Phía Sau Nghi Can X

Chương 4: Khi hơi thở của kẻ bạo tàn chấm dứt

2,345 từ · ~12 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời yếu ớt len lỏi qua lớp sương mù dày đặc của thành phố, rọi xuống khu tập thể cũ kỹ. Những tiếng động quen thuộc bắt đầu vang lên: tiếng xe máy nổ lạch bạch, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi học. Mọi thứ diễn ra bình thường đến mức tàn nhẫn, như thể đêm qua chưa từng có cơn mưa nào gột rửa tội ác, và chưa từng có một mạng người bị tước đoạt sau bức tường mỏng của căn hộ số 3.

Nguyệt Cầm mở mắt. Điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là mùi thuốc tẩy Javel vẫn còn phảng phất đâu đó trong không khí, dù cô đã mở toang cửa sổ suốt đêm.

Cô nằm im trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà loang lổ vết ẩm mốc. Bên cạnh cô, bé Lan Ngọc vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đều, ngây thơ và bình yên. Cầm rùng mình. Cô đưa tay sờ lên cổ mình, nơi hôm qua bàn tay thô bạo của Sơn Tùng đã bóp chặt. Vết bầm vẫn còn đau nhức, nhưng kẻ gây ra nó đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa. Hay đúng hơn, hắn đang nằm co quắp trong một chiếc vali nhựa, ở một nơi nào đó mà chỉ có Ngọc Hải biết.

"Mẹ ơi..." Tiếng gọi ngái ngủ của Lan Ngọc kéo Cầm về thực tại.

"Mẹ đây," Cầm vội vàng đáp, cố nén giọng run rẩy. Cô ngồi dậy, vuốt tóc con gái. "Dậy đi học thôi con. Muộn rồi."

Lan Ngọc dụi mắt ngồi dậy. Đột nhiên, con bé khựng lại, ánh mắt sợ sệt đảo quanh phòng, rồi nhìn ra cửa phòng khách vẫn đang khép hờ.

"Bố... bố đâu rồi mẹ?"

Câu hỏi của đứa trẻ như một mũi kim chọc vào tim Cầm. Cô hít một hơi thật sâu, nhớ lại lời dặn của Ngọc Hải. Hãy tạo ra một thực tế mới.

"Bố về rồi con ạ," Cầm nói, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể. "Tối qua, lúc mẹ con mình đi xem phim về thì bố đã đi rồi. Bố sẽ không quay lại làm phiền chúng ta nữa đâu."

"Thật không mẹ?" Mắt con bé sáng lên, một niềm vui xen lẫn sự nghi ngờ.

"Thật. Mẹ hứa."

Cầm đứng dậy, bước ra phòng khách. Sàn nhà sạch bong, không một vết bụi, không một vết máu. Chiếc bàn ăn đã được dựng lại ngay ngắn. Mọi dấu vết của cuộc vật lộn đã bị xóa sạch bởi bàn tay sắp xếp của Ngọc Hải và nỗ lực lau chùi điên cuồng của cô. Nhưng với Cầm, cô vẫn nhìn thấy bóng ma của Sơn Tùng nằm sấp ở đó, với sợi dây thừng quấn quanh cổ.

Cô bắt đầu chuẩn bị bữa sáng một cách máy móc. Trứng rán, bánh mì. Những động tác quen thuộc hằng ngày giờ đây trở nên nặng nề như thể cô đang diễn một vở kịch câm.

Đúng 7 giờ, Cầm dắt xe máy ra cửa. Cô liếc nhìn sang căn hộ số 4. Cửa đóng kín mít. Không có tiếng động nào phát ra từ bên trong. Ngọc Hải có ở nhà không? Hay anh ta vẫn đang ở ngoài kia, xử lý cái xác? Ý nghĩ đó khiến Cầm rùng mình ớn lạnh giữa buổi sáng mùa thu.

