MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Nghi Can XChương 5: Người đàn ông ở căn hộ bên cạnh gõ cửa

Phía Sau Nghi Can X

Chương 5: Người đàn ông ở căn hộ bên cạnh gõ cửa

2,041 từ · ~11 phút đọc

 Thành phố lên đèn rực rỡ, những bảng hiệu neon nhấp nháy phản chiếu xuống mặt đường loang lổ nước mưa tạo nên một bức tranh lung linh nhưng đầy giả tạo. Tại rạp chiếu phim, không khí ồn ào, náo nhiệt với tiếng cười nói của những cặp đôi trẻ, mùi bắp rang bơ thơm nức mũi và tiếng nhạc pop sôi động phát ra từ loa trần.

Nguyệt Cầm đứng giữa dòng người ấy, tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Lan Ngọc. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí giản dị, tô một chút son môi nhạt màu. Nhìn bề ngoài, họ giống hệt bất kỳ cặp mẹ con nào đang tận hưởng một buổi tối cuối tuần thư giãn. Nhưng bên trong, tâm trí Cầm đang gào thét. Mỗi tiếng cười xung quanh như một mũi kim châm vào thần kinh căng thẳng của cô.

"Mẹ ơi, mua bắp rang đi mẹ!" Lan Ngọc kéo tay áo cô, đôi mắt con bé ánh lên vẻ háo hức ngây thơ. Con bé không biết gì cả. Hoặc có lẽ, con bé đang cố gắng quên đi hình ảnh kinh hoàng đêm qua bằng niềm vui trẻ con này.

"Ừ... ừ, để mẹ mua," Cầm giật mình, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Cô dắt con gái tiến về phía quầy bán vé và đồ ăn. Cô nhớ lời dặn của Ngọc Hải: "Hãy để camera ghi lại hình ảnh của hai mẹ con càng rõ càng tốt. Hãy giao tiếp với nhân viên, hãy làm những việc bình thường nhất."

Cầm cố tình đứng nán lại ở quầy vé, hỏi nhân viên về suất chiếu, về chỗ ngồi, dù cô đã mua vé online. Cô ngước mặt lên nhìn bảng điện tử, đảm bảo rằng khuôn mặt mình lọt vào tầm quay của chiếc camera giám sát trên trần nhà. Sau đó, cô mua một hộp bắp rang lớn và hai ly nước.

"Cảm ơn em," Cầm nói với cô nhân viên bán hàng, giọng to và rõ ràng hơn mức cần thiết.

Hai mẹ con bước vào phòng chiếu số 4. Bộ phim "Bí mật của những vì sao" bắt đầu. Màn hình lớn sáng rực, âm thanh vòm sống động bao trùm khán phòng. Lan Ngọc ngồi bên cạnh, miệng nhai bắp rang rào rạo, mắt dán chặt vào những nhân vật hoạt hình đầy màu sắc. Còn Cầm, cô ngồi đó như một bức tượng đá.

Cô nhìn lên màn hình nhưng không thấy gì cả. Thay vào đó, cô thấy hình ảnh Ngọc Hải. Giờ này anh đang ở đâu? Anh đang làm gì với cái xác của chồng cô? Và cả... người đàn ông vô gia cư mà anh nhắc đến trong tin nhắn chiều nay? Cầm rùng mình, siết chặt tay vịn ghế đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cô đang ngồi đây, trong luồng khí lạnh của điều hòa, tạo ra một bằng chứng ngoại phạm giả dối, trong khi một tội ác khác – tàn khốc hơn – đang được thực hiện để bảo vệ cô.

Thời gian trôi qua chậm chạp như tra tấn. Mỗi phút trôi qua là một phút cô dấn sâu hơn vào vũng lầy đồng lõa. Nhưng khi nhìn sang nụ cười của Lan Ngọc, Cầm lại cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ lạ. Cô phải diễn cho tròn vai. Vì con.

Cùng lúc đó, tại nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.

Không gian ở đây trái ngược hoàn toàn với rạp chiếu phim. Tĩnh lặng. Ẩm thấp. Và nồng nặc mùi kim loại rỉ sét.

Ngọc Hải đang đứng trước hai thi thể.

Một bên là Sơn Tùng – đã cứng đờ, vẫn nằm trong chiếc vali đen. Một bên là người đàn ông vô gia cư – vừa mới tắt thở cách đây vài tiếng, cơ thể vẫn còn chút hơi ấm tàn dư.

