MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Nghi Can XChương 3: Sợi dây thừng và bản năng tự vệ

Phía Sau Nghi Can X

Chương 3: Sợi dây thừng và bản năng tự vệ

2,252 từ · ~12 phút đọc

Đúng ba mươi phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Ba tiếng khô khốc, rành rọt, tách biệt hẳn với tiếng mưa rào đang trút xuống mái tôn bên ngoài. Đó là tín hiệu của Ngọc Hải.

Nguyệt Cầm run rẩy mở cửa. Cô đã thay bộ quần áo dính máu bằng một bộ đồ ngủ cũ sờn vai, mái tóc rối bời được buộc gọn lại một cách vội vã. Căn phòng nồng nặc mùi thuốc tẩy Javel, cái mùi hăng hắc xộc thẳng vào mũi, cố gắng lấp liếm đi mùi tanh của máu và mùi rượu nồng nặc từ cái xác nằm giữa nhà.

Hải bước vào, mang theo hơi lạnh của cơn mưa đêm. Anh mặc một chiếc áo mưa trùm kín người màu xanh sẫm, nước mưa chảy ròng ròng xuống sàn nhà vừa mới được lau khô. Trên tay anh là một chiếc vali du lịch cỡ đại màu đen tuyền – loại vỏ nhựa cứng chịu lực, và một cuộn băng dính công nghiệp dày cộp.

"Sạch sẽ hơn tôi tưởng," Hải lướt mắt qua sàn nhà, gật đầu nhẹ, giọng nói bình thản như thể anh đang nhận xét về việc dọn dẹp nhà cửa cuối tuần. "Cô làm tốt lắm."

Cầm nhìn chằm chằm vào chiếc vali đen sì đó. Cô hiểu anh định dùng nó để làm gì. Ý nghĩ đó khiến dạ dày cô quặn thắt lại, dịch vị chua loét trào lên cổ họng. Một con người bằng xương bằng thịt, người đã từng là chồng cô, là cha của Lan Ngọc, giờ sắp bị nhét vào cái hộp nhựa vô tri kia như một món hành lý hỏng hóc cần vứt bỏ.

"Anh ta... liệu có vừa không?" Cầm hỏi, giọng lí nhí, cảm thấy ghê tởm chính câu hỏi của mình nhưng nỗi sợ hãi khiến cô không thể nghĩ được gì khác.

"Cơ thể con người dẻo dai hơn cô nghĩ, nhất là khi chưa hoàn toàn co cứng," Hải đáp, giọng điệu lạnh lùng mang tính kỹ thuật. Anh kéo chiếc vali đến bên cạnh cái xác của Sơn Tùng – lúc này đã là một khối nilon trắng toát kỳ dị do Hải bọc lại từ trước. "Nhưng chúng ta phải nhanh lên. Quá trình co cứng tử thi sẽ bắt đầu sau khoảng hai đến bốn tiếng nữa. Lúc đó các khớp xương sẽ cứng lại như đá, việc xử lý sẽ rất phiền phức."

Hải mở vali ra. Lòng vali sâu hun hút, lót vải màu xám tro, trông giống như cái miệng của một con quái vật đang chờ nuốt chửng tội ác.

"Tôi cần cô giúp một tay," Hải nói, không nhìn cô. "Không phải để khiêng, mà để giữ vali cố định. Đừng nhìn vào cái bọc nilon, hãy coi đây là một bao tải gạo, hay một đống quần áo cũ."

Cầm cắn chặt môi đến bật máu để ngăn tiếng nấc, cô quỳ xuống, hai tay giữ chặt thành vali. Bàn tay cô lạnh toát chạm vào lớp nhựa cứng. Hải bắt đầu thao tác. Anh không tỏ ra ghê sợ hay lúng túng. Động tác của anh dứt khoát, tính toán lực đẩy và trọng tâm chính xác như một kỹ sư đang lắp ráp máy móc.

Anh nâng phần thân trên của cái xác lên, gập gối lại, ép chặt đùi vào lồng ngực. Tiếng xương khớp vang lên những âm thanh rắc rắc nhỏ, khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Cầm rùng mình, nhắm nghiền mắt lại, nước mắt trào ra nóng hổi.

"Đừng khóc," Hải nhắc nhở, giọng nói sắc lạnh như dao mổ. "Nước mắt, nước mũi, tóc... tất cả đều chứa ADN. Đừng để bất cứ thứ gì của cô rơi vào trong vali hay dính lên băng dính. Nếu không, mọi nỗ lực của tôi sẽ đổ sông đổ bể."

Cầm vội vàng quệt ngang mắt vào tay áo, hít sâu để nén cơn xúc động. Cô biết anh nói đúng. Lúc này không phải chỗ cho sự yếu đuối.

Sau vài phút vật lộn với sức nặng của cái xác lực lưỡng, cuối cùng Sơn Tùng cũng nằm gọn trong chiếc vali theo tư thế bào thai. Hải nhanh chóng đóng nắp lại. Anh phải dùng cả trọng lượng cơ thể đè lên nắp vali mới có thể kéo khóa được. Tiếng khóa kéo z...z...z... vang lên, âm thanh sắc lạnh kéo dài như tiếng lưỡi cưa rạch vào màn đêm, kết thúc sự hiện diện của Sơn Tùng trên thế giới này.