Trong khi Nguyệt Cầm đang cố gắng diễn vai một người mẹ bình thường đưa con đi học, thì ở một góc khuất dưới gầm cầu phía bờ sông, Ngọc Hải đang bắt đầu giai đoạn hai của kế hoạch.

Anh đã không về nhà đêm qua. Chiếc xe bán tải cũ kỹ đỗ nép mình sau một bãi phế liệu xây dựng. Hải ngồi trong xe, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ dán chặt vào một bóng người đang lúi húi bên đống lửa tàn.

Đó là "Biến số Null" mà anh đã chọn.

Người đàn ông vô gia cư ấy tên là gì, Hải không biết, và cũng không muốn biết. Người dân quanh đây hay gọi ông ta là "Lão", hoặc đơn giản là thằng cha nhặt ve chai. Ông ta trạc tuổi Sơn Tùng, khoảng ngoài bốn mươi, nhưng sự khắc nghiệt của cuộc sống lề đường khiến ông ta già hơn tuổi thật rất nhiều. Dáng người to đậm, hơi gù, mái tóc hoa râm bết bát và khuôn mặt bị che khuất bởi bộ râu ria xồm xoàm.

Quan trọng nhất, ông ta không có gia đình, không có giấy tờ tùy thân, và không có ai chờ đợi ông ta trở về. Nếu ông ta biến mất, sẽ chẳng có thông báo tìm người lạc nào được dán lên cột điện.

Hải chỉnh lại kính, bước xuống xe. Anh đã thay bộ đồ ngủ đêm qua bằng một bộ quần áo lao động màu xanh công nhân, đội mũ lưỡi trai sụp xuống che bớt khuôn mặt. Anh tiến lại gần đống lửa.

"Chào ông anh," Hải lên tiếng, giọng khàn khàn, cố tình tạo ra vẻ bụi bặm.

Người đàn ông vô gia cư giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt đục ngầu vì rượu rẻ tiền nheo lại nhìn người lạ. "Hả? Cậu hỏi tôi à?"

"Ở đây còn ai nữa đâu," Hải mỉm cười, nụ cười hiền lành nhưng ẩn chứa lưỡi dao. Anh rút bao thuốc lá trong túi ra, mời ông ta một điếu. "Hút đi cho ấm."

Người đàn ông chộp lấy điếu thuốc với vẻ thèm thuồng, để mặc Hải châm lửa cho mình.

"Ông anh rảnh không?" Hải hỏi, ngồi xổm xuống bên cạnh. "Tôi có mối làm ăn này, cần người phụ giúp. Việc nặng một chút nhưng tiền tươi thóc thật."

"Việc gì?" Ông ta rít một hơi thuốc dài, vẻ cảnh giác giảm đi phân nửa.

"Tôi dọn kho ở khu công nghiệp cũ. Nhiều đồ nặng quá, một mình làm không xuể. Chỉ cần ông anh phụ tôi bốc vác từ giờ đến tối. Xong việc tôi trả ông anh năm trăm ngàn. Bao ăn trưa, ăn tối, có rượu ngon."

Năm trăm ngàn. Số tiền đó với Hải chỉ là vài dòng code đơn giản, nhưng với người đàn ông trước mặt, đó là cả một gia tài, là hai tuần ăn no ngủ say. Đôi mắt đục ngầu của ông ta sáng lên.

"Thật không? Năm trăm à?"

"Thật. Tiền đây, tôi ứng trước cho ông anh một trăm uống rượu," Hải rút tờ tiền xanh trong ví ra, dúi vào tay ông ta.

Sự đề phòng cuối cùng của người đàn ông tan biến. Ông ta nhìn tờ tiền, rồi nhìn Hải như nhìn thấy vị cứu tinh. Ông ta đâu biết rằng, mình vừa nhận tiền cọc cho chính mạng sống của mình.

"Được, được! Tôi đi ngay. Xe đâu?" Ông ta đứng dậy, phủi cái quần cáu bẩn.

"Xe kia," Hải hất hàm về phía chiếc bán tải. "Lên xe đi, đường hơi xa đấy."

