MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Nghi Can XChương 6: Vết trượt của những quân cờ

Phía Sau Nghi Can X

Chương 6: Vết trượt của những quân cờ

2,252 từ · ~12 phút đọc

Sáng sớm ngày thứ ba kể từ khi cơn mưa định mệnh trút xuống thành phố. Bầu trời vẫn còn giữ nguyên một màu xám chì ảm đạm, nặng trĩu hơi nước như muốn đè nén mọi sự sống bên dưới. Tại khu vực bãi bồi ven con sông lớn chảy qua vùng ngoại ô, nơi những đám cỏ lau cao quá đầu người mọc um tùm che khuất tầm nhìn từ đường lộ, sự tĩnh lặng thường ngày đã bị phá vỡ.

Một người đàn ông luống tuổi đi thu lưới cá sớm. Ông ta thường neo chiếc thuyền nan nhỏ ở khúc sông vắng vẻ này để tránh sự ồn ào của bến cảng chính. Tay ông khựng lại khi cảm thấy một sức nặng bất thường trì kéo mạn thuyền. Ông tặc lưỡi, nghĩ rằng lưới lại mắc vào một khúc gỗ trôi sông hay một bao tải rác nào đó mà dân thành phố lén vứt xuống đêm qua.

Ông lão hì hục kéo. Lưới nặng trịch, đen ngòm bùn đất từ từ nhô lên mặt nước. Nhưng khi lớp lưới cuối cùng được gỡ bỏ, thứ hiện ra không phải là gỗ mục.

Là một bàn tay người. Trắng bệch, ngón tay co quắp, cháy đen sì.

Tiếng hét thất thanh của người đánh cá xé toạc màn sương sớm, đánh thức cả những con chim bói cá đang ngủ gật trên cành cây khô, báo hiệu cho một ngày dài đầy sóng gió bắt đầu.

Hai tiếng sau.

Khu vực bãi bồi ven sông đã bị phong tỏa hoàn toàn bằng những dải băng vàng cảnh báo. Tiếng còi hú của xe công vụ và xe cứu thương vang rền, tạo nên một bản hòa âm hỗn loạn đối lập với vẻ yên bình của dòng sông. Đám đông hiếu kỳ bắt đầu tụ tập trên mặt đê, chỉ trỏ, bàn tán xôn xao, dù họ chẳng nhìn thấy gì ngoài những bóng người mặc đồng phục đang đi lại tất bật phía xa.

Thanh bước qua dải băng phong tỏa, đôi giày da cũ kỹ của anh lún sâu xuống lớp bùn nhão nhoét. Anh là một người phụ trách điều tra dày dạn kinh nghiệm, nổi tiếng trong ngành với cái đầu lạnh và khả năng đánh hơi thấy những điều bất thường mà người khác dễ dàng bỏ qua. Gương mặt Thanh khắc khổ, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ, và trên tay anh luôn mân mê một đồng xu bạc – thói quen thay thế cho việc hút thuốc lá đã bỏ từ ba năm trước.

"Tình hình thế nào?" Thanh hỏi, giọng khàn đặc, hướng về phía người đàn ông mặc áo blouse trắng đang lúi húi bên cái xác.

Người cán bộ pháp y ngẩng đầu lên, vẻ mặt nhăn nhó đầy ghê tởm – biểu cảm hiếm thấy ở một người đã tiếp xúc với hàng ngàn tử thi.

"Kinh khủng, Thanh ạ. Hung thủ cực kỳ tàn bạo. Hoặc cực kỳ căm thù nạn nhân."

Thanh tiến lại gần. Cái xác nằm ngửa trên tấm bạt nhựa màu xanh. Nạn nhân là nam giới, mặc áo sơ mi kẻ sọc, quần âu đen, chân đi giày da. Trang phục có vẻ lịch sự, của dân văn phòng hoặc kinh doanh. Nhưng phần đầu của nạn nhân thì...

