Khu tập thể cũ nằm sâu trong lòng thành phố như một khối bê tông rêu phong, nơi thời gian dường như bị bóp nghẹt bởi mùi ẩm mốc và tiếng còi xe vọng lại từ phía xa lộ. Những dãy hành lang dài, hun hút với ánh đèn vàng vọt chập chờn là nơi trú ngụ của những phận đời lặng lẽ. Ngọc Hải sống ở căn hộ số 4, một không gian chật hẹp chứa đầy những màn hình máy tính và những chồng sách kỹ thuật cao ngất.
Với Hải, cuộc đời là một chuỗi các dòng lệnh. Logic là tôn giáo duy nhất anh tôn thờ. Anh không cần bạn bè, không cần những cuộc vui ồn ào. Niềm an ủi duy nhất của người đàn ông ngoài ba mươi tuổi này là sự tĩnh lặng tuyệt đối để anh có thể đắm mình vào những thuật toán phức tạp. Nhưng sự tĩnh lặng ấy đã bắt đầu rạn nứt kể từ khi mẹ con Nguyệt Cầm chuyển đến căn hộ số 3 bên cạnh.
Tối nay, trời mưa lất phất. Hơi lạnh thấm qua những khe cửa gỗ đã mục ruỗng. Hải ngồi trước màn hình, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt hốc hác, đôi mắt anh dán chặt vào những dòng code đang chạy đều đặn. Đột nhiên, một tiếng "ầm" lớn vang lên từ phía bên kia bức tường.
Hải dừng tay. Anh nín thở, lắng nghe.
Tiếng đổ vỡ của gốm sứ. Tiếp sau đó là tiếng quát tháo trầm đục của một người đàn ông, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào của phụ nữ và tiếng hét thất thanh của một đứa trẻ. Đó là Nguyệt Cầm và bé Lan Ngọc.
Bình thường, Hải vốn là kẻ thờ ơ. Anh tin rằng mỗi người đều có một "vùng nhớ" riêng biệt và không ai nên xâm phạm vào tiến trình của người khác. Nhưng tiếng kêu cứu của Lan Ngọc như một đoạn mã lỗi chọc thẳng vào hệ thống phòng thủ tâm lý của anh. Hải đứng dậy, bàn tay run nhẹ. Anh biết người đàn ông kia là ai – Sơn Tùng, gã chồng cũ khốn nạn của Nguyệt Cầm, kẻ vẫn thường lui tới để tống tiền và hành hạ mẹ con cô.
Tiếng động mỗi lúc một dữ dội hơn. Tiếng xô xát, tiếng bước chân thình thịch và rồi là tiếng thở dốc đầy kịch tính. Hải áp tai vào bức tường mỏng manh, cảm nhận rõ sự rung động của gạch đá.
"Mày muốn chết sao? Mày dám báo cảnh sát à?" – Tiếng Sơn Tùng gầm lên.
"Đừng... xin anh... buông tôi ra!" – Giọng Nguyệt Cầm lạc đi trong đau đớn.
Hải bước ra khỏi phòng, đứng chần chừ trước cửa căn hộ số 3. Tay anh đưa lên định gõ cửa, nhưng rồi lại khựng lại. Anh là ai mà can thiệp? Một gã viết code lập dị, một kẻ chẳng có chút sức mạnh thể chất nào. Nếu anh bước vào, anh có thể làm được gì? Nhưng rồi, một tiếng động kỳ lạ vang lên – một tiếng "khục" khan khốc, sau đó là sự im lặng đến đáng sợ.
Sự im lặng ấy còn kinh khủng hơn cả tiếng thét.
Hải không suy nghĩ thêm được nữa, anh đẩy mạnh cửa. Cánh cửa vốn không khóa chặt, nó mở toang ra, phơi bày một khung cảnh kinh hoàng dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy.
Sơn Tùng nằm sấp trên sàn nhà, hai mắt trợn trừng, một sợi dây thừng vẫn còn quấn chặt quanh cổ gã. Nguyệt Cầm ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, đôi mắt dại đi vì kinh hãi, hai bàn tay vẫn còn siết chặt như thể đang bóp nát không khí. Cách đó không xa, bé Lan Ngọc đứng run rẩy trong góc tối, đôi mắt nhỏ lệ nhòa, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng động nào.
Căn phòng nồng nặc mùi mồ hôi, mùi rượu và mùi của cái chết vừa mới hiện hình.
Nguyệt Cầm ngước nhìn Hải. Giây phút ấy, thế giới của cô sụp đổ. Cô không cầu cứu, không giải thích, chỉ có một cái nhìn tuyệt vọng như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Hải nhìn thi thể Sơn Tùng, rồi nhìn Nguyệt Cầm. Trong đầu anh, một bộ vi xử lý khổng lồ bắt đầu hoạt động với tốc độ ánh sáng. Anh không thấy sợ hãi, anh thấy một bài toán. Một bài toán thực tế mà nếu giải sai, hai con người tội nghiệp trước mặt anh sẽ bị hủy hoại mãi mãi.