Hải đứng dậy, thở hắt ra một hơi. Trên trán anh lấm tấm mồ hôi, kính hơi mờ đi vì hơi nước. Anh lấy cuộn băng dính, quấn chặt quanh mép vali, niêm phong kín mít mọi khe hở.

"Để ngăn mùi và dịch lỏng," anh giải thích ngắn gọn. "Xong phần khó nhất rồi."

Hải quay sang nhìn Cầm. Cô đang đứng tựa vào tường, gương mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.

"Bây giờ là phần quan trọng nhất của cô," Hải bước lại gần, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định buộc cô phải tập trung. "Sợi dây thừng đâu?"

Cầm giật mình, chỉ tay vào túi rác đen to tướng ở góc phòng. "Ở trong đó... cùng với quần áo dính máu của tôi, khăn lau, và cả vỏ chai rượu hắn mang đến."

Hải gật đầu. Anh đi tới, xách túi rác lên, kiểm tra nút buộc một lần nữa.

"Tôi sẽ mang cái này và cái vali đi. Nhiệm vụ của cô bây giờ là quay trở lại cuộc sống bình thường. Hãy đi tắm rửa lại một lần nữa cho thật sạch mùi thuốc tẩy. Sau đó đi ngủ. Sáng mai dậy sớm, nấu bữa sáng, đưa Lan Ngọc đi học như mọi ngày. Đừng tỏ ra sợ hãi, cũng đừng cố tỏ ra quá vui vẻ. Hãy cứ là người phụ nữ u sầu, ít nói như hàng xóm vẫn thấy."

"Thế còn... anh?" Cầm lo lắng hỏi, giọng run run. "Anh định đưa hắn đi đâu? Trời đang mưa to lắm..."

"Mưa là đồng minh tốt nhất của chúng ta," Hải nhìn ra cửa sổ đen ngòm. "Nước mưa sẽ rửa trôi dấu vết lốp xe, dấu giày, và làm nhòe đi tầm nhìn của camera an ninh trên đường phố. Cô không cần biết tôi đi đâu. Biết càng ít, cô càng an toàn trước những câu hỏi bẫy của cảnh sát sau này."

Hải kéo tay cầm vali lên. Chiếc vali nặng trịch, trĩu xuống sàn, nhưng với đòn bẩy và bánh xe, anh có thể di chuyển nó.

"Nhớ kỹ lời tôi dặn," Hải quay lại trước khi mở cửa, giọng trầm xuống, nhấn mạnh từng từ. "Tối nay, cô và Lan Ngọc không ở nhà. Hai mẹ con đã đi xem phim. Tên phim là 'Bí mật của những vì sao', suất chiếu 19h15 tại rạp chiếu bóng ở trung tâm quận. Sau đó hai người đi ăn kem tại quán đối diện rạp. Vị kem Lan Ngọc ăn là sô-cô-la, còn cô chỉ uống nước lọc. Hai người về nhà lúc 21h30 và đi ngủ ngay."

"Nhưng... chúng tôi đâu có đi... Vé đâu? Người làm chứng đâu?" Cầm hoang mang cực độ.

"Đừng lo về những thứ đó," Hải nói, ánh mắt lóe lên một tia sáng thông tuệ đầy bí ẩn. "Tôi sẽ tạo ra quá khứ đó cho cô. Tôi sẽ viết lại thời gian. Hãy tin tôi."

Hải mở cửa, quan sát hành lang vắng lặng một lần nữa rồi kéo chiếc vali ra ngoài. Cánh cửa đóng lại, tiếng chốt khóa vang lên một cái tạch khô khốc.

Nguyệt Cầm đứng trơ trọi trong căn phòng trống rỗng. Cái xác đã biến mất, nhưng sự hiện diện của tội lỗi dường như đã thấm sâu vào từng mạch vữa, từng khe gạch. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay đã từng cầm sợi dây thừng định mệnh. Bản năng tự vệ đã biến cô thành kẻ sát nhân, nhưng chính bản năng sinh tồn và logic lạnh lùng của Ngọc Hải mới là thứ đang kéo cô đi tiếp trên con đường tăm tối này.

Bên ngoài, trời mưa như trút nước. Gió rít qua những khe cửa sổ vỡ kính ở cầu thang bộ tạo nên những âm thanh như tiếng huýt sáo của ma quỷ.

Hải kéo chiếc vali dọc theo hành lang tối tăm. Tiếng bánh xe lăn trên nền gạch lạo xạo bị tiếng mưa át đi. Anh không dùng thang máy – nơi chắc chắn có camera giám sát, dù cũ kỹ nhưng vẫn hoạt động. Anh chọn thang bộ thoát hiểm phía sau tòa nhà.

