Lời đề nghị của Ngọc Hải lơ lửng trong không gian đặc quánh mùi tử khí, giống như một chiếc phao cứu sinh được ném xuống giữa đại dương đang dậy sóng, nhưng người sắp chết đuối lại không dám đưa tay ra nắm lấy.
"Lập trình lại... thực tế?" Nguyệt Cầm lặp lại, giọng nói vỡ vụn như những mảnh thủy tinh dưới chân cô. Cô nhìn người hàng xóm gầy gò, người mà suốt bao lâu nay cô chỉ biết đến qua tiếng gõ phím lạch cạch vọng qua tường và bóng lưng cô độc mỗi sáng sớm. Giờ đây, người đó đang đứng giữa căn phòng đầy máu và tội lỗi của cô, bình thản đến mức phi lý.
Hải không trả lời ngay. Anh bước đến bên cửa sổ, hé một khe nhỏ nhìn xuống đường. Mưa vẫn xối xả. Những ngọn đèn đường nhòe đi trong màn nước, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt nhựa đường đen ngòm. Không có ai qua lại. Tốt.
"Cô không có nhiều thời gian để sốc đâu," Hải quay lại, ánh mắt anh lướt qua thi thể Sơn Tùng đang nằm sấp, rồi dừng lại ở khuôn mặt tái nhợt của bé Lan Ngọc. Đứa trẻ vẫn ngồi co ro, đôi mắt mở to trừng trừng, không chớp. Hải cảm thấy một luồng xung điện chạy dọc sống lưng – một cảm giác xót xa hiếm hoi len lỏi vào hệ thống logic lạnh lùng của anh.
"Đưa con bé vào phòng ngủ," Hải ra lệnh, giọng nói không cao nhưng đầy uy lực. "Đừng để nó nhìn thấy cái xác thêm một giây nào nữa. Sau đó, hãy quay lại đây. Chúng ta cần xử lý 'dữ liệu thừa' này."
Nguyệt Cầm như một con rối được giật dây. Cô lảo đảo đứng dậy, ôm chặt lấy Lan Ngọc. Đứa bé bám chặt vào cổ mẹ, vùi mặt vào vai áo đẫm mồ hôi lạnh toát, không dám ngoái đầu nhìn lại "bố" nó lần cuối.
Khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, căn phòng khách chật chội chỉ còn lại Hải và cái xác.
Hải đứng nhìn Sơn Tùng. Gã đàn ông này, ngay cả khi đã chết, vẫn toát ra một sự hăm dọa thô bỉ. Thân hình hộ pháp, khuôn mặt bầm tím vì sung huyết, và đôi mắt trợn trừng như vẫn đang giận dữ vì bị tước đoạt sự sống một cách bất ngờ.
Hải biết gã. Không phải quen biết xã giao, mà là biết qua những âm thanh bạo lực xuyên tường suốt nửa năm qua.
Sơn Tùng là cơn ác mộng của đời Nguyệt Cầm. Hải đã từng nghe lén được những cuộc cãi vã của họ. Tùng từng là một nhân viên kinh doanh có tài, nhưng cờ bạc và rượu chè đã biến gã thành một con quỷ. Hắn nướng sạch tài sản, đánh đập vợ con, và khi Cầm không chịu nổi nữa phải ly hôn và bỏ trốn, hắn biến thành một kẻ săn đuổi bệnh hoạn.
Hắn không muốn quay lại với cô vì tình yêu. Hắn coi cô là một cái máy ATM sống, một bao cát để trút giận mỗi khi thua bạc. Cầm đã chuyển nhà ba lần, đổi số điện thoại năm lần, làm những công việc tay chân vất vả nhất để nuôi Lan Ngọc và trốn tránh hắn. Nhưng hắn luôn tìm ra. Hắn như một con đỉa đói khát, đánh hơi thấy mùi sợ hãi của nạn nhân.
Chiều nay, hắn đột ngột xuất hiện trước cửa khi Cầm vừa đi làm về. Không có lời chào hỏi, chỉ có sự thô bạo xô cửa xông vào. Hắn đòi tiền. Khi Cầm nói không có, hắn bắt đầu đập phá. Và khi hắn chuyển mục tiêu sang Lan Ngọc, dọa sẽ bán con bé để trả nợ, sợi dây lý trí cuối cùng của người mẹ đã đứt phựt.
Hải cúi xuống, quan sát sợi dây thừng quấn quanh cổ Tùng. Đó là dây điện của chiếc quạt máy cũ bị hỏng. Một vũ khí ngẫu hứng. Vết siết không gọn gàng, chồng chéo lên nhau, chứng tỏ người siết đã dùng toàn bộ sức lực trong cơn hoảng loạn tột độ.
