Cánh cửa thang máy bật mở sau gần một giờ đồng hồ bị kẹt giữa không trung. Ánh sáng trắng từ sảnh tầng trệt ùa vào, chói lòa và tàn nhẫn như muốn bóc trần mọi sự lộn xộn vừa xảy ra trong bóng tối. Trần Vũ bước ra trước, bộ vest vẫn phẳng phiu nhưng ánh mắt anh lại có sự vẩn đục mà không một sự điềm tĩnh nào che giấu nổi. Diệp Chi theo sau, đôi môi hơi sưng và lọn tóc xoăn có chút rối bời, cô lướt nhanh qua anh mà không để lại một lời chào.
Sáng hôm sau, văn phòng của Vũ ngập trong mùi cà phê và tiếng máy in chạy đều đặn. Lẽ ra đây phải là một buổi sáng hiệu suất, nhưng sự tập trung của Vũ đã hoàn toàn tan rã.
Anh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng đọc qua bản dự thảo hợp đồng, nhưng thay vì các con số, tâm trí anh lại hiện lên cảm giác làn da mềm mại của Chi dưới bàn tay mình trong bóng tối. Mùi hương huệ trắng của cô dường như vẫn còn vương vấn trên lòng bàn tay anh, len lỏi vào từng kẽ tay, át đi cả mùi thơm của tách trà đặc trên bàn.
Cốc, cốc.
Chi bước vào. Hôm nay cô chọn một phong cách hoàn toàn khác: một chiếc áo sơ mi lụa kín cổng cao tường màu xanh nhạt và chân váy bút chì xám. Một vẻ ngoài cực kỳ chuyên nghiệp, cực kỳ "giữ khoảng cách".
"Đây là dữ liệu đối soát cuối cùng từ phía ngân hàng," cô đặt tập hồ sơ xuống bàn, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không gió. Cô không nhìn vào mắt anh, chỉ nhìn vào chiếc gọng kính vàng đang nằm chơ vơ bên cạnh máy tính.
Vũ tháo kính ra, chậm rãi đứng dậy. "Cô Diệp dường như đã lấy lại sự chuyên nghiệp rất nhanh."
"Chúng ta là những người trưởng thành, anh Vũ. Một sự cố kỹ thuật không nên là lý do để trì hoãn công việc triệu đô này," Chi đáp lại, nhưng ngón tay cô lại vô thức vân vê mép tà áo, một cử chỉ tố cáo sự bất an sâu sắc bên trong.
Vũ bước vòng qua bàn, tiến về phía cô. Chi định lùi lại nhưng cô đã kịp kìm mình lại. Cô không muốn tỏ ra yếu thế. Khi Vũ đứng đối diện, anh không chạm vào cô, anh chỉ hơi cúi người xuống để lấy tập hồ sơ trên bàn. Hành động đó khiến anh lướt qua vai cô, và một lần nữa, mùi hương đặc trưng ấy lại ập đến.
Nó không còn là mùi nước hoa đơn thuần, mà là mùi hương cơ thể ấm áp, pha lẫn chút vị thanh khiết của ban mai. Vũ khựng lại một nhịp ngay sát bên tai cô.
"Cô dùng loại hương gì?" giọng anh thấp và khàn.
Chi nín thở, trái tim đập thình thịch vào lồng ngực. "Đó chỉ là... một loại tinh dầu bình thường."
"Nó làm tôi xao nhãng," Vũ thẳng thừng thừa nhận, một sự thừa nhận đầy nguy hiểm. Anh cầm tập hồ sơ nhưng không rời đi, mà dùng nó nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện với ánh mắt cháy bỏng của mình. "Mùi hương này, bộ đồ kín đáo này... cô đang cố tình trêu ngươi tôi sau những gì đã xảy ra tối qua sao?"
Chi nhìn thẳng vào đôi mắt sau lớp kính gọng vàng của anh, giờ đây không còn sự lạnh lùng của một luật sư, mà chỉ còn sự khao khát của một người đàn ông đang cố gắng kìm nén con thú bên trong.
"Nếu anh bị xao nhãng chỉ vì một mùi hương, thì có lẽ năng lực kiểm soát của Trần Vũ mà giới tài chính ca tụng chỉ là hữu danh vô thực," cô thách thức, dù giọng nói đã bắt đầu lạc đi.
Vũ khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy tà mị. Anh buông tập hồ sơ xuống, tiếng giấy đập vào mặt bàn nghe chát chúa. "Được thôi. Nếu cô đã muốn thử thách năng lực kiểm soát của tôi, vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần cho chuyến khảo sát tại đảo vào ngày mai. Ở đó, sẽ không có thang máy để hỏng, cũng không có ai để cô kêu cứu đâu."
Anh quay lưng lại, tiếp tục công việc như thể chưa từng có cuộc hội thoại nào. Chi bước ra khỏi phòng với đôi chân run rẩy. Cô biết, mình vừa tự tay đẩy cả hai vào một hố sâu không có đường lui. Sự xao nhãng này không còn là một trò chơi trí tuệ nữa, nó đã trở thành một loại độc dược thấm sâu vào máu thịt của cả hai.