh mảnh giữ lấy mép cửa. Diệp Chi bước vào, hơi thở có chút gấp gáp, gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản nhưng đôi mắt không giấu nổi sự mệt mỏi. Cánh cửa kim loại khép kín, cô lập họ trong không gian hẹp bao phủ bởi những tấm gương sáng loáng.
Số tầng nhảy từ 65 xuống. Sự im lặng giữa họ nặng nề đến mức có thể nghe thấy cả tiếng ma sát của lớp áo lụa trên cơ thể Chi.
"Lẽ ra cô nên đi chuyến sau," Vũ phá vỡ sự tĩnh lặng, ánh mắt anh dán chặt vào bảng điều khiển hiện số.
"Thang máy này đâu có ghi tên anh," Chi đáp lại, cô đứng dựa lưng vào vách ngăn phía đối diện, cố tình giữ khoảng cách xa nhất có thể.
Đột ngột, một tiếng khục khô khốc vang lên. Cả buồng thang máy rung lắc dữ dội rồi đứng khựng lại. Ánh đèn neon phía trên chớp tắt vài lần trước khi tắt hẳn, để lại một khoảng không tối mịt, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ bảng nút bấm khẩn cấp.
"Tuyệt thật," Chi lầm bầm, cô với tay tìm điện thoại trong túi xách nhưng nhận ra sóng đã hoàn toàn bị triệt tiêu bởi lớp tường thép dày đặc.
"Đừng hoảng loạn," Vũ lên tiếng, giọng anh vẫn trầm ổn một cách lạ kỳ trong bóng tối. Anh bước tới gần bảng điều khiển, ấn nút liên lạc khẩn cấp nhưng chỉ nhận lại những tiếng rè rè vô vọng.
Trong không gian chật hẹp và tĩnh lặng tuyệt đối, mọi giác quan bỗng trở nên nhạy bén một cách đáng sợ. Vũ có thể cảm nhận được nhịp thở dồn dập của Chi từ phía đối diện. Anh không nhìn thấy cô, nhưng mùi hương huệ trắng nồng nàn của cô dường như đang đậm đặc hơn trong bầu không khí thiếu oxy.
"Vũ... anh có ở đó không?" Tiếng Chi vang lên, nhỏ hơn bình thường. Cô vốn không sợ bóng tối, nhưng cảm giác bị giam cầm cùng người đàn ông này khiến cô cảm thấy bất an hơn cả việc thang máy bị hỏng.
"Tôi vẫn ở đây."
Vũ bước về phía cô. Tiếng bước chân anh trên sàn kim loại nghe rõ mồn một. Chi cảm thấy một bóng đen to lớn đang bao phủ lấy mình. Cho đến khi lưng cô chạm sát vào vách gương lạnh lẽo, cô mới nhận ra anh đã đứng ngay trước mặt.
"Anh làm gì vậy?" Cô hỏi, giọng run run.
Vũ không trả lời bằng lời. Anh vươn tay, chuẩn xác tìm thấy cổ tay cô trong bóng tối và ấn mạnh nó lên vách thang máy. Sự va chạm giữa làn da nóng rực của anh và cái lạnh của gương tạo nên một sự xung đột mãnh liệt.
"Cô nói tôi là người kiểm soát mọi thứ," Vũ thì thầm, khoảng cách gần đến mức môi anh sượt nhẹ qua vành tai cô. "Nhưng trong bóng tối này, chẳng có sự chuyên nghiệp nào tồn tại cả. Chỉ có tôi, cô, và sự thật mà cô luôn cố che giấu."
"Sự thật... gì cơ?"
"Sự thật là cô cũng khao khát tôi như cách tôi đang muốn xé nát lớp vỏ bọc này của cô."
Bàn tay còn lại của Vũ luồn vào tóc cô, ép đầu cô ngả ra sau. Trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt anh lấp lánh một thứ ánh sáng dã tính và đầy nguy hiểm. Chi định đẩy anh ra, nhưng đôi chân cô bỗng chốc mềm nhũn khi cảm nhận được sức nặng cơ thể anh đang ép sát, từng thớ cơ săn chắc của anh hằn lên lớp đầm mỏng manh của cô.
Ranh giới giữa sự chuyên nghiệp và bản năng bị xóa nhòa hoàn toàn. Trong chiếc lồng thép bị kẹt giữa không trung ấy, không còn luật sư hay chuyên gia tư vấn, chỉ còn lại hai con người đang cuồng nhiệt tìm kiếm sự tồn tại của nhau qua những hơi thở hỗn loạn.