"Nghiệp dư," Hải lẩm bẩm. "Quá nhiều dấu vết."
Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Nguyệt Cầm bước ra, tay cô đã rửa sạch nhưng vẫn còn đỏ ửng vì chà xát quá mạnh. Cô không dám nhìn xuống sàn nhà, ánh mắt dán chặt vào Hải.
"Anh Hải..." cô gọi tên anh, giọng run rẩy. "Tại sao... tại sao anh lại giúp tôi? Anh không sợ sao? Đây là giết người... Anh sẽ bị liên lụy..."
Hải chỉnh lại gọng kính, gương mặt anh trở lại vẻ vô cảm thường ngày. "Tôi không giúp cô vì lòng thương hại, Cầm ạ. Tôi giúp cô vì logic."
"Logic?" Cầm ngơ ngác.
"Đúng vậy," Hải chỉ tay về phía phòng ngủ. "Lan Ngọc là một biến số tiềm năng. Con bé thông minh, nhạy cảm. Nếu cô vào tù, cuộc đời con bé sẽ trở thành một phương trình lỗi không thể sửa chữa. Xã hội này không khoan dung với con cái của tội phạm giết người. Con bé sẽ bị nghiền nát."
Anh ngừng lại một chút, ánh mắt chợt trở nên xa xăm. "Và... tôi không thích sự ồn ào. Nếu cảnh sát đến đây, cuộc sống của tôi sẽ bị đảo lộn. Tôi cần sự yên tĩnh để làm việc. Cách tốt nhất để duy trì sự yên tĩnh là giải quyết vấn đề này triệt để, ngay bây giờ."
Đó là một lời nói dối. Hoặc ít nhất, là một nửa sự thật. Hải không thể nói với cô rằng, mỗi sáng khi nhìn thấy nụ cười của Lan Ngọc chào anh ở hành lang, hay khi nhận bát canh nóng từ tay Cầm, anh cảm thấy mình đang được kết nối lại với thế giới loài người. Anh không thể nói rằng, anh đã yêu cái cảm giác được làm "người hàng xóm" của mẹ con cô, dù chỉ là thầm lặng.
"Bây giờ, nghe kỹ đây," Hải chuyển tông giọng, trở nên sắc lạnh và dứt khoát như một vị tướng chỉ huy chiến trường. "Chúng ta phải phi tang cái xác này. Nhưng không chỉ là cái xác, chúng ta phải phi tang cả khái niệm về sự hiện diện của hắn ở đây ngày hôm nay."
"Làm sao... làm sao có thể?" Cầm nhìn cái xác to lớn của Tùng. "Hắn nặng lắm... tôi và anh làm sao khiêng nổi..."
"Đừng dùng sức, hãy dùng đầu," Hải ngắt lời. "Đầu tiên, cô hãy kiểm tra ví, điện thoại và túi quần của hắn. Lấy tất cả mọi thứ ra."
Cầm rùng mình, cô phải đấu tranh tư tưởng dữ dội mới dám bước lại gần cái xác. Bàn tay cô run rẩy lục lọi túi quần của người chồng cũ. Cô lôi ra một chiếc ví da sờn rách, một chùm chìa khóa, và một chiếc điện thoại màn hình vỡ nát.
"Đưa điện thoại cho tôi," Hải ra lệnh.
Anh cầm lấy chiếc điện thoại, bấm nút nguồn. May mắn thay, nó không cài mật khẩu. Hải lướt nhanh qua nhật ký cuộc gọi và tin nhắn.
"Hắn đến đây bằng gì?" Hải hỏi.
"Tôi... tôi không biết. Hình như là taxi. Tôi không thấy xe máy của hắn."
"Tốt," Hải gật đầu. Anh kiểm tra lịch sử định vị. "Hắn đã tắt GPS để trốn nợ. Đây là một lợi thế lớn. Không ai biết hắn đang ở đâu chính xác."
Hải tắt nguồn điện thoại, tháo sim, bẻ gãy nó làm đôi rồi bỏ vào túi áo mình.
"Bước tiếp theo," Hải nhìn quanh căn phòng. "Chúng ta cần làm sạch hiện trường. Máu, nước bọt, dấu vân tay, và cả mùi của hắn. Cô có thuốc tẩy không?"
"Có... ở trong nhà tắm."
"Lấy hết ra đây. Và cả khăn lau, bàn chải nữa. Cô sẽ phụ trách việc lau dọn sàn nhà. Hãy lau kỹ từng khe gạch. Đừng bỏ sót bất cứ thứ gì, dù là một sợi tóc."