Người đàn ông leo lên ghế phụ chiếc bán tải, miệng lẩm bẩm hát một câu vọng cổ nào đó, lòng đầy hân hoan. Hải đóng cửa xe, đi vòng sang ghế lái. Anh liếc nhìn vào thùng xe phía sau qua gương chiếu hậu. Dưới tấm bạt dính dầu mỡ kia, cái xác của Sơn Tùng vẫn nằm im lìm trong chiếc vali.

Bây giờ, trên chiếc xe này đang chở hai người đàn ông. Một người đã chết, và một người sắp chết. Cả hai đều có dáng người tương tự nhau.

Hải nổ máy. Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi gầm cầu, lao vào dòng người đông đúc của buổi sáng đầu tuần. Không ai chú ý đến chiếc xe bán tải cũ kỹ chở theo một tội ác kép đang di chuyển về phía ngoại ô.

Nhà kho cũ nằm ở rìa thành phố, nơi những dự án quy hoạch treo đã biến vùng đất này thành những bãi cỏ hoang vu ngút ngàn. Căn nhà kho mái tôn nóng hầm hập, bụi bặm, chứa đầy những thiết bị điện tử hỏng hóc mà Hải thu mua về để lấy linh kiện.

Hải lái xe thẳng vào trong kho, kéo cửa sắt sập xuống. Ánh sáng bên ngoài bị cắt đứt, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn dây tóc treo lơ lửng giữa trần nhà.

"Việc đâu cậu?" Người đàn ông vô gia cư nhảy xuống xe, xoa tay hăng hái.

"Từ từ đã ông anh, làm hớp rượu cho nóng máy đã," Hải chỉ vào cái bàn cũ ở góc kho, nơi anh đã chuẩn bị sẵn một chai rượu đế, một con gà quay và vài món nhậu.

Người đàn ông nuốt nước miếng, mắt sáng rực. "Chu đáo quá! Cậu chủ tốt bụng thật."

Ông ta lao vào bàn ăn, xé thịt gà nhai ngấu nghiến và rót rượu uống ừng ực. Hải đứng dựa lưng vào thùng xe, quan sát. Anh không ăn, chỉ uống một chai nước suối. Anh nhìn người đàn ông đang tận hưởng "bữa tiệc ly" của mình một cách ngon lành. Một cảm giác ghê tởm pha lẫn tội lỗi dâng lên trong cổ họng Hải, nhưng anh nuốt ngược nó vào trong.

Logic. Tất cả là vì logic. Để cứu Nguyệt Cầm, anh cần một cái xác chết vào ngày hôm nay, chứ không phải tối hôm qua. Anh cần cảnh sát tin rằng nạn nhân đã bị giết vào thời điểm mà Nguyệt Cầm có bằng chứng ngoại phạm không thể chối cãi. Và để làm được điều đó, anh cần đánh tráo danh tính của người đàn ông này với Sơn Tùng.

"Cậu không ăn à?" Người đàn ông hỏi, mồm vẫn nhai nhồm nhoàm.

"Tôi no rồi," Hải đáp. "Ông cứ ăn tự nhiên. Ăn no mới có sức làm việc."

Khi chai rượu đã vơi đi quá nửa, người đàn ông bắt đầu say. Mặt ông ta đỏ gay, mắt lờ đờ, nói năng bắt đầu lè nhè.

"Đời tôi... khổ lắm cậu ạ..." Ông ta bắt đầu kể lể, những câu chuyện vụn vặt, rời rạc về một quá khứ đã bị lãng quên. Hải lắng nghe, nhưng không nhập tâm. Anh đang chờ đợi. Chờ đợi thời điểm thích hợp.

Đồng hồ chỉ 2 giờ chiều.

Hải biết mình không thể trì hoãn thêm nữa. Anh cần thực hiện bước tiếp theo để chuẩn bị cho buổi tối.