Việc di chuyển một chiếc vali nặng hơn 70kg xuống ba tầng lầu bằng thang bộ hẹp trơn trượt là một cực hình đối với một người quanh năm chỉ ngồi bàn giấy như Hải. Cánh tay anh tê dại, cơ bắp căng cứng đau nhức, hơi thở dốc ra khói trong không khí lạnh. Nhưng adrenaline đang bơm mạnh trong máu khiến anh không cho phép mình dừng lại. Mỗi bước chân đều phải chính xác.

Ra đến bãi đất trống phía sau khu tập thể, nơi anh đỗ chiếc xe bán tải cũ kỹ chuyên dùng để chở linh kiện máy tính. Hải mở nắp thùng xe. Mưa quất vào mặt anh rát rạt. Anh dùng hết sức bình sinh nhấc chiếc vali lên thùng xe, đẩy nó vào sâu bên trong, chèn kỹ bằng những thùng các-tông chứa rác điện tử và phủ lên trên một tấm bạt dính đầy dầu mỡ.

Một sự ngụy trang hoàn hảo.

Hải leo lên ghế lái, đóng cửa xe lại. Không gian trong xe yên tĩnh và khô ráo, tách biệt hẳn với cơn bão bên ngoài. Anh khởi động xe, tiếng động cơ rên rỉ rồi gầm lên. Anh lái xe ra khỏi khu dân cư, chầm chậm, tuân thủ tuyệt đối luật giao thông. Không được phép để bị cảnh sát giao thông tuýt còi vào lúc này.

Đường phố vắng tanh. Những cột đèn đường vụt qua kính chắn gió như những vệt sáng nhòe nhoẹt. Hải không lái xe ra bờ sông ngay. Trong đầu anh, một kế hoạch phức tạp hơn nhiều đang được tính toán lại.

Logic của Hải chỉ ra một lỗ hổng chí mạng: Nếu cảnh sát tìm thấy xác Sơn Tùng, pháp y sẽ xác định được thời gian tử vong là đêm nay – đêm mà Nguyệt Cầm không có bằng chứng ngoại phạm thực tế (vì cô đang ở nhà). Lời khai đi xem phim sẽ bị bóc trần ngay lập tức nếu không có vé thật, không có hình ảnh camera ghi lại cảnh hai mẹ con ở rạp phim.

Để cứu cô, Hải cần làm lệch thời gian tử vong. Anh cần cảnh sát tin rằng Sơn Tùng chết vào ngày mai – ngày mà anh sẽ sắp xếp cho Nguyệt Cầm một chứng cứ ngoại phạm không thể chối cãi.

Nhưng làm sao để đánh lừa pháp y về thời gian chết? Chỉ có một cách duy nhất.

Đó là tạo ra một cái chết khác.

Xe của Hải chầm chậm lăn bánh về phía khu vực bờ sông hoang vắng, nơi có những gầm cầu tối tăm là nơi trú ngụ của những kẻ vô gia cư. Anh nhớ đến một người đàn ông vô gia cư anh vẫn thường thấy mỗi sáng đi làm ngang qua khu vực này. Một người đàn ông trạc tuổi Sơn Tùng, cũng tạng người to lớn, sống lay lắt bên lề xã hội, không gia đình, không giấy tờ tùy thân, không ai nhớ mặt đặt tên.

Một "biến số null" trong xã hội. Một sự tồn tại mà nếu biến mất, thế giới cũng chẳng hề rung chuyển.

Hải cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bàn tay anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Anh nhận ra mình đang tư duy giống một kẻ sát nhân máu lạnh hơn là một lập trình viên. Nhưng rồi hình ảnh Nguyệt Cầm tuyệt vọng và đôi mắt trong veo của bé Lan Ngọc lại hiện lên trong tâm trí anh. Đó là những điều đẹp đẽ nhất mà anh từng chạm vào trong cuộc đời cô độc này.

"Để giải được bài toán này," Hải lầm bầm trong tiếng mưa, "cần phải hy sinh một quân tốt."

Anh lái xe qua gầm cầu, ánh đèn pha quét qua những túp lều tạm bợ dựng bằng nilon và bìa các-tông. Anh thấy bóng dáng người đàn ông đó đang ngồi co ro bên đống lửa leo lét tránh mưa.

Hải không dừng lại ngay. Anh lái xe đi thẳng về phía nhà kho cũ của mình ở ngoại ô thành phố – nơi anh thuê để chứa thiết bị. Đêm nay, cái xác của Sơn Tùng sẽ nằm yên trong thùng xe tại nhà kho đó.

Còn Hải, anh sẽ quay lại đây vào sáng mai. Anh cần chuẩn bị tâm lý để thực hiện bước đi tàn khốc nhất trong kế hoạch: Đánh tráo danh tính.

Chiếc xe lao đi trong màn đêm vô tận, để lại phía sau những vệt bánh xe loang lổ nước, như những dòng code đen tối đang được viết đè lên hiện thực. Sợi dây thừng đã thắt nút, và bây giờ, Hải biết mình không còn đường lùi nữa. Anh đã chính thức bước vào thế giới của bóng tối để bảo vệ chút ánh sáng le lói của đời mình.