Nguyệt Cầm vội vã chạy đi lấy đồ. Khi cô quay lại, cô thấy Hải đang làm một việc khiến cô suýt hét lên.
Hải đang dùng màng bọc thực phẩm – thứ cô hay dùng để bọc thức ăn thừa – quấn chặt quanh đầu của Sơn Tùng. Anh làm việc đó một cách tỉ mỉ, cẩn trọng, ngăn không cho máu hay dịch cơ thể tiếp tục rỉ ra sàn nhà. Khuôn mặt méo mó của Tùng dần biến mất sau lớp nilon trong suốt, trở thành một khối vật thể vô tri.
"Tại sao..." Cầm lắp bắp.
"Để không để lại dấu vết sinh học trên đường vận chuyển," Hải giải thích ngắn gọn mà không ngẩng đầu lên. "Và để cô không phải nhìn thấy mặt hắn nữa. Hắn không còn là chồng cô, Cầm ạ. Hắn bây giờ chỉ là một khối dữ liệu rác cần được xóa bỏ."
Câu nói tàn nhẫn nhưng thực tế ấy đã kéo Cầm ra khỏi cơn hoảng loạn. Đúng, hắn chết rồi. Hắn không thể đánh cô nữa. Hắn không thể dọa bán con cô nữa. Cô hít một hơi sâu, mùi thuốc tẩy xộc vào mũi, cay xè nhưng lại mang đến cảm giác tẩy rửa kỳ lạ. Cô quỳ xuống sàn, bắt đầu chà mạnh lên vết máu loang lổ. Cô chà như thể đang gột rửa mười năm đau khổ của cuộc đời mình.
Hải đứng dậy, nhìn đồng hồ. 22 giờ.
"Tôi sẽ về phòng chuẩn bị xe và một số dụng cụ," Hải nói. "Khoảng 30 phút nữa tôi sẽ quay lại. Lúc đó, chúng ta sẽ đưa hắn đi."
"Đi đâu?" Cầm ngước lên, đôi mắt đỏ hoe.
"Đến nơi mà hắn thuộc về," Hải đáp, giọng lạnh tanh. "Sông Hồng."
Anh bước ra cửa, nhưng trước khi đi, anh quay lại dặn dò một điều cuối cùng, điều quan trọng nhất trong chuỗi logic của anh.
"Cầm này, từ giờ phút này trở đi, cô không được phép nói sự thật với bất kỳ ai, kể cả với chính bản thân mình trong suy nghĩ. Nếu ai hỏi, tối nay cô và Lan Ngọc đã đi xem phim. Hai mẹ con đã đi xem suất chiếu lúc 19 giờ ở rạp chiếu phim trung tâm, sau đó đi ăn kem và về nhà lúc 21 giờ 30. Cô hiểu không?"
"Nhưng... vé xem phim? Camera?" Cầm hoang mang.
"Đừng lo về những thứ đó," Hải mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chứa đầy sự tự tin của một thiên tài. "Tôi sẽ tạo ra chúng cho cô. Tôi sẽ viết lại quá khứ của cô."
Hải khép cửa lại, để mặc Cầm trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc tẩy và cái xác được bọc nilon.
Bên ngoài, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Tiếng sấm rền vang trời, như muốn che giấu tội ác đang diễn ra trong khu tập thể cũ nát.
Về đến phòng mình, Hải ngồi xuống trước màn hình máy tính. Anh không lập tức chuẩn bị dụng cụ phi tang xác. Thay vào đó, anh mở một trình duyệt web, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh truy cập vào hệ thống đặt vé online của rạp chiếu phim, sau đó mở một phần mềm chỉnh sửa mã nguồn phức tạp.
Trong đầu Hải, một kế hoạch tàn khốc hơn nhiều so việc vứt xác xuống sông đang dần hình thành. Nếu chỉ vứt xác, cảnh sát sớm muộn cũng sẽ tìm ra danh tính nạn nhân và khoanh vùng nghi phạm là Nguyệt Cầm. Để cứu cô hoàn toàn, anh cần một cái xác khác. Một cái xác để đánh lạc hướng điều tra về thời gian tử vong.
Một sự thay thế.
Ánh mắt Hải tối sầm lại. Logic của anh đang đi đến một kết luận cực đoan mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Để che giấu một vụ giết người, đôi khi, người ta cần thực hiện một vụ giết người khác hoàn hảo hơn.
Hải liếc nhìn tờ lịch trên bàn. Ngày mai, anh sẽ phải đi tìm "vật thế thân" đó. Một người vô gia cư nào đó, một ai đó mà sự biến mất của họ sẽ chẳng khiến thế giới bận tâm.