Anh đi đến góc nhà kho, lấy ra một đoạn dây điện mới cứng. Anh cuộn nó lại trong tay, thử độ chắc chắn.

Người đàn ông vô gia cư đã gục đầu xuống bàn, ngáy o o. Giấc ngủ của kẻ say, vô tư lự.

Hải bước lại gần phía sau ông ta. Bóng anh đổ dài trên nền xi măng, trùm lên cái bóng nhỏ bé của người đàn ông. Anh hít một hơi sâu, cố gắng tắt bỏ phần "người" trong não bộ, chỉ giữ lại phần "máy móc".

Anh không phải là kẻ sát nhân. Anh là một lập trình viên đang sửa lỗi hệ thống. Người đàn ông này là một dòng code thừa, một biến số cần được loại bỏ để phương trình được cân bằng.

Hải giơ đoạn dây lên.

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại trong túi anh rung lên. Một tin nhắn.

Hải khựng lại, một tay vẫn cầm sợi dây, tay kia móc điện thoại ra. Là tin nhắn từ một số lạ. Nhưng anh biết đó là ai.

"Em đã mua vé xem phim cho tối nay như anh dặn. Suất 19h. Nhưng em sợ..."

Là Nguyệt Cầm.

Hải nhìn dòng tin nhắn, rồi nhìn người đàn ông đang ngủ say sưa. Sự do dự thoáng qua trong đáy mắt anh. Nhưng rồi, hình ảnh khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Cầm đêm qua lại hiện về. Nếu anh dừng lại bây giờ, cô sẽ chết. Lan Ngọc sẽ mất mẹ.

Hải cất điện thoại vào túi. Anh siết chặt sợi dây điện trong tay. Anh không trả lời tin nhắn. Câu trả lời của anh sẽ là hành động này.

Anh quàng sợi dây qua cổ người đàn ông vô gia cư. Nhanh, mạnh và dứt khoát.

Người đàn ông giật mình tỉnh dậy, tay chân quờ quạng, vùng vẫy trong cơn say. Ghế đổ rầm xuống đất. Tiếng ọc ọc vang lên trong cổ họng bị chèn ép. Nhưng sức của một kẻ nghiện rượu say mềm không thể chống lại sức mạnh của một ý chí sắt đá được tính toán kỹ lưỡng.

Hải siết chặt hơn, mặt anh quay đi chỗ khác, răng nghiến chặt đến mức đau nhức. Anh không muốn nhìn thấy ánh mắt của "biến số Null" khi nó tắt lịm.

Một phút. Hai phút.

Sự vùng vẫy yếu dần. Rồi im bặt.

Căn nhà kho trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng quạt thông gió quay vù vù trên trần nhà.

Hải buông tay. Cơ thể mềm nhũn của người đàn ông trượt xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Hải đứng đó, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng vẫn sạch sẽ, không dính một giọt máu nào. Nhưng anh biết, từ giây phút này, đôi bàn tay ấy đã vĩnh viễn nhuốm một màu đen không thể gột rửa.

Hơi thở của "kẻ bạo tàn" Sơn Tùng đã chấm dứt từ đêm qua. Nhưng để chôn vùi nó vĩnh viễn, hôm nay, hơi thở của một người vô tội khác cũng buộc phải tắt lịm.

Hải nhìn đồng hồ. Bây giờ, công việc thực sự mới bắt đầu. Anh phải hủy hoại khuôn mặt và dấu vân tay của cái xác này, rồi tráo đổi quần áo của hắn với Sơn Tùng. Một sự thay thế hoàn hảo.

Anh kéo cái vali từ trên xe xuống, đặt cạnh xác người đàn ông vừa chết.

"Xin lỗi," Hải thì thầm vào khoảng không vô định. "Nhưng vai diễn này, ông buộc phải đóng thế thôi."

Trong bóng tối của nhà kho, hai cái xác nằm cạnh nhau, chờ đợi bàn tay của người đạo diễn điên rồ sắp đặt lại định mệnh của chúng.