Hải bật chiếc đèn pin công suất lớn, ánh sáng trắng lóa rọi thẳng vào khuôn mặt của người vô gia cư. Khuôn mặt khắc khổ, râu ria xồm xoàm. Dáng người ông ta khá tương đồng với Sơn Tùng: cao, đậm người, bụng hơi phệ do uống nhiều rượu. Đó là lý do Hải chọn ông ta.

Hải bắt đầu công việc của mình. Anh không đeo găng tay cao su y tế mỏng manh nữa, mà đeo một đôi găng tay da dày. Anh cởi bỏ bộ quần áo rách rưới, hôi hám của người vô gia cư ra. Sau đó, anh mở vali, lôi xác Sơn Tùng ra ngoài.

Việc thay quần áo cho một xác chết cứng ngắc là một thử thách cực độ về thể lực và thần kinh. Hải phải dùng dao rọc giấy cắt dọc ống tay áo và ống quần của Sơn Tùng để cởi ra, sau đó khéo léo mặc lại cho người vô gia cư. Anh dùng kim chỉ khâu lại những vết cắt đó ở mặt trong, tỉ mỉ từng mũi kim. Nếu không quan sát kỹ, cảnh sát sẽ không phát hiện ra quần áo đã bị cắt.

Khi người vô gia cư đã khoác lên mình bộ quần áo của Sơn Tùng – chiếc áo sơ mi kẻ sọc và quần âu đen – sự đánh tráo đã hoàn tất được 50%. Nhưng thế là chưa đủ.

Logic của Hải chỉ ra rằng: Cảnh sát sẽ xác định danh tính nạn nhân bằng ba cách: nhận dạng khuôn mặt, dấu vân tay và ADN.

ADN thì anh không thể thay đổi được. Nhưng anh đánh cược vào tâm lý điều tra: Cảnh sát thường chỉ xét nghiệm ADN khi không thể nhận dạng bằng hai cách kia, hoặc khi có nghi ngờ lớn. Nếu họ tin chắc cái xác này là Sơn Tùng nhờ quần áo, đồ đạc cá nhân và thời gian tử vong phù hợp, họ sẽ bỏ qua bước xét nghiệm ADN phức tạp và tốn kém, hoặc chỉ làm qua loa để xác nhận.

Vì vậy, anh phải phá hủy khuôn mặt và dấu vân tay.

Hải lấy từ trong túi đồ nghề ra một chiếc búa tạ cỡ nhỏ. Anh đứng lặng một giây, hít sâu vào lồng ngực luồng không khí bụi bặm. Đây là hành động sẽ biến anh từ một kẻ che giấu tội phạm thành một con quỷ thực sự trong mắt người đời. Nhưng anh không có lựa chọn.

Bộp.

Tiếng động vang lên khô khốc trong nhà kho trống trải.

Hải làm việc đó một cách máy móc, lạnh lùng như đang lập trình một đoạn mã phá hủy dữ liệu. Anh đập nát khuôn mặt của người vô gia cư cho đến khi không còn ai có thể nhận ra những đường nét ban đầu. Máu bắn lên bộ quần áo bảo hộ của anh, nhưng anh không dừng lại.

Tiếp theo là dấu vân tay. Hải dùng một chiếc bật lửa khò gas mini. Anh đốt cháy mười đầu ngón tay của cái xác. Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên, quyện với mùi máu tanh tạo thành một thứ mùi địa ngục. Hải nín thở, cố gắng không nôn mửa.

Xong xuôi, anh nhét chiếc ví da của Sơn Tùng (đã lau sạch vân tay của Cầm và của chính anh, chỉ để lại vân tay của Sơn Tùng mà anh đã cẩn thận thu thập từ trước) vào túi quần của cái xác. Anh cũng để lại một vài vật dụng cá nhân khác của Tùng: chùm chìa khóa, bao thuốc lá.

Bây giờ, nằm trên sàn nhà kho không còn là người vô gia cư vô danh nữa. Đó là một thi thể mang nhân dạng của Sơn Tùng, với thời gian tử vong là ngày hôm nay – ngày mà Nguyệt Cầm đang ngồi trong rạp chiếu phim với hàng trăm nhân chứng.

Còn cái xác thật của Sơn Tùng?

Hải nhìn khối thịt bất động đã bị lột trần truồng kia. Anh lôi từ góc nhà kho ra một chiếc máy cắt cầm tay và một đống gạch đá. Anh sẽ không ném nguyên cái xác xuống sông. Anh sẽ chia nhỏ nó ra, buộc vào đá và ném ở nhiều địa điểm khác nhau dọc theo con sông lớn chảy ra biển. Những phần thi thể này sẽ không bao giờ được tìm thấy, hoặc nếu có, cá tôm sẽ rỉa sạch trước khi ai đó kịp nhận ra.