Thanh nhíu mày, dạ dày hơi quặn lại. Khuôn mặt nạn nhân đã bị đập nát hoàn toàn. Không còn mũi, không còn môi, hốc mắt sập xuống. Chỉ còn là một khối thịt nát bầy nhầy lẫn với xương vụn và bùn đất. Một sự hủy hoại dung nhan triệt để nhằm ngăn cản việc nhận dạng bằng thị giác.

"Chưa hết đâu," người pháp y cầm lấy bàn tay của tử thi lên. "Nhìn mười đầu ngón tay này đi."

Thanh cúi xuống nhìn. Các đầu ngón tay đều bị đốt cháy đen thui, lớp da vân tay đã bị nhiệt độ cao phá hủy hoàn toàn. Mùi thịt cháy khét lẹt dường như vẫn còn phảng phất đâu đây, dù cái xác đã ngâm nước.

"Bị đập nát mặt. Bị đốt vân tay. Và bị siết cổ đến chết," người pháp y chỉ vào vết hằn tím bầm quanh cổ nạn nhân. "Nguyên nhân tử vong là ngạt cơ học. Thời gian tử vong ước tính khoảng đêm hôm kia, từ 18 giờ đến 22 giờ."

Thanh gật đầu, ghi nhớ mốc thời gian. Đêm hôm kia.

"Hắn muốn chúng ta không biết cái xác này là ai," Thanh lầm bầm, lật đồng xu trong tay. "Hắn đã tốn rất nhiều công sức để xóa dấu vết. Điều này chứng tỏ mối quan hệ giữa hung thủ và nạn nhân rất gần gũi. Hắn sợ nếu chúng ta biết danh tính nạn nhân, chúng ta sẽ lần ra hắn ngay lập tức."

"Nhưng có một điều lạ," một cậu nhân viên trẻ chạy tới, tay cầm một vật chứng được bọc trong túi nilon. "Anh Thanh, chúng tôi tìm thấy cái này trong túi quần sau của nạn nhân."

Thanh cầm lấy túi nilon. Bên trong là một chiếc ví da màu nâu, đã ngấm nước nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

Anh cẩn thận mở ví ra. Tiền mặt vẫn còn. Thẻ ngân hàng. Và quan trọng nhất: Thẻ căn cước công dân.

Cái tên hiện lên rõ ràng dưới lớp nhựa plastic: Lê Sơn Tùng. Địa chỉ thường trú tại một quận trung tâm thành phố.

Thanh nhìn chiếc thẻ căn cước, rồi nhìn lại khuôn mặt nát bấy của tử thi. Một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí anh. Nó giống như khi anh giải một bài toán đố, đề bài tưởng chừng cực kỳ hóc búa nhưng đáp án lại được viết ngay ở dòng cuối cùng một cách lộ liễu.

"Tại sao?" Thanh tự hỏi. "Tại sao lại đập nát mặt, đốt vân tay để che giấu danh tính, nhưng lại để nguyên ví và giấy tờ tùy thân trong túi quần?"

"Có thể hắn quên?" Cậu nhân viên trẻ phỏng đoán. "Hoặc trong lúc vội vã ném xác, hắn sơ suất?"

"Không," Thanh lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn ra dòng sông đục ngầu. "Kẻ có gan đập nát mặt người khác và bình tĩnh đốt từng ngón tay không phải là kẻ hay quên. Hắn để lại chiếc ví này là có chủ đích. Hoặc..."

Thanh bỏ lửng câu nói. Hoặc hắn muốn chúng ta tin rằng cái xác này là Lê Sơn Tùng một cách nhanh nhất mà không cần phải xét nghiệm sâu hơn.

"Cho người xác minh ngay danh tính Lê Sơn Tùng," Thanh ra lệnh, giọng đanh lại. "Tìm địa chỉ nhà, nơi làm việc, và các mối quan hệ thân thiết. Đặc biệt là vợ, chồng hoặc người yêu. À, kiểm tra cả chiếc xe đạp vứt ở bụi cỏ kia nữa. Có thể là phương tiện nạn nhân dùng để đến đây."

Cách đó khoảng hai mươi mét, một chiếc xe đạp thể thao cũ kỹ nằm chỏng chơ trong bụi rậm. Gần đó còn có vết lốp xe ô tô mờ nhạt đã bị nước mưa đêm qua xóa gần hết.

Thanh đứng lặng giữa hiện trường. Gió sông thổi phần phật vào vạt áo khoác của anh. Vụ án này có mùi của sự sắp đặt. Một sự sắp đặt vụng về hay một cái bẫy tinh vi? Anh chưa biết. Nhưng linh cảm của một người thợ săn mách bảo anh rằng, cuộc đi săn này sẽ không đơn giản.

11 giờ trưa. Tại tiệm cơm bình dân nơi Nguyệt Cầm làm việc.

Quán ăn đông nghịt khách. Tiếng bát đĩa va chạm, tiếng gọi món, tiếng quạt trần quay vù vù tạo nên một không gian hỗn độn. Cầm đang bưng bê những khay cơm nặng trịch, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Cô làm việc như một cái máy, không dám ngơi tay một giây nào. Cô sợ rằng nếu dừng lại, cô sẽ bắt đầu suy nghĩ. Và nếu suy nghĩ, cô sẽ phát điên vì nỗi ám ảnh.

Sáng nay, cô đã đưa Lan Ngọc đi học. Con bé vui vẻ chào mẹ, không hề hay biết rằng "bố" nó đã chết hai lần. Một lần trong căn hộ của họ, và một lần nữa dưới nhân dạng của một kẻ xa lạ ở một nơi nào đó ngoài kia.

"Cầm ơi! Bàn số 5 gọi thêm canh!" Tiếng bà chủ quán quát lên lảnh lót.

"Dạ, có ngay!" Cầm vội vã chạy vào bếp.

Đúng lúc đó, chiếc tivi treo trên tường đang phát bản tin trưa.

"...Sáng nay, người dân phát hiện một thi thể nam giới tại khu vực bờ sông thuộc quận ngoại thành. Nạn nhân bị sát hại dã man, khuôn mặt biến dạng hoàn toàn. Cơ quan chức năng đang tích cực điều tra và xác định danh tính. Theo thông tin ban đầu, nạn nhân có thể là cư dân thành phố..."

Cái khay cơm trên tay Cầm run lên bần bật. Cô đứng chết trân giữa lối đi chật hẹp, mắt dán chặt vào màn hình tivi. Những hình ảnh hiện trường được làm mờ, những dải băng vàng chăng ngang... Cô cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại.

Nó đã bắt đầu.

Cái "thực tế" mà Ngọc Hải lập trình đang được phát sóng trên toàn thành phố. Xác chết đã được tìm thấy. Cảnh sát đã vào cuộc.

"Này! Làm cái gì mà đứng ngẩn ra đấy?" Bà chủ quán vỗ mạnh vào vai cô khiến Cầm giật bắn mình, suýt làm rơi khay cơm xuống đất.

"Em... em xin lỗi. Em hơi chóng mặt," Cầm lắp bắp, mặt tái mét không còn giọt máu.

"Chóng mặt thì cũng phải làm cho xong! Khách đang chờ đấy!"

Cầm cúi đầu, vội vã mang canh ra cho khách. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô biết, chỉ một lát nữa thôi, hoặc chiều nay, những người mặc cảnh phục sẽ tìm đến cô. Vì trong túi quần của cái xác đó – cái xác giả mạo đó – chắc chắn có giấy tờ của Sơn Tùng. Đó là một phần trong kế hoạch của Hải.

Cô phải diễn. Cô phải nhớ lại kịch bản từng chữ một. Tối hôm kia mình đi xem phim. Mình không gặp anh ta. Mình không biết gì cả.

14 giờ chiều. Văn phòng đội điều tra.

Thanh ngồi trước màn hình máy tính, xem xét hồ sơ nhanh về cái tên Lê Sơn Tùng mà cấp dưới vừa gửi về.

Lê Sơn Tùng. Thất nghiệp. Nợ nần chồng chất. Có tiền sử về hành vi gây rối và tham gia các hoạt động cờ bạc trái phép. Đã ly hôn vợ cách đây một năm. Vợ cũ: Trần Nguyệt Cầm.

"Có vẻ như chúng ta đã có hướng điều tra," Thanh nói, gõ nhịp đồng xu lên mặt bàn kính. "Nạn nhân là một gã có đời sống phức tạp, nợ nần nhiều nơi. Có thể là thanh toán băng nhóm? Hay chủ nợ sai người xử lý?"

"Cũng có thể," cậu nhân viên trẻ gật gù. "Cách thức giết người rất giống kiểu dằn mặt của giới giang hồ. Đập nát mặt, đốt tay để cảnh cáo."

"Nhưng," Thanh nheo mắt, chỉ vào dòng thông tin về vợ cũ. "Người vợ cũ này đang sống ở đâu?"

"Cô ta đang thuê trọ tại một khu tập thể cũ ở quận bên cạnh. Sống cùng con gái nhỏ. Theo thông tin hàng xóm và tổ dân phố cung cấp, Sơn Tùng thường xuyên đến quấy rối, đe dọa và đòi tiền vợ cũ."

Thanh đứng dậy, với tay lấy chiếc áo khoác màu be vắt trên ghế.

"Đi thôi. Chúng ta cần gặp người phụ nữ này. Cô ấy là người cuối cùng có mối liên hệ mật thiết, và quan trọng hơn là có mâu thuẫn trực tiếp với nạn nhân."

"Sếp nghi ngờ cô ấy à? Một người phụ nữ chân yếu tay mềm có thể làm những việc kinh khủng như vậy sao?"

"Tôi không nghi ngờ ai, cũng không tin ai," Thanh đáp, bước ra cửa, ánh mắt kiên định. "Tôi chỉ tin vào phản ứng đầu tiên của họ khi nghe tin dữ. Phản ứng đó không bao giờ nói dối. Và vết tích trên một cái xác đôi khi kể nhiều câu chuyện hơn là nhân chứng sống."

Chiếc xe công vụ hú còi, lao đi trên đường phố đông đúc, hướng về phía khu tập thể cũ kỹ nơi Nguyệt Cầm đang nín thở chờ đợi.

Cùng lúc đó, ở căn hộ số 4, Ngọc Hải ngồi trước màn hình máy tính. Anh không viết code. Anh đang theo dõi hình ảnh từ chiếc camera an ninh nhỏ xíu anh lén lắp ở đầu ngõ hẻm dẫn vào khu nhà.

Trên màn hình đen trắng nhiễu hạt, anh thấy chiếc xe biển xanh đang tiến vào.

Hải mỉm cười nhẹ. Anh đẩy gọng kính lên sống mũi.

"Chương trình bắt đầu chạy thử nghiệm," anh thì thầm với chính mình. "Cầm, hãy nhớ kỹ những gì tôi dặn. Đừng sợ hãi. Logic sẽ bảo vệ cô. Và tôi... tôi sẽ là cái bóng đứng sau bức màn nhung này."

Bức tường mỏng manh giữa hai căn hộ giờ đây không chỉ che giấu một tội ác, mà còn là ranh giới giữa hai thế giới: Một bên là sự thật trần trụi của pháp luật đang ập đến, một bên là sự dối trá hoàn hảo được dệt nên bởi tình yêu và những con số lạnh lùng. Cuộc chơi chính thức bắt đầu.