"Cô và cháu... có sao không?" – Giọng Hải trầm và lạnh, nhưng chính sự bình thản ấy lại là thứ duy nhất giữ cho Nguyệt Cầm không ngất đi.
"Tôi... tôi giết anh ta rồi... Anh ta định bóp cổ Ngọc... tôi không cố ý..." Nguyệt Cầm lắp bắp, đôi môi tím tái.
Hải tiến lại gần, anh quỳ xuống bên cạnh thi thể, đưa tay kiểm tra mạch cổ của Sơn Tùng. Không còn gì cả. Gã đã chết. Một cái chết xấu xí cho một cuộc đời tồi tệ. Hải đứng dậy, bước về phía cửa, cẩn thận khóa trái lại và kéo rèm cửa sổ.
"Bình tĩnh lại. Nghe tôi nói đây," – Hải nhìn thẳng vào mắt Nguyệt Cầm, giọng nói có một uy lực kỳ lạ. "Nếu cô báo cảnh sát ngay bây giờ, dù là tự vệ, cuộc đời của cô và Lan Ngọc cũng sẽ kết thúc trong những trang hồ sơ và nhà tù. Cô muốn con gái mình lớn lên với danh xưng con của kẻ giết người sao?"
Nguyệt Cầm lắc đầu điên cuồng, cô ôm chặt lấy Lan Ngọc vào lòng. Đứa bé nấc lên từng hồi.
Hải lấy một hơi dài. Anh nhìn quanh căn phòng, phân tích mọi chi tiết: vết máu trên thảm, vị trí chiếc lọ hoa vỡ, sợi dây thừng. Trong trí não anh, một thuật toán xóa dấu vết bắt đầu hình thành. Anh biết mình đang làm gì. Anh đang bước qua ranh giới của một người lương thiện để trở thành một kẻ đồng lõa. Nhưng đối với Hải, logic cao nhất lúc này là bảo vệ người phụ nữ đã mang cho anh bát mì nóng hổi vào cái đêm anh kiệt sức vì làm việc – sự tử tế duy nhất anh nhận được trong nhiều năm qua.
"Hãy để tôi giúp cô," – Hải nói, từng chữ nặng trịch. "Tôi sẽ lập trình lại thực tế này. Ngày hôm nay, Sơn Tùng chưa bao giờ đến đây. Gã vẫn đang ở một nơi nào đó ngoài kia, và gã sẽ biến mất theo cách mà không một ai có thể tìm thấy dấu vết liên quan đến căn phòng này."
Nguyệt Cầm nhìn anh, vừa sợ hãi vừa như tìm thấy một cọc gỗ giữa dòng nước lũ. "Anh... anh định làm gì?"
"Việc của cô bây giờ là đi tắm, thay quần áo và dỗ dành Lan Ngọc. Tuyệt đối không được ra ngoài. Mọi chuyện còn lại, hãy để tôi sắp xếp."
Hải bắt đầu cởi áo khoác, để lộ cánh tay gầy guộc nhưng đầy quyết tâm. Anh cầm lấy sợi dây thừng, đầu óc bắt đầu tính toán về thời gian tử vong, sự co cứng của cơ bắp và cách để đánh lừa những con mắt nghiệp vụ sắc sảo nhất. Anh biết, ở một nơi nào đó trong thành phố này, những người như Thanh hay Bảo Nam sẽ sớm xuất hiện. Họ là những người đại diện cho sự thật, còn anh – anh sẽ là người kiến tạo ra một sự thật khác.
Bức tường mỏng giữa căn hộ số 3 và số 4 giờ đây không còn là ranh giới nữa. Nó đã trở thành bức màn của một sân khấu kịch tính, nơi màn đầu tiên vừa mới hạ màn bằng một cái xác, và màn thứ hai – cuộc đấu trí với định mệnh – chính thức bắt đầu.
Hải nhìn đồng hồ 21 giờ 15 phút.
"Thời gian là biến số quan trọng nhất," Hải lầm bầm. Anh bắt đầu di chuyển cái xác vào sâu trong căn bếp hẹp, động tác chuẩn xác và lạnh lùng như một chiếc máy đã được lập trình sẵn.
Đêm nay, thành phố vẫn mưa. Những dòng code trong máy tính của Hải vẫn đang chạy, nhưng cuộc đời anh đã chính thức rẽ sang một nhánh hoàn toàn mới, nơi mà lỗi sai nhỏ nhất cũng phải trả giá bằng cả mạng sống.