Đêm nay sẽ là một đêm dài. Rất dài.

9 giờ 45 phút tối.

Nguyệt Cầm và Lan Ngọc về đến khu tập thể. Cơn mưa đã tạnh hẳn, để lại bầu không khí se lạnh. Hai mẹ con bước lên cầu thang bộ, tiếng bước chân vang vọng trong hành lang vắng vẻ.

Về đến cửa phòng, Cầm thấy một tờ giấy nhỏ được kẹp ở khe cửa. Cô giật mình, vội vàng rút lấy và mở ra xem. Không có chữ nào, chỉ có một hình vẽ ký hiệu đơn giản: Một dấu chấm tròn và một đường gạch ngang. Đó là ký hiệu Hải đã dặn: Mọi việc đã xong. An toàn.

Cầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực vẫn nặng trĩu. Cô mở cửa vào nhà, giục Lan Ngọc đi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ.

Khi con gái đã ngủ say, Cầm ngồi một mình trong phòng khách tối om. Cô không dám bật đèn. Cô ngồi đó, nhìn chằm chằm vào bức tường ngăn cách với căn hộ số 4. Bên kia bức tường, không có tiếng động nào. Hải chưa về.

Đột nhiên.

Cốc. Cốc. Cốc.

Ba tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng vang rền như tiếng sấm trong không gian tĩnh mịch. Cầm giật bắn mình, suýt nữa thì hét lên. Cô nín thở, rón rén bước ra cửa, nhìn qua mắt thần.

Là Ngọc Hải.

Anh đã về. Anh mặc một bộ quần áo sạch sẽ khác, tóc hơi ướt, gương mặt hốc hác và đôi mắt thâm quầng sau cặp kính cận.

Cầm run rẩy mở hé cửa.

Hải không bước vào. Anh đứng ở hành lang, liếc nhìn xung quanh để đảm bảo không có ai, rồi đưa cho Cầm một chiếc túi nilon nhỏ.

"Trong này là vé xem phim của hai mẹ con, tôi đã in lại từ máy bán vé tự động lúc chiều bằng mã đặt chỗ của cô. Cầm lấy, kẹp nó vào một quyển sách hoặc để trên bàn, nơi dễ tìm thấy nhưng không quá lộ liễu," giọng Hải thì thầm, khàn đặc vì mệt mỏi.

Cầm cầm lấy chiếc túi, tay chạm vào tay anh. Lạnh ngắt. Bàn tay ấy vừa mới làm những gì, cô không dám tưởng tượng.

"Anh... anh ổn không?" Cầm hỏi, giọng nghẹn ngào.

Hải nhìn cô, một thoáng xao động lướt qua đáy mắt, nhưng rồi nhanh chóng bị sự lý trí che lấp.

"Tôi ổn. Vấn đề không phải là tôi. Vấn đề là ngày mai."

Anh ghé sát mặt vào khe cửa, thì thầm những lời dặn dò cuối cùng, từng từ như đóng đinh vào tâm trí Cầm.

"Ngày mai, hoặc chậm nhất là ngày kia, xác chết sẽ được tìm thấy. Cảnh sát sẽ đến đây. Họ sẽ hỏi cô về chồng cũ. Hãy nhớ kỹ: Lần cuối cô gặp hắn là tuần trước. Tối qua cô đi xem phim. Cô không biết hắn đang ở đâu. Hãy tỏ ra ngạc nhiên, đau buồn một chút, nhưng đừng quá lố. Và quan trọng nhất..."

Hải nhìn sâu vào mắt Cầm, ánh mắt kiên định đến mức khiến cô cảm thấy như được thôi miên.

"...Dù họ có hỏi gì, nghi ngờ gì, cô tuyệt đối không được liên lạc với tôi. Hãy coi tôi như một người hàng xóm xa lạ. Chúng ta không thân thiết. Chúng ta chỉ là người dưng. Cô hiểu chưa?"

Cầm gật đầu, nước mắt trào ra. "Tôi hiểu... Cảm ơn anh... Hải."

"Đừng cảm ơn tôi," Hải quay lưng đi, bóng lưng gầy gò của anh đổ dài trên hành lang hun hút. "Hãy sống cho tốt. Đó là cách trả ơn duy nhất."

Cánh cửa khép lại. Cầm dựa lưng vào cửa, trượt dần xuống đất, ôm chặt lấy tấm vé xem phim trong tay. Bức màn nhung đã buông xuống, che đậy một sân khấu đẫm máu. Và ngày mai, vở kịch thực sự sẽ bắt đầu với những khán giả khó tính nhất