Chuyến bay trực thăng riêng đưa họ đến hòn đảo biệt lập nằm ở phía Nam. Dưới cánh máy bay, biển xanh thẳm trải dài vô tận, nhưng sự mênh mông đó không đủ để làm loãng đi bầu không khí ngột ngạt bên trong khoang cabin.
Trần Vũ ngồi đối diện với Diệp Chi. Anh đang đọc một tập tài liệu dày cộm, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt anh lại lướt qua phía trên gọng kính vàng, dừng lại ở đôi chân đang bắt chéo của cô. Hôm nay Chi mặc một bộ đồ đi biển tối giản: áo sơ mi trắng dáng rộng bằng vải linen và quần short ngắn. Sự phóng khoáng này của cô như một lời tuyên chiến ngầm với sự cứng nhắc của anh.
"Chuyến khảo sát này kéo dài ba ngày," Vũ lên tiếng, giọng anh bị át đi phần nào bởi tiếng động cơ nhưng vẫn đủ khiến Chi giật mình. "Chúng ta sẽ kiểm tra thực địa chuỗi resort mà phía đối tác muốn đưa vào tài sản thế chấp. Sẽ không có trợ lý, không có sự can thiệp từ bên ngoài."
Chi đóng cuốn sổ tay lại, mỉm cười đầy ngạo nghễ: "Anh sợ mình không chịu nổi ba ngày độc thoại với tôi sao, anh Vũ?"
Vũ đặt tập hồ sơ xuống, tháo kính ra và chậm rãi lau nó bằng khăn lụa. "Tôi chỉ lo cô sẽ không còn tâm trí để làm việc khi nhận ra hòn đảo đó chỉ có một căn villa duy nhất còn hoạt động được sau cơn bão số 4."
Chi khựng lại. Một căn villa? Cô biết anh không đùa. Sự sắp xếp này có thể là sự cố, nhưng với một kẻ thâm sâu như Trần Vũ, cô không loại trừ khả năng anh đang dàn dựng một "bẫy cảm xúc" để hạ gục cô.
Khi máy bay hạ cánh xuống bãi đáp giữa rừng dừa, cái nóng ẩm của vùng nhiệt đới lập tức bao vây lấy họ. Vũ bước xuống trước, anh không galant đỡ tay cô như ở bữa tiệc, mà đứng đó với vẻ mặt đầy thách thức. Chi nhảy xuống, gót giày lún vào cát mịn, cô loạng choạng một chút nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng.
"Resort này đẹp đấy," Chi vừa đi vừa nhận xét, cố gắng đánh lạc hướng bản thân khỏi sự hiện diện đầy áp lực của người đàn ông đi bên cạnh. "Nhưng giá trị pháp lý của khu đất phía Đông vẫn còn là một dấu hỏi."
"Chúng ta sẽ giải quyết nó vào tối nay, sau khi kiểm tra xong khu vực bờ biển," Vũ đáp, bước chân anh mạnh mẽ và dứt khoát.
Họ đi bộ dọc theo bãi cát trắng xóa. Gió biển thổi mạnh, làm vạt áo sơ mi của Chi bay phấp phới, lộ ra vòng eo thon gọn và làn da mật ngọt dưới ánh nắng mặt trời. Vũ đi phía sau, ánh mắt anh không rời khỏi tấm lưng trần thấp thoáng của cô. Sự kiềm chế của anh đang bị thử thách bởi chính vẻ đẹp hoang dại và bất cần này.
Đột ngột, Chi dừng lại trước một vách đá cao. Cô quay lại, mái tóc rối tung vì gió, đôi mắt lấp lánh sự khiêu khích: "Nếu tôi tìm thấy lỗ hổng trong hồ sơ đất đai trước khi anh tìm thấy nó, anh sẽ phải đồng ý với mọi điều khoản mà tôi đưa ra cho hợp đồng sáp nhập này. Dám cược không?"
Vũ tiến lại gần, bóng anh cao lớn che khuất cả ánh nắng đang chiếu lên mặt cô. Anh đặt tay lên vách đá ngay sát đầu cô, cúi người xuống để hai gương mặt chỉ cách nhau một hơi thở.
"Và nếu cô thua?"
"Tôi không bao giờ thua," Chi đáp trả đầy tự tin.
"Nếu cô thua," Vũ thì thầm, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nguy hiểm, "cô sẽ phải cởi bỏ lớp mặt nạ 'chuyên nghiệp' này và thuộc về tôi trong suốt thời gian chúng ta ở trên đảo này. Không điều kiện, không phản kháng."
Lời thách thức trần trụi ấy khiến hơi thở của Chi nghẹn lại. Đây không còn là một cuộc cá cược công việc, mà là một ván bài sinh tử về sự tự trọng và khao khát thể xác. Cô nhìn vào đôi mắt đang bốc lửa của anh, nhận ra mình đang đứng trên bờ vực của một sự sụp đổ ngọt ngào.
"Được thôi," cô thốt lên, giọng nói dứt khoát như một tiếng sấm trước cơn mưa. "Tôi chấp nhận."
Họ nhìn nhau, hai kẻ đối đầu ngạo nghễ đang chuẩn bị bước vào một cuộc chơi mà ở đó, kẻ thắng có được tất cả, còn kẻ thua sẽ mất cả